Thursday, December 21, 2023

Thơ Hội Huyền Không P

 
PHÁP CẢNH
 
DÒNG SÔNG
Dòng sông đã có tên rồi
Hình hài nguyên thủy muôn đời còn đây
Theo chân sinh tử hao gầy
Tóc màu xanh đã khói mây dặm trường
Chừ theo tiếng gọi quê hương
Xuôi về biển rộng muôn phương thái hòa.

TIẾNG VỌNG
Chiều ra góc núi dạo chơi
Chợt đâu ảo giác mặt trời ngả nghiêng
Bồi hồi thả nổi dòng riêng
Trôi theo mây gió cõi miền xa xanh
Tìm đâu điệp khúc lữ hành
Tìm đâu mộng sự mong manh cuối chiều
Tiếng kinh nghe vọng dặt dìu
Lắng vào tiềm thức phiêu diêu đường về.
 
PHÁP CHÍ
 
ÁNG THƠ MÂY
Chiều! Hoang vu hoang vu
Nắng rớt vệt loang mù
Bên hiên chùa rụng tím
Đượm chút buồn liêu du
Ký ức qua lối cũ
Ánh trăng xưa gọi đò
Giữa bao mùa sương tuyết
Sau lưng vẳng tiếng hò
Khuya nay xuân bừng đến
Làm ấm lòng cỏ cây
Cho rạng ngời sức sống
Dâng đời áng thơ mây.

ĐÊM
Đêm nghe hạt sương rơi
Thầm lặng rớt bên trời
Ngoài thềm trăng dạo gót
Non ngàn cùng rong chơi.
 
HỒN XUÂN
Lung linh giọt nắng điểm ngàn cây
Nhè nhạ vương xao lối cỏ gầy
Thân dạo muôn phương, thăm phố chợ
Tâm nhàn một cõi, ngủ trời mây
Mắt xanh, dặm khách tình bao lối
Nước biếc, hồn quê bạn những ngày
Góc núi vườn sương trà một chén
Ngỡ đâu lắng hết mộng trần say.
 
MỘNG BAN SƠ
Mưa phùn dệt trắng góc trời thơ
Gió thoảng hiên mây bóng nhạn mờ
Phố chợ trăm hoa trôi dạt cánh
Rừng sâu cọng cỏ ngủ xa bờ
Chiều qua bến cũ lòng xao xuyến
Đêm ghé thuyền xưa dáng xác xơ
Một chút duyên thôi, người chớ hỏi
Ơn đời thấy kiếp mộng ban sơ.
  
QUÊ QUÁN
Nợ hình hài, qua miền đông độ
Dưới trời xuân, thăm thẳm một lời ca
Giữa ngàn hoa, đò neo bờ bến lạ
Đất thì thầm hỏi quê quán còn xa.
 
THƯƠNG BẠN
Cảm thương tình bè bạn
Đời trăm mối ngổn ngang
Vẫy tay qua bến đợi
Hẹn ngày đón đò sang.
 
THƯƠNG ĐỜI
Góc núi sương phủ đầy
Vui non nước ngàn mây
Xưa kia trăng liễu mộng
Thương đời ghé qua đây.
 
TRĂNG LẠNH
Hòa giọt sương đêm lạnh chén trà
Lung linh khói biếc thoảng hương qua
Đèn chao hắt lại niềm thương nhớ
Huynh đệ mù phương, bóng nguyệt nhòa.
 
PHÁP THIỆN
 
ÂM BA CÂU HÁT
Tiếng hát ai mỏng manh như khói lam chiều
Len lỏi theo bước chân đêm vạch tìm dấu vết
Hình hài thời gian xa xăm biến mất
Trong đôi mắt nâu đen lấp lánh mặt trời vàng
Tiếng hát ai nhen nhúm ký ức bập bùng cháy
loang vỡ tháng năm
Vàng võ trôi qua rồi chìm khuất trong đền đài mộ cổ
Tay vẫn dìu dắt ước mơ đi qua vùng ảo ảnh
Khẽ chạm nỗi ưu tư đêm thở sụt sùi
Tiếng hát ai như mong đừng tắt ngọn sao đêm
Dùng dằng với dòng sông không bao giờ chịu chảy
Một tiếng thở dài con đường hồ hải
Rêu đá mỏi mòn giăng mắc bước chân qua
Tiếng hát ai còn đọng những hạt đau thương
Mặn đắng tình người rưng rưng hạt cát
Nghe tiếng gọi cố hương một đời khao khát
Nhè nhẹ buông rơi lay lắt giữa hai bờ
Tiếng hát ai văng vẳng
dư hương còn mãi khản cay
Chiếc bóng chết khô
sóng bạc đầu vùi thân trong cát bỏng
Như cọng cỏ tranh nhằm thịt da mà cứa trỗng
Rồi tan vào khoảng không
như bụi gió thoảng bay
Tiếng hát ai biến con tim
thành một vết mực loang
Mãi quay quắt những con đường và dấu vết
Chân cứ đi mà chưa hề cất bước
Đêm từng đêm cho đến bạc đầu
Tiếng hát ai như bóng sương ngàn
lau giọt nước mắt đêm
Có khô được đâu những nỗi buồn trong vắt
Giấc mơ thắp sáng những nỗi đau dằng dặc
Đâu ngờ rằng ký ức mãi hoang vu
Tiếng hát ai như tiếng guốc mộc năm xưa
Đều nhịp gõ lời ca bi tráng ngạo hùng là thế
Giọt nước mắt đen rơi xuống vùng dâu bể
Vỡ tung da diết con người chưa hết đau thương
Tiếng hát ai vật vờ hưa ngủ được trong đêm
Phủi con nước trôi trăm năm sóng khát
Đường dài đa đoan tim đau mắt rát
Nắng cát gió mưa vẫn mãi bước dại khờ
Tiếng hát ai làm hạt bụi cũng quẩn quanh
Nghe tiếng mưa rơi trong lòng đêm xào xạc
Cánh chim mỏi lạc rừng khuya dáo dác
Nhìn những vì sao le lói giữa bầu trời
Tiếng hát ai gọi ký ức lất phất như mưa bay
Mây lữ thứ tan màu trắng nhớ
Năm tháng lật trang qua từng hơi thở
Vực dậy hư âm xao xác phía hư vô
Tiếng hát ai gọi kỷ niệm trần trụi tìm về
Lấp đầy đêm hoang vu cầm canh thao thức
Hai bờ thực hư ngã dài trên con dốc
Mang mang một đời lay chiếc bóng xa xăm
Tiếng hát ai như dáng mưa đứng tựa bên thềm
Mà bụi bặm thời gian
phủ chông chênh con đường sỏi đá
Em bé thơ ngây giữ nét cười lá mạ
Thời gian trắng, trắng già thân núi ngàn năm
Tiếng hát ai len lỏi dưới dòng sâu
Hát cùng trăng sao hát cùng biển cả
Chân đất chân trần trước mặt sau lưng đều mỏi
Nhặt được giọt nắng vàng ẩm mốc cuối mùa đông
Tiếng hát ai lốm đốm sáng nửa lạ nửa quen
Như ngọn tháp cô đơn mọc giữa vùng gió cát
Có thể là tình thương mênh mông
dẫu tình cờ ngơ ngác
Loáng thoáng ánh trăng vàng
vương vấn trên dấu chân xưa.
 
BÀI THƠ CỔ TÍCH
Trăng lung linh con sóng
Đóa tinh thể ngân êm
Ru nhẹ khói lam mềm
Thăng hoa chào hương sớm
 
Nhạt nhòa qua đất xám
Bóng ngô ngây sương đồng
Lòng riêng những niềm không
Nghe mong manh nhẹ thoảng
 
Có cơn gió đi qua
Rì rào trên phím lá
Có tiếng lòng rất khẽ
Động cuối chân trời xa
 
Và bài thơ cổ tích
Hiện về giữa hư linh
Trên con đường sỏi đá
Lắng nghe bước chân mình
 
BỠ NGỠ
Khói xám bơ vơ lạnh cuối trời
Vàng thu man mác những đầy vơi
Mưa bay hớt hãi qua muôn kiếp
Gió hú miên man suốt vạn đời
Đá cũ dãi dầu hoa vẫn nở
Đèn xưa meo mốc lửa còn khơi
Ô hay bỡ ngỡ trăm năm mộng
Bóng nguyệt thì thầm sóng nước trôi
 
HỌC BÀI
Lật trang
Nghe tiếng mưa rơi
tí tách tí tách
trăng ngủ quên
để gió vọng thầm thì
leo lét ngọn đèn dầu
nhảy múa màu mắt đục
bến vắng con đò nhỏ
tìm về qua muôn dặm đường xa
Lật trang nhớ mẹ già
đôi bàn tay gầy guộc xương xương
sớm tảo chiều tần lo cho con
cơm áo đời thường thao thức trở trăn
ngày mai hãy còn xa
Lật trang thương cha
gồng gánh đời manh áo bạc
mái hoa râm dệt màu sương gió
hôm sớm oằn vai mồ hôi mặn
lấm dài trong giấc ngủ
thổi ước mơ cho con trẻ vào đời
Lật trang
có cánh diều lướt gió lên cao
đón nắng mới bình yên
giấc mơ trẻ thơ ngọt ngào vòng tay mẹ
ấm áp ánh mắt cha
mai mây tan
cho nắng về sưởi khắp
sương hóa mình làm ngọn cỏ reo xanh.

HỒI SINH
vạt nắng chiều mong manh
phơi mình trên lối mòn cỏ khóc
níu bâng quơ hương xám một ngày
trầm tích đá thiên cổ màu rêu phủ
rưng rức bên trời thầm lặng một vành mây
mỏi mòn sợi khói xanh vỗ về con sóng dữ
khung lụa âm thầm tô điểm những đường nét hư linh
đêm vuốt mặt nghe cay lòng mắt úa
sương khói nhập nhòe da diết cát miền xa
tối sáng những mảng màu nhập nhòe
đi qua khoảng vắng đan nỗi buồn
dệt thành sương giăng khắp bầu trời
xin cúi xuống như mưa ngâu rả rích
lầy lội những con đường cố níu bước chân mau
ta chán ghét mùa đông như một bà già ủ rũ
ta bồng bế mùa xuân trọn vẹn cả lòng tay
ừ, ta khát vọng ta vồ vập mùa xuân tưởng tượng
từ những ngày đông khi chút nắng chợt tàn
gót phiêu linh một đời hun hút
đã bao mùa lui tới khát nhừ
thả mơ ước kiếm tìm con sóng dữ
kéo ngày lên cho hoa lá reo ca
có ai biết chân trời là đâu
giọt nắng lưa thưa tìm mỏi mòn ký ức
mây đã khóc nổi chàm mưa trắng
khản gió chan hương nuốt bọt giữa nền trời
tia nắng đông tìm màu phố cổ
khi mặt trời ngủ quên câu thơ bỗng lạc loài
lốm đốm lá ngẩn ngơ phơi sắc đỏ
ươm mầm tim thầm lặng đất nở hoa

KHOẢNH KHẮC
Cành lá vàng nhẹ nghiêng
Treo trên viền bóng nắng
Có một đóa trinh nguyên                 
Rớt bên hồ phẳng lặng
Lung linh in đáy nước
Lấp lánh một vầng trăng
Đưa tay vờn chạm khẽ
Bỗng chốc òa vỡ tan
Rêu phong trên đỉnh đá
Điểm trắng những bông hoa
Tinh sương hòa giọt nắng
Rụng giữa trời bao la
Vắt trên đầu ngọn cỏ
Dáng ngọc sương long lanh
Bình minh bừng tỉnh dậy
Ôi! Một giấc mơ xanh!
  
VỌNG TÀ HUY
Có ai quét lá bên đàng
Say sưa quét cả nắng vàng thiên thai
Quay đầu thoáng thấy bóng dài
Liễu buông màn khép song cài đông lan
Mắt xanh soi bóng thời gian
Gió mênh mang đẫm hương loang màu tuyền
Dõi xa sóng vỗ mạn thuyền
Ca dao biển mặn mẹ hiền à ơi...
Cất lên khúc hát chim trời
Len chiều huyễn mộng dệt lời liêu trai
Dòng sông đổ mộng nghiêng vai
Tiếng xưa buốt vọng ban mai dáng huyền.
 
PHÁP TÔNG

BÊN SÔNG
Buổi sáng Ra đứng bên sông
Nghe tiếng chim kêu
Hạt chim rớt trên đầu cỏ
Đọng thành sương
Có tiếng người mẹ nào ru con bên kia bờ
Giọng hò lung linh làn mây trắng
Con nước sớm Từ đâu về
Cũng dừng chân kể lể
Chợt mỉm cười Sóng gợn Đẩy bèo đi
Ta cúi xuống Vốc đầy tay một bụm nước
Bàn tay đầy Nước lại đổ về sông! 
 
NỖI QUAN DƯƠNG
Từ nơi phương ấy, phương này
Về đây, bạn đã về đây giữa lòng
Trời vừa chớm lạnh vào đông
Thấy trên tóc đã hạt hồng xanh xao
Chiều chưa tắt nắng đồi sau
Tiếng chim nào buốt đọt cau cuối vườn
Bạn về. Gió nỗi quan dương
Dường trong mắt đọng, dấu sương một ngày.
 
XUÂN U HƯƠNG
Gió bấc tha phương đọng phím đàn
Chạnh lòng du tử nỗi quan san
Nắng mưa hằn đậm - sâu vầng trán
Cát bụi vương dài - nặng gót chân
Cúc vẫn u hương chờ mặc khách
Mai còn đượm sắc đợi tao nhân
Xuân về sâu thẳm trong lòng mắt
Đá nở hoa sương trắng đỉnh ngàn.
 
PHÁP TRƯỜNG
 
Ô HAY!
Trông xa rồi lại nhìn gần
Cuộc phiêu lưu ấy bao lần nổi trôi
Chừ ngồi ướt đẫm mồ hôi
Nhăn mày nhíu mặt cắn môi mà lần
Ngồi đây ngồi giữa muôn ngàn
Trăng qua để lại màu loang trong màu
Ta ngồi thức trọn đêm thâu
Sớm mai sương điểm trên đầu...ô hay!
 
VẪN MỘNG
Núi nào lắng đọng giọt sương
Biết bao lau cỏ vấn vương nỗi lòng
Trăng nào đã ngủ trên dòng
Khiến con sông chảy chạnh lòng nhớ thương
Gió nào thoảng nhẹ đưa hương
Sóng xanh quyến luyến, mấy phương vỗ bờ
Không gian tĩnh mịch thờ ơ
Đá xưa vẫn mộng vẫn mơ một ngày.

VANG ÂM
Thời gian đang trôi xa
Cuộc đời sẽ phôi pha
Có gì trong cõi mộng
Ôi! Gió chiều thoảng qua.
Con gió mùa đông về
Mang nỗi buồn lê thê
Ngoài hiên con chim nhỏ
Thản nhiên hót mải mê
Ta đi qua năm tháng
Nghe nỗi buồn xa xăm
Từ trùng khơi vọng lại
Nỗi gì còn âm vang?
 
PHÁP TỪ
 
BỒI HỒI CHIÊM BAO
Sớm chiều tùng trúc tụng kinh
Chuông sương hóa kiếp phù sinh bạc đầu
Com chim chắp cánh qua cầu
Để ngàn mây khói đổi màu phù sa
Em nhìn trời đất bao la
Mùa tu rụng xuống kiêu sa nửa vời
Lá vàng nhẹ cánh rơi rơi
Con đò lướt sóng rong chơi một mình
Giờ về với cõi hư linh
Được nghe giun dế tâm tình đêm khuya
Mai thành cát bụi phân chia
Cuộc người sinh tử chia lìa tử sinh
Xa xa vọng lại tiếng kinh
Bồi hồi, thảng thốt phận mình chiêm bao.
 
BỐN MÙA TUỔI THƠ
Mùa hè trở giấc sang thu
tiếng ve lạc giọng vọng từ xót xa
Cánh chuồn ngủ nắng vườn hoa
Con ong tìm nhụy la đà sớm trưa
Lúa vàng chín mọng hay chưa
Lạnh đông lại đến thu vừa qua trăng
Bốn mùa mấy giấc chị Hằng
Bài ca em hát tung tăng ngõ mờ
Đường mây lối gió thẫn thờ
Hương xuân thoảng nhẹ đông chờ bấy lâu
Sắc xuân mai cúc dệt màu
Đào lan nở thắm điểm đầu tình xuân
Hoa xuân chổi phận mấy lần
Để cho gió cuốn hóa thân cánh diều
Mắt thơ say bóng trời chiều
Trông theo cánh nhỏ cô liêu giữa vời
Con chim chở nắng xa rồi
Làm chao bóng nước trùng khơi điệu đàn.
 
ĐỘNG KHÓI SƯƠNG
Đỉnh biếc trong veo – có một đường
Trăng xưa hiện kiếp suốt đêm trường
Ngàn mây hỏi đạo – nghe lòng nhẹ
Bọt nước tìm tâm – thấy mộng thường
Ngõ đức, mầm gieo chơi một cõi
Bến thiền, chèo lướt dạo muôn phương
Mai kia giọt lệ còn sinh tử
Rụng giữa vườn ai động khói sương!
 
MẸ
Mạ xanh mẹ cấy nương xanh
Khom lưng cõng nắng để dành nuôi con
Đôi vai gánh lúa cõi còm
Cổ chân bùn bám lội mòn ruộng xưa
Mồ hôi loang ướt hạt mưa
Hai tay sàng sảy lưa thưa nắng chiều
Bát cơm hạt mẻ, hạt đều
Hoa tình nở mãi thương yêu ngàn trùng.

MỘT ĐỜI
Hạnh phúc cuộc hành trang
Chiếc bát và y vàng
Một đời không quán trọ
Một đời một vầng trăng.

THƯƠNG MẸ
Sớm hôm mẹ gánh hạt sương
Đôi vai oằn tím dặm trường nuôi con
Cỗ xe mẹ đã mỏi mòn
Bát cơm dâng mẹ chẳng tròn hiếu ân.

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...