Monday, December 4, 2023

Thơ hướng Phật và Mẹ

 
Chùm thơ hướng Phật
Võ Đào Phương Trâm (Phật tử An Tường Anh)
Thoát vòng tục lụy
Ngủ đi một giấc ngủ ngoan
Bỏ đi những mộng võ vàng ngày xưa
Tạt vào một nhánh gió mưa
Để cho hoa nở, chẳng thừa mang đi
Buồn than chẳng có ích gì
Mỉm cười một thoáng dục ly, mất còn
Buộc vào một mớ nỉ non
Bỏ ra những mớ héo hon lụy phiền
Một đời sinh tử tịch nhiên
Trả vay, vay trả mấy miền thiên thu
Chuông chiều lặng tiếng công phu
Pháp âm rửa sạch mê mù thế gian
Tâm này bất động khinh an
Huyễn như cuộc mộng bên tràng hoa tiên
Trường thiên xa lắm cũng liền
Nửa đời kham nhẫn, nương miền chân như
 
Tỉnh thức
Người đời nhặt lấy chút hư danh
Đánh đổi phân chia tưởng ngọt lành
Ai cũng tranh nhau phần lượm nhặt
Rồi ngả nghiêng cười cuộc quẩn quanh
Người đời thường tựa lẫn vô nhau
Lạc thú hồng hoang giữa rượu đào
Nào hay sau đó là gai góc
Trượt ngã giật mình biết chiêm bao
Một hố sâu kia chứa lợi danh
Một hố sâu kia chứa quyền hành
Người vô minh ngã vào bể ấy
Để rồi chao đảo bởi tưởi tanh
Người cũng thịt da, cũng máu xương
Phủ lớp ngoài kia đẹp lạ thường
Hết nợ trần gian về cát bụi
Một nắm tro tàn ngẫm xót thương
Phúc bất trùng lai, họa vô song
Một đời trôi dạt giữa đục trong
Mong cầu điên đảo vòng danh – sắc
Chẳng biết thân tan, lạc giữa dòng
Nhấc lên một gánh nặng trần ai
Để rồi lặn ngụp ngỡ thiên thai
Đùa vui, trí trá đời mộng mị
Đâu hay lạc giữa giấc mộng dài
Người bỏ xuống đây đời mỏi mệt
Chân về trong bước lặng an nhiên
Ngày vui đâu kể nghìn năm nữa
Nhẹ gánh nương về chốn núi thiêng.
 
Về với Phật!
Con lặng lẽ về nơi tỉnh thức
Ngồi lặng im bên mái Chùa xưa
Nghe hương khói thâm trầm sâu lắng
Nhẹ như không, đời chẳng dư thừa
Tách trà ấm trên tay thoang thoảng
Một thời Kinh mộc mạc liễu tri
Trong cánh gió sương chiều u ảm
Cỏ vô ưu giữa chốn tư nghì
Thương thân xác trong vòng lục đạo
Trôi lăn trăm nghìn kiếp luân hồi
Qua mấy bận nương nhờ cõi tạm
Đã về đây tìm bóng mây trôi
Trên sân vắng lũ chim nhặt thóc
Người nhìn theo bầy sẻ mỉm cười
Dẫu đời có ba đào chuyển động
Vẫn an nhiên, Phật ở đây thôi!

Mẹ là bình yên
Võ Đào Phương Trâm
 
Mẹ là bình yên
Nắng trưa phủ xuống hiên nhà
Mẹ ngồi nhóm bếp khói pha vườn trầu
Thương cho đôi mắt đã sâu
Tóc pha sương bởi dãi dầu nắng mưa
Nhớ ngày Mẹ trẻ thời xưa
Nụ cười thắm sắc, tóc thời còn xanh
Thời gian bỏ ngõ qua mành
Mẹ đà già yếu tóc xanh bạc nhiều
Nhớ ngày tôi nhỏ liêu xiêu
Bước đi bên Mẹ nghe nhiều sướng vui
Mẹ tôi ngần ấy năm Trời
Gánh mùa sương lạnh, gánh nơi gió chùn
Cuộc đời như đóa phù dung
Chớm qua ngần ấy tương phùng thế gian
Mẹ như bóng ngã xế tàn
Như tia nắng đổ nhòa ngang lưng đồi
Ta cầu ngần ấy năm trôi
Mẹ luôn mạnh khỏe sống đời bình an!
Mẹ như ánh sáng thế gian
Rọi cho con bước giữa ngàn bóng đêm!
Có Mẹ đời mãi bình yên!
Mẹ là điểm dựa dịu hiền cho con!
 
Hòn sỏi nhỏ
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném xuống mặt hồ xanh
Nghe tiếng nước lủm chủm
Mặt hồ chẳng yên lành
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào mặt gương soi
Mặt gương vỡ tan nát
Chẳng ghép lại được rồi
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào một con mèo
Con mèo chạy đi núp
Nó chẳng còn nghe theo
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào giữa cuộc đời
Cuộc đời va chạm lắm
Chẳng yên lòng thảnh thơi
Nhặt một hòn sỏi nhỏ
Ném vào số phận ai
Người ta không vui vẻ
Mình cũng sẽ buồn hoài.
Cuộc đời là quán trọ
Người lâu mấy cũng đi
Rời chốn nương náu đó
Ta còn lại những gì?
Một mảnh thân cát bụi
Một nắm đất cỏ hoang
Hơn thua hay thương ghét
Rồi cũng đến suối vàng
Ta ngồi yên lắng đọng
Nghe ngọn cỏ thầm thì
Dù có thương có giận
Gió cũng về mang đi…
 
Nguyệt Trà
Đun nước pha bình trà
Nước cội nguồn vui ca
Reo lên từng bọt bóng
Khói cuộn tròn như hoa
Trăng thu bừng chiếu tỏa
Lung linh sáng khắp nhà
Lẻn vào chung trà ấm
Nhoẻn nụ cười hiền hòa
Trà tươm trải lời thơ
Trăng dệt thành cung nhạc
Cả thiên nhiên múa hát
Tung bay ngàn cánh hạc
Trà thơm lừng vạn đóa
Sen thanh khiết lòng đời
Vàng trăng Ba La Mật
Ánh rực màu tinh khôi
Trà với trăng chẳng một
Sắc tướng hiện không hai
Sóng sánh vô phân biệt
Trà với trăng hòa hài
Đảnh lễ khắp mười phương
Kính thỉnh cùng nâng chén
Đất trời không hò hẹn
Vơi đầy: Vẫn an nhiên!
 
KHÁNH ĐẢN - Đồng Thiện
Thị hiện nơi này giữa thế gian
Hân hoan chung hưởng ánh đạo vàng
Phật về khai mở con đường sáng
Tháng tư trăng tỏ rạng muôn nơi.
Mạn thù sa trắng thoảng rơi rơi
Chư thiên đảnh lễ tự cung trời
Chấn động mười phương ngàn thế giới
Muôn loài hoan hỷ với Như Lai.
Một sớm vừa xanh ánh sao mai
Trí huệ bừng lên độ mãn khai
Sanh tử từ đây lìa mãi mãi
Ngài đến vườn Nai khai pháp môn.
Từ đây thành thị chí sơn thôn
Tứ chúng đồng tu theo Thế Tôn
Từ bi trải rộng, lòng khiêm tốn
Hữu tình Phật tánh vốn đồng nhau.
Hỏa trạch hiểm nguy hãy ra mau
Tam giới này đây lắm thương đau
Tam đồ mạt lộ đầy lửa máu
Luân hồi lên xuống sáu đường mê.
Trăng tròn Vesak khắp sơn khê
Khánh đản mừng vui lễ lại về
Trời người cung kính lời xưng thệ
Y chỉ phụng hành theo Thế Tôn.

Ất Lăng thành, 0423
 
KHÁNH ĐẢN HÂN HOAN - Thanh Nguyễn
Ngài vẫn an nhiên giữa cuộc đời
Dù đời loạn động đến tàn hơi
Thị phi bất tận lời bao biện
Giữa chúng trung tôn hiện dáng người.
Lớn nhỏ chi chăng chỉ mỉm cười
Giới hương đức hạnh tỏa muôn nơi
Niêm hoa khoảnh khắc đầy vi diệu
Tay chỉ mặt trăng chiếu sáng ngời.
Tứ chúng đồng tu nhớ lấy lời
Giới luật nào đâu phải chuyện chơi
Là thầy của cả trời người vậy
Cứ thế vâng theo, thấy tuyệt vời.
Người đến nơi đây chỉ một thời
Mà ơn đức ấy chẳng hề vơi
Người trong nhân thế mừng lễ tạ
Khánh đản hân hoan cả đất trời.
Chim hót ngàn hoa nở khắp tươi
Pháp âm như sấm vọng trùng khơi
Đến đi như thế từ muôn thuở
Giác ngộ đường đi mở lối rồi.

Ất Lăng thành, 0423
 
MỪNG NGÀY KHÁNH ĐẢN
                   Đồng Thiện
Phật về hoan hỷ bản trường ca
Quang minh rạng rỡ cõi Sa Bà
Nhân loại từ đây vui sống đạo
Con đường giải thoát tạo tương lai.
Thị hiện an lành một sớm mai
Ba lần chuyển pháp ở vườn Nai
Tứ đế là đây căn bản pháp
Trung đạo con đường quả thánh nhân.
Phật về thế giới lại thanh tân
Dẫu đời lầm lạc lắm phù vân
Đam mê từ thuở vô cùng tận
Nay tỉnh dần ra cảnh sắc trần.
Phật về từ ái gần gũi thay
Chuyển ý hồi tâm đã chỉ bày
Chánh pháp tùy duyên ngày tháng thuyết
Đại bi vô tận nguyện độ sanh.
Đạo vàng là cả những tinh anh
Pháp học đồng song với pháp hành
Điều phục thân tâm thanh tịnh ý
“Nhập tri kiến Phật” chí tôn sư.
Giáo pháp không ngoài lẽ chơn như
Trí huệ vô biên đấng đại từ
Ngài đến nơi này vì đại sự
Độ người đau khổ, sử Phật ghi.
Thương hết muôn loài chẳng nệ chi
Độc hành ly viễn bước đường đi
Rừng sâu núi tuyết tâm bền bỉ
Bồ đề quả mãn khi sáng sao.
Từ cõi nhơn gian đến trời cao
Lũ chúng con đây thấy tự hào
Mừng ngày khánh đản trào dâng cảm
Tưởng nhớ Như Lai tâm xuyến xao.


Nguồn suối từ ân
Khánh Hoàng
Em bảo kinh Phật sao khô khan
Ta xem kinh Phật lệ dâng tràn
Suối nguồn linh diệu tuôn thầm lặng
Đẫm ướt từ ân khắp nhân gian
Em bảo kinh Phật sao mênh mang
Ngờ đâu kinh Phật thật nhã nhàn
Đôi dòng tỏa sáng muôn phiền não
Chuyển hóa bụi hồng ngát trăng vàng
Yết đế Yết đế Ba La Yết đế
Ba La Tăng Yết đế
Bồ đề Tát Bà Ha

Ba La Tăng Yết đế
Bồ đề Tát Bà Ha
Em bảo kinh Phật khó hiểu ra
Rừng thu hư ảo khuất mù sa
Buông tay lần giở từng trang giấy
Bừng cả càn khôn vạn sắc hoa!
 
Huyễn mộng
An Tường Anh
Đi qua giấc mộng phù sinh
Nửa đời huyễn hoặc mang hình bóng ta
Khóc cười trọn giấc nam kha
Ngồi nghe sáo lộng ngỡ là trùng lai
Mịt mờ mấy nẻo lầm, may
Bỏ cơn thế sự, khoan thai giữa đời
Cuối thu nhặt lá thảnh thơi
Người đưa tay đón gió rơi góc thềm
Lạc trôi sống thác, tương duyên
Nhớ quên gửi lại giữa miền thiên thu
Đặt vào một nắm thật, hư
Mở ra những đóa hiền từ thiện tâm
Nhánh đời héo úa bao năm
Khóc thương cạn phím lệ trầm phiền ưu
Thân mang nặng tựa người phu
Đọng nghìn giọt lạnh sương mù trần gian
Chấp tay ngồi giữa đạo tràng
Mong đời an lạc tiêu tan úa nhàu
Đi qua ghềnh vực nông, sâu
Về nơi tỉnh thức nhiệm mầu bình an.




No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...