BẢO GIÁC
QUÊ NHÀ
Trăng thu gặp cuội nhớ nhà
Nhớ từng ao cá trúc sà bóng nghiêng
Nhớ ngôi chùa cổ linh thiêng
Nhớ dòng kênh nước bao miền ra đi
Nhớ người bạn học kỷ tri
Nhớ con đò nhỏ li ti giữa trời
Nhớ cánh diều sáo chơi vơi
Nhớ từng câu nói bao lời vô âm
Nhớ rừng trúc vọng bạt ngàn
Nhớ nhành râm bụt mọc hoang bờ rào
Đời đi biền biệt phương nào
Trăm năm hội ngộ, chiêm bao mấy lần?
Trăng thu gặp cuội nhớ nhà
Nhớ từng ao cá trúc sà bóng nghiêng
Nhớ ngôi chùa cổ linh thiêng
Nhớ dòng kênh nước bao miền ra đi
Nhớ người bạn học kỷ tri
Nhớ con đò nhỏ li ti giữa trời
Nhớ cánh diều sáo chơi vơi
Nhớ từng câu nói bao lời vô âm
Nhớ rừng trúc vọng bạt ngàn
Nhớ nhành râm bụt mọc hoang bờ rào
Đời đi biền biệt phương nào
Trăm năm hội ngộ, chiêm bao mấy lần?
CHƠN BẢO
ĐỘC ẨM
Cạn chung trà với gió đêm
Tình sương núi thoáng an nhiên nét cười
Thắp câu kinh sáng biển đời
Hồn nhiên lặng lẽ tặng người giọt tâm.
MỘT
Một đỉnh núi mù sương
Một vầng trăng lặng lẽ
Một rừng hương vô danh
Một lều hoa ẩn sĩ
NHỚ BẠN
Lãng nhẹ bờ xưa rớt giọt đông
Dáng xuân e ấp quyện mây hồng
Trăng buồn chốn cũ, sương rơi lá
Nhớ bạn phương xa chợt chạnh lòng.
TIỄN BẠN
Am mây tiễn nguyệt chiều
Song thu, vắng, tịch liêu
Đá tủi, sầu, sương vỡ
Vai buồn, cảm, mộng xiêu
Biển đời, chao kiếp nhạn
Khe suối, dạt hồn rêu
Giấc xưa, gầy, gió lộng
Trang cũ, xác, trời hiu
Cố hương tình, ray rứt
Du tử nghĩa, dập dìu
Vẫy tay, chào bạn lữ
Hoàng hôn, nhòa, lắt liu.
Dáng xuân e ấp quyện mây hồng
Trăng buồn chốn cũ, sương rơi lá
Nhớ bạn phương xa chợt chạnh lòng.
TIỄN BẠN
Am mây tiễn nguyệt chiều
Song thu, vắng, tịch liêu
Đá tủi, sầu, sương vỡ
Vai buồn, cảm, mộng xiêu
Biển đời, chao kiếp nhạn
Khe suối, dạt hồn rêu
Giấc xưa, gầy, gió lộng
Trang cũ, xác, trời hiu
Cố hương tình, ray rứt
Du tử nghĩa, dập dìu
Vẫy tay, chào bạn lữ
Hoàng hôn, nhòa, lắt liu.
TỰ CẢM
Một cõi bên trời bạn thảo phương
Ngày đi bóng chớp ánh thu sương
Trăng thăm lối cũ bao mùa nhớ
Đạo ghé hiên xưa bấy nẻo vương
Khói biếc qua đồi lưu khoảnh mộng
Thơ xanh lạc gót tạc miền hương
Đá ngồi tĩnh tọa từ bao thuở
Ngắm dấu mây qua vẽ cuộc trường.
CHƠN ĐẠO
MẸ
Xuân sang biển trắng nở hoa
Chim ong bay lượn lướt qua cuộc đời
Vọng xa tiếng hát không lời
Tình thương của mẹ à ơi bốn mùa.
TIỀN THÂN
Sớm quét sân am, đốt phong trần
Chiều ngồi đỉnh biếc ngắm phù vân
Sương đêm nhẹ bước bên đồi lạnh
Chợt khuất trăng vàng, lộ tiền thân.
TỰ CẢM
Cùng huynh đệ cạn chung trà
Cùng mây cùng gió ta bà dạo chơi
Cùng non xanh một nụ cười
Cùng tri kỷ ngắm việc đời nhẹ không.
TỨ HẢI
Lên non hái mảnh trăng tàn
Hái màu sương ướt chợt tan trên cành
Hái đi cả tuổi xuân xanh
Hái luôn trăm sự mỏng manh tình đời.
VÔ ÂM
Chuông chùa thức dậy hồi kinh
Dáng sư ngồi đó một mình cô liêu
Sông sâu sóng vỗ mỗi chiều
Vẳng nghe ngân khúc hải triều vô âm.
CHƠN ĐỨC
ĐÁ
Hồn đá ngủ trong lòng núi vắng
Hôm kia thức dậy giữa mờ sương
Lời thơ in khắc vào sâu thẳm
Lữ khách xem hoa nở cuối đường
LAN
Nhẹ lễnh hiên mây hoa nguyệt chiếu
Cành lan lặng lẽ tỏa muôn hương
Trăng thiền khoác áo chơi ngàn lối
Mai sớm trở về lá điểm sương
MÂY
Ai tính, ai suy, đời, xả bỏ
Thân làm mây trắng dạo muôn nơi
Hôm nao ghé lại miền vô định
Cùng gió, cùng trăng tạc mấy lời
NON THẲM
Non cao, đời, giả say
Tâm không khí tụ đầy
Khóm trúc cười sương gió
Rừng tùng bạn tuyết mây
Chùa xưa chim vẫn đậu
Núi cũ lá còn lay
Quay lưng không hỏi nữa
Hiên thơ đẹp tháng ngày
Dung nhan nào ai biết
Quê quán mấy kẻ hay
Tới lui tình cuộc lữ
Lửa lạnh mến trăng gầy
CHƠN HẠNH
CHẢI
TÓC CHO MẸ
Con chải tóc mây cho mẹ
Tay vụng vềnhư thuở bé vẫn chơi
Dáng còng vai nhỏ buông lơi
Bao thiên thu…mẹ góc trời riêng con!
Con chải tóc mây cho mẹ
Tay vụng vềnhư thuở bé vẫn chơi
Dáng còng vai nhỏ buông lơi
Bao thiên thu…mẹ góc trời riêng con!
ĐỌC SÁCH MẸ NGHE
Đêm ngồiđọc sách vườn sau
Mẹ già tóc trắng nghiêng đầu vai con
Sương giăng giăng ánh trăng tròn
Ơ à ơi…mẹ ngủ ngon giấc nồng!
RU MẸ NGỦ
Ngoài hiêngió hát ầu ơ
Lá rơi rơi nhẹ, Vu vơ nắng vàng
Khẽ thôi nhé, mùa thu sang
Mẹ ta vừa ngủ mơ màng chưa say!
CHƠN HÒA
BÓNG XUÂN
Run rẩy mùa đông bước thoảng qua
Cánh xuân dịu nhẹ điểm trần sa
Mai vàng, khe thẳm, bung chồi nụ
Đào thắm, suối ngàn, rợp bóng hoa
Hiu hắt cội tùng thương bạn cũ
Bâng khuâng ngọn trúc nhớ quê xa
Xác thời gian lặng thầm trôi chảy
Ai chữ in trên dấu sát-na?
HƯƠNG CAU TÌNH MẸ
Tay mềm ươm hạt tình mềm
Nuôi mầm rêu đá dệt nên tuổi vàng
Níu khói chiều, bóng mơ màng
Nhớ thương quê cũ mênh mang đất trời
Ca dao rớt giọt à ơi
Chảy vào gốc lúa mộng đời ước mơ
Lệ dài mẹ tắm con thơ
Chảy trôi thân phận, bơ vơ thế tình
Giếng nước xưa, thấy mặt mình
Bên sau thấp thoáng bóng hình đàn con
Miệng cười vui, răng chẳng còn
Bão tung bão giật mái vòm mỏng manh
Lưng gầy, gậy chống mái tranh
Cho niềm cát bụi hóa thành gương trăng
Tóc mây giăng, mắt mây giăng
Còn thương thuyền nhỏ sông Hằng cạn sâu
Thế gian dù có trộn màu
Xanh xanh tình mẹ hương cau thoảng hoài.
HUYỀN KHÔNG
Ai từng đến Huyền Không
Sẽ khắc mãi trong lòng
Rừng thiền xanh bát ngát
Hồ thơ rộng mênh mông
Hương, cỏ cây thanh thoát
Khí, núi đá phiêu bồng
Cảnh ru tâm tĩnh lặng
Rụng. Rơi. Cát bụi hồng!
NGƯỢC DÒNG
Cô đơn thầm lặng giữa trần lao
Lội ngược bộc lưu tự thưở nào
Nhặt lá vui trong rừng vắng lặng
Ném cành buồn giữa chốn lao xao
Ôm muôn bóng cũ sầu tê tái
Giữ chút hương xưa cảm ngọt ngào
Đã thấy mộng đời trăng đáy nước
Sao còn vàng võ giấc chiêm bao!
NHÀ SƯ KHẤT THỰC
Tự tại nhàn cư giữa thế gian
Lắng nghe chân bước, nở hoa ngàn
Phủi rơi hạt mộng đầu lau cỏ
Khẽ động, tâm trong, giọt bụi vàng.
THIỀN
Gió lay khóm trúc, rơi chiếc lá
Nắng chiếu cành hoa, vỡ hạt sương
Núi rừng dậy tiếng chim ca hát
Thung lũng. Nhà sư quét bụi đường.
THƯƠNG MẸ
Mùa đông trời đất run run
Một mình mẹ cấy ruộng bùn xanh xao
Nay con bưng chén ngọt ngào
Rưng rưng thương mẹ rét bào thịt xương.
TRI ÂN CHỊ HẰNG
Một bàn trà núi uống cùng trăng
Tăm sự dăm câu với chị Hằng
Gom mảnh khói chiều gầy bóng lửa
Đốt cành mây sớm sưởi hồn băng
Áo nhân thế rộng, màu tâm nhuộm
Mắt vũ trụ vàng, sợi bụi giăng
Tím mặt thời gian, ai lội ngược
Thương đời, rọi mãi ánh thiền đăng.
No comments:
Post a Comment