Thursday, December 21, 2023

Thơ Hội Huyền Không H M N

 
HẢI THIỆN

AI
Ai làm thi sĩ lang thang
Ai làm mây gió bạt ngàn bốn phương
Ai là lữ khách tha hương
Ai là làn khói vấn vương giữa trời
Ai là cánh hạc rong chơi
Ai là con trẻ giữa đời líu lo.
 
SẮC XUÂN
Nắng xuân trải khắp muôn nơi
Hương xuân nhẹ thoảng vùng trời bình yên
Hoa xuân lặng lẽ an nhiên
Tâm xuân hoan hỷ mọi miền thế gian.

HẠNH HIỀN

HỎI AI
Đưa tay hứng sợi nắng hồng
Ngả nghiêng con nước lạc dòng về đâu
Sương tan rơi mấy giọt sầu
Hỏi ai, ai hỏi nông sâu bóng chiều.

MẸ
Thương mẹ dáng hao gầy
Tóc huyền ngả màu mây
Thời gian vương chút lá
Lệ mặn mắt còn cay
Khua mái chèo sông vắng
Nuôi con chẳng tính ngày
Bồng bềnh vang tiếng hát
Ru nhẹ giấc nồng say.

MỘNG TÀN
Lặng tiếng mưa buồn, giọt nắng xa
Đêm đông lạnh buốt ánh trăng tà
Vần thơ tiễn biệt bên song vắng
Thấm ướt hồn ai, chữ lệ nhòa
 
Một sớm vùi thân bờ cát trắng
Canh tàn giấc mộng, mộng chia hai
Giờ xin gởi lại đêm trăng khuyết
Bạt gió chiều nghiêng lặng gót hài.
 
THỜI GIAN
Cung sầu lỗi nhịp nửa vần thơ
Ướt đẫm sương khuya ánh nguyệt mờ
Đếm bước thời gian ngày tháng rụng
Ngàn năm cánh nhạn lạc đường tơ!
 
HUYỀN ĐĂNG
 
ĐÓA HƯỚNG DƯƠNG
Buổi sáng khung trời khoác áo sương
Bình minh tia nắng rạng đông phương
Vén mây bước xuống miền hoang dại
Cho thắm góc vườn đóa hướng dương.

LỐI VỀ
Quên rồi năm tháng buồn tênh
Lang thang phố chợ lênh đênh dặm trường
Quay lưng hoang tưởng bụi hường
Lên non tìm dấu con đường cố quê
Trăng khuya soi tỏ bốn bề
Cho thơ chấp cánh bồ đề trang tâm.

MỘNG CHƠN THƯỜNG
Chiều tà vương mái thảo am
Bâng khuâng nhìn đám mây ngàn phiêu du
Chuông chùa thanh thản công phu
Kinh vàng thánh thót lời ru ngọt ngào
Đài sen Phật ngự tầng cao
Từ bi ánh mắt dạt dào yêu thương
Thơm thơm nghi ngút trầm hương
Đưa con về chốn chơn thường ước mơ.

QUA ĐÊM
Đêm đêm vọng tiếng dòng sông
Miên man con sóng đục trong vỗ bờ
Lau lách xào xạc hững hờ
Rong rêu chìm nổi đật dờ dặm khơi
Qua đêm bừng sáng ngàn nơi
Sương tan cỏ biếc hoa cười đó đây
Líu lo chim hót rừng cây
Thênh thang gió thổi mây bay mặc tình.
  
MINH AN
 
HẠT LÀNH
Hoa kia nở giữa trời đông
Hương thơm thanh thoát thoảng trong cõi đời
Vườn ai gieo hạt đúng thời
Chăm nom tốt đẹp thảnh thơi tháng ngày.
Mừng hội Huyền Không
Bốn phương hoa lạ tụ về đây
Cảnh sắc xuân sang đẹp chốn này
Sen, súng vươn mình xuyên mặt nước
Lan, hồng tỏa bóng quyện tầng mây
Đón chào hạt nắng, vui ngày mới
Đưa tiễn vầng trăng, cảm mộng gầy
Tan hợp buồn vui, tao ngộ nhỉ!
Cùng đi, cùng đến nhẹ nhàng thay!

HỒNG TRẦN
Mắt xanh nhìn cõi bụi hồng
Thấy đời tạm bợ, thấy dòng tử sinh
Bên kia con nước vô tình
Bên này hoa dại ẩn mình trong sương
 
NỖI ĐÔNG XUÂN
Trăng vàng treo đỉnh non thiền
Bỏ rơi chiếc bóng bên triền núi cao
Đông về trời đất hư hao
Chợt đâu nắng ấm bước vào lòng xuân.
  
THĂM HUYỀN KHÔNG
Lên viếng Huyền Không cảnh núi chiều
Hoàng hôn thả bóng rợp cô liêu
Chim kêu ríu rít chào mây gió
Suối chảy âm thầm, vỗ đá rêu
Rừng thẳm bao la tâm tĩnh mịch
Non xanh bát ngát trí tiêu diêu
Muôn ngàn hoa cỏ ngời phương địa
Để lại hồn ai, mộng nhẹ hều! 

MINH HIỀN
 
NHỚ BẠN
Mến bạn tình xưa trao sợi nhớ
Yêu người kim cổ gởi trang thương
Tri âm, ai kẻ, chân trời lạ
Còn nhớ nơi đây, đạo một đường.

THỜI GIAN
Sáng ra tìm con chữ
Chiều về thấy mây bay
Lắng nghe từng hơi thở
Hiên không, tiễn bóng ngày.
 
TIỄN BẠN
Trời chiều nhè nhẹ gió heo may
Tiễn bạn xa chùa chẳng mấy hay
Buồn đượm nét mây pha sắc tía
Người đi, cảnh cũ lá rơi đầy.
 
MINH NGỌC
 
BẺ GÁNH
Dòng sông con nước về đâu
Sương đêm nhỏ giọt thương đau cuối nguồn
Ngược dòng một gánh lên non
Đỉnh non bẻ gánh, trăng lồng bóng trăng.

ĐẠO HỰU HUYỀN
Nắng điểm am thiền một chút duyên
Triền xanh khói biếc xoá ưu phiền
Tiêu dao nhịp bước trăng soi lối
Khinh khoát vần thơ ý vượt biên
Gió thoảng non xưa thăm xứ Phật
Mây qua núi cũ đáo vườn tiên
Lều tranh nguyệt hiện hoa viên chiếu
Cảnh trí an nhiên đạo hựu huyền
 
ĐÓA NGUYỆT VÀNG
Huyền Không hoa nở trắng đồi
Mây hồng xuống núi tạc lời chân kinh
Ngàn xưa thắp đuốc quên mình
Ngàn sau nở đóa nguyệt vàng lung linh.

MỘT TRỜI THƯƠNG
Chiều chở mây về núi
Gió xuân phảng phất hương
Cửa thiền muôn hoa nở
Thơm ngát một trời thương.
Trái tim hóa ngọc
 
NHỚ VỀ NGÀI
Tình cờ ngang lối cũ
Rì rào mấy nhành dương
Thu vương nhành liễu rủ
Long lanh những giọt sương
Mênh mang bao nỗi nhớ
Dáng hình Ngài năm xưa
Như vầng trăng cổ tích
Sáng giữa trời bao la
Ân lành như trăng sáng
Tỏa rạng khắp muôn nhà
Trái tim thiền hóa ngọc
Lấp lánh cõi mù sa
Nụ cười hoa hàm tiếu
Ánh mắt tựa ngàn sao
Chở đầy hương đức hạnh
Hòa nhịp sống tiêu dao
Ôi thân giáo một đời
Ươm vườn cũ tốt tươi
Ngài về nơi yên nghỉ
Thoáng nụ cười trên môi
Trúc xanh tình lưu mãi
Với muôn thuở núi sông
Cỏ cây còn thấm đượm
Dòng suối từ mênh mông
Rừng xưa chim vẫn hót
Mây trắng hoài ghé thăm
Bên ngọn vô vi tháp
Gió rì rào lời ân.
 
TRÁI TIM HÓA NGỌC
Tình cờ ngang lối cũ
Rì rào mấy hàng dương
Thu vương nhành liễu rũ
Long lanh những giọt sương
 
Mênh mang bao nỗi nhớ
Dáng hình ngài năm xưa
Như vầng trăng cổ tích
Sáng giữa trời bao la
 
Trái tim như biển lớn
Gieo hạt khắp muôn nhà
Trái tim thiền hóa ngọc
Lấp lánh cõi mù sa
 
Nụ cười hoa hàm tiếu
Ánh mắt tựa ngàn sao
Chở đầy hương đức hạnh
Hòa nhịp sống tiêu dao
 
Ôi thân giáo một đời
Ươm vườn cũ tốt tươi
Ngài về nơi yên nghỉ
Thoáng nụ cười trên môi
 
Trúc xanh tình lưu mãi
Với muôn thuở núi sông
Cỏ cây còn thấm đượm
Dòng suối từ mênh mông
 
Rừng xưa chim vẫn hót
Mây trắng thường ghé thăm
Bên ngọn vô vi tháp
Chữ nói lời tri ân!

VỀ NÚI CŨ
Ngày ấy Khi con tàu rời bến
xa quê đi khắp mọi miền
Lang thang vô định
Như con chim lạc lõng cuối chiều thu
gãy cánh rớt bên đồi định mệnh
Rồi một ngày trở về núi cũ
Gieo chút duyên lành
với mù sương với rừng xanh cây lá
Quên thời gian để biết mình còn đó
Và tập thở, tập nhìn, tập lắng
Tập làm người biết một chút yêu thương
Có giây phút bình yên của núi
Ta đến bên tảng đá làm thơ
Ngắm mây trời giữa nền xanh bát ngát
Cảm nhận bằng con tim rất thực
Rớt muộn phiền tâm nở đóa yêu thương
 
NHƯ HÒA
 
CON ĐƯỜNG TRẮNG
Hạt sương trong rụng cuối trời
Nửa rơi vực thẳm nửa vời thênh thang
Với tay lượm dáng trăng vàng
Gót chân nhè nhẹ dặm ngàn sơ nguyên
Bên kia dòng nước hư huyền
Vớt lên hơi thở chiếc thuyền tâm hương
Cánh hạc gắp giọt tình thương
Mây bay tỏa trắng con đường ngày xưa
 
CUỘC VỀ, ĐI
Trăng ơi, xin hãy nở hương
Để cho ta học tình thương cõi về
Hãy là sương gió bốn bề
Cho ta ngắm trọn chi nề cuộc đi.
 
LẮNG NGHE
Hư thực, giấc mơ đời vẫn vậy
Có không, chiếc lá vẫn xanh màu
Trần gian tiếng khóc cười chung cuộc
Đêm lắng, tiếng chuông thẳm đạo mầu.
 
MỘNG DÀI
Mưa về giọt đọng, giọt rơi
Bên sông ai nhặt giọt đời lao đao
Vẳng nghe tiếng thở thì thào
Con tim thức giấc, xanh xao mộng dài.

 NGẮM TRĂNG
Biển rộng mênh mông vắng bóng tình
Trời xanh điểm nhẹ ánh bình minh
Mơn man cơn gió cười trong nắng
Đời mộng, trăng sao ngắm rõ mình.
 
TÂM HƯƠNG
Hoàng hôn nhặt bóng trăng tà
Nhìn lên lặng lẽ tình xa, đạo gần
Lấy gió mây, lượm hoa trần
Viết lên vài chữ, mấy vần tâm hương.
 
XIN TRẢ
Khuya về nhặt mấy vần thơ
Thắp lên ngọn lửa ước mơ ngàn đời
Biển dâu lượm chút thảnh thơi
Hư vô xin trả cuộc chơi bụi hồng.
 


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...