TÂM HUỆ
Trăng thêu hình lá đất vườn
Trời cao vàng mạ mây vờn cánh giăng
Lim dim trên ngọn nghiêng nằm
Nụ lài thức giấc cùng trăng đạo tình
Nõn nà một đóa khôi tinh
Miệng hương thoảng nhẹ chuyện mình chuyện ta
Ai thương trăng, ai thương hoa
Đêm sâu lặng lẽ, chung trà cố tri.
TỰ CẢM
Đêm qua thức dậy dưới am mây
Ngắm con trăng khuyết đậu cây thông già
Kinh vàng chuông sớm ngân xa
Thoảng trong thăm thẳm gọi ta quay về.
XUÂN HIỀN ĐỨC
Lộc gọi xuân sang ấm mọi miền
Rừng tươi cảnh sắc sáng vườn tiên
Trà, cau dân dã hương thanh thoát
Bưởi, lựu chân quê sắc dịu hiền
Nắng sớm soi tâm lìa não phược
Mưa chiều dõi niệm rõ nhân duyên
Lành thay thế giới xuân hiền đức
Chốn chốn thơm hương đạo hựu huyền.
TÁNH HIỀN
Xuân về bên đồi vắng
Sắc màu thắm xanh xanh
Nền trời chiều phai nắng
Sương đọng hạt long lanh.
CHÙA XUÂN
Chùa xa trăng soi tỏ
Lung linh ánh vàng xưa
Trời sáng trong muôn thuở
Giữa non ngàn hương đưa
Những đám mây phiêu dạt
Bãi cỏ xanh bốn mùa
Long lanh sương vỡ hạt
Gió trên cây reo đùa
Cánh hoa phai màu lá
Dòng thời gian trôi qua
Màu không gian tĩnh lặng
Bóng trăng vàng loang xa.
HƯƠNG CHIỀU
Từ ngày dặm gót xa quê
Con trăng con nước hai bề tịch liêu
Nghìn trùng cát bụi tiêu điều
Chợt đâu ngoảnh lại hương chiều thoảng bay.
Suối mát khe trong xanh
Núi rừng toả khí lành
Cỏ cây vui ngày mới
Đóa hoa nở tinh anh
Mây trời qua lặng lẽ
Nước trắng bọt mong manh
Con chim tung cánh lượn
Gió lay động buông mành
Thoang thoảng hương đồng nội
Giọt sương đọng long lanh
Vườn chùa trong tĩnh lặng
Phong cảnh đẹp như tranh
Rừng đêm lá lấp lánh
Cảnh vật mờ hơi sương
Trăng vàng soi non lặng
Tỏa chiếu khắp mười phương.
TỰ TÌNH BÊN NÚI
Ngày tháng giục qua mau
Mắt xanh ngắm nỗi sầu
Buồn vui đời huyễn mộng
Buồn vui đời bể dâu
Bên suối vắng buông rơi
Một giọt sương cuối trời
Vỡ ra làm trăm mảnh
Vọng tiếng dài hồn tôi
Trăng đọng trên cành lá
Mây trắng xuống lưng đồi
Núi xanh xanh ước vọng
Ghé mắt nhìn muôn nơi...
Mây trắng chốn non thiêng
Lung linh ánh diệu huyền
Ngàn năm hương thắm mãi
Tỏa khắp chốn sơn viên
Hè sang hoa phượng nở
Tô thắm nét hương quê
Khói sương chiều lan tỏa
Lối mòn xưa ta về!
TÁNH THIỆN
EM LÀ AI?
Thương gởi em bé đảnh lễ Chư Tăng
Em là ai Hình ảnh em đã làm tôi xúc động
Em là ai ở tận phương trời nào?
Hạt giống em là cả một trời cao
Tôi kính phục mà em nào có biết
Phật Pháp Tăng là bao nguồn cảm xiết
Tôi và em dù sống mãi đâu xa
Nhưng chúng ta cùng có cả một nhà (Tam Bảo)
Và cũng cùng đi về chung một hướng
Cảm ơn em đã tỏ lòng hướng thượng
Tận nguồn tâm nhiều kiếp trước đã qua
Cuộc đời em là cả một vườn hoa
Tôi thương gởi bài thơ về em đó.
Thương gởi em bé đảnh lễ Chư Tăng
Em là ai ở tận phương trời nào?
Hạt giống em là cả một trời cao
Tôi kính phục mà em nào có biết
Phật Pháp Tăng là bao nguồn cảm xiết
Tôi và em dù sống mãi đâu xa
Nhưng chúng ta cùng có cả một nhà (Tam Bảo)
Và cũng cùng đi về chung một hướng
Cảm ơn em đã tỏ lòng hướng thượng
Tận nguồn tâm nhiều kiếp trước đã qua
Cuộc đời em là cả một vườn hoa
Tôi thương gởi bài thơ về em đó.
TÁNH THUẬN
Nắng chiều rơi nhẹ bên hiên
Cô thân bóng lẻ đứng nghiêng ngơ ngàng
Chuông chùa vọng mãi âm vang
Nghe như sóng vỡ tiêu tan bọt sầu.
ĐÀO NÚI
Mỗi độ xuân sang lại gặp đào
Bạn hiền tri kỷ chốn thanh tao
Thân nâu, vỏ cứng, mầm ươm tặng
Cánh thắm, hương thơm, nụ mỉm chào
Năm mới âm thầm qua núi cũ
Mây lành lặng lẽ vượt triền cao
Đường đời xuôi ngược vui chi bấy
Nẻo đạo đơm hoa nở ngạt ngào.
ĐÊM
Đêm về trời đất quạnh hiu
Một màu lặng lẽ đìu hiu một màu
Chân trời xa tít bóng cau
Chập chờn khói tía nhuộm màu không gian
Trời miên man, đất miên man
Hội nhau giữa cõi bụi đàng tử sinh
Bên góc núi, đá vô tình
Sống quanh năm vẫn thấy mình chiêm bao!
Trăng khuya pha chiếu biên rào
Cỏ cây còn tỉnh, con sao còn ngời
Thu vàng chiếc lá tả tơi
Thương thay giọt lệ bên đời, chưa khô!
Mắt người nhìn ngắm ước mơ
Chợt hôm kia vỡ đôi bờ hư linh
Trùng khơi chèo chống chơn kinh
Qua bờ giác ngạn vong tình xuân xanh
Ôi phù dung, ôi tử sanh
Chừ ta thấm hiểu mong manh cuộc trần!
ĐỘC TỌA
Ngắm cảnh mây rừng gió thoảng hương
Khuya về trời đất ngập tràn sương
Tia vàng trăng tỏ soi muôn lối
Ánh trắng sao ngời chiếu dặm nương
Bỏ lại sau lưng từng sợi buộc
Xóa đi trước mắt mấy giây vương
Chừ lên núi cũ nghe hơi thở
Độc tọa đêm thâu phủi mộng trường.
Cuộc đời xuôi ngược lan man
Đến đi không hẹn đò sang biển người
Lung linh bọt nước trần khơi
Nằm nghe dĩ vãng khóc cười bể dâu
Cuộc đời xuôi ngược về đâu
Thênh thang vô định thả câu đường về
Xa xa sầu vọng bốn bề
Ngàn năm chợt thoảng cơn mê cuối vời
Con chim lạc tổ mất rồi
Âm thanh còn ngất nửa lời vi vu
Cuộc đời như lá mùa thu
Như cơn mộng ngắn ngồi ru bóng chiều
MỘT CHÚT GÌ
Thả chút tâm hồn nhặt tứ thi
Làm nơi thư giãn cõi vô vi
Kết cành hoa lẻ, thương bằng hữu
Thắp ánh đèn xưa, nhớ cố tri
Nghịch cảnh luyện tâm, tâm đại sĩ
chướng duyên mài chí, chí nam nhi
Ra tay biến hóa dù hư huyễn
Thân tặng biển dâu một chút gì.
XUÂN CHÙA QUÊ
Không khí ngày xuân rộn cánh hoa
Chùa quê yên tĩnh ánh sương sa
Trái rừng, quả mọng chưng chào tết
Nước giếng, củi thơm thổi chế trà
Nắng mới nương tình, trăng hữu hạnh
Mưa lành tựa đức, biển vô ba
Chừ đây chuyện cũ nào hay biết
Xuân đến, xuân đi cũng vậy là.
VÔ ĐỀ
Nhìn xuân xuân chẳng biết mình
Nhìn hoa lại thấy phù sinh mỉm cười
Câu thơ chẳng vướng mây trời
Tới lui nhẹ hẫng, tạc lời vô thanh.
TUỆ TÂM
HẲN LÀ
Hẳn là mây trắng lững lờ
Hẳn là núi đá mấy bờ rêu phong
Nghe ai hát ở ven sông
Nghe thời gian chết giữa dòng hư vô
No comments:
Post a Comment