Chưa diện kiến cũng chưa từng giao tiếp
Ngỡ thầy trò từ muôn kiếp xa xưa
Người lên đường đại chúng mãi ngủ trưa
Chống gậy trúc đội nắng mưa dấn bước
Giữa ly loạn vẫn trang nghiêm mực thước
Tô vàng son áo xống buộc ràng nhau
Ngỡ hoằng dương nào thấu tận cơn đau
Ngày tối sầm đêm bạc màu máu dựng
Địa ngục mở ma vương đà giả chứng
Suối nguồn khô mắt ráo hoảnh rưng rưng
Người và quỷ say vũ điệu thậm xưng
Mang hài cỏ đạp núi rừng Nam Việt
Đêm Trường Sơn sao trời thay mắt biếc
Ngày cô thần chấp bút viết trường ca
Vạt áo nâu lồng lộng bóng sơn hà
Bậc thượng sĩ chăm luống cà chớm nụ
Cuộc lữ thứ trớ trêu trò du thủ
Thầy tọa thiền kiết giới giữa ngục tù
Pháp thời mạt quốc vận thậm âm u
Chống tích trượng dấn thân sư dựng lập
Dòng tượng vương tuyên lời Duy Ma Cật
Ngồi an nhiên mật thất bậc du già
Lòng quan hoài pháp vận những xót xa
Thư tâm huyết lời xuất ra thống thiết
Thương dân nước đâu thấy mình chịu thiệt
Tấm thân gầy gánh vác việc giang san
Mịt mù mây âm hưởng một cung đàn
Rừng đã cháy gầm vang sư tử hống
Không quản ngại tận thân tâm gióng trống
Đất trời lay hoa rải ngập hư không
Ngài hiện thân của minh triết Phương Đông
Như bàn thạch giữa gió giông hung hiểm
Nhìn tranh đoạt mà thương thay cười mỉm
Pháp lữ suy sao hiểu được tim Người
Danh vọng kia và lợi dưỡng của đời
Tợ dép rách uổng cho lời thiện xảo
Ngôi pháp chủ cũng chỉ là danh hão
Có chi đâu đồng đạo phải lao đao
Ngài vì pháp nào phải vị ngôi cao
Thời thế thế - biết nói sao cho tỏ
Nối tục diệm giữ truyền đăng chư tổ
Tiếc thay người mê mải cố vô mình
Thị Ngạn Am sấm sét giữ lặng thinh
Chí vững chắc lòng trung trinh kiên định
Vi diệu pháp truyền trao hàng thính chúng
Chữ của Thầy là tuyệt tác viên dung
Huệ mãn khai với nghệ thuật hòa chung
Thượng cúng dường hạ chúng sanh phụng sự
Thân lau sậy mà linh hồn sư tử
Cười hiền từ bậc du sĩ tượng vương
Mắt ngưng thần thấu suốt tận mười phương
Giữ đuốc sáng trên con đường hoằng hóa
Đêm nguyệt tận mạn thù sa trắng xóa
Khúc hạc cầm chấp chới mãn thiên hoa
Từ Cao Nguyên đất đỏ cội thông già
Hương giới đức khắp gần xa lan tỏa.
Bà Rịa, Mùa Vu Lan 2017
Hàn Sơn
Trang Chu từng nói lúc lìa đời,
“Hãy lấy Đất Trời để liệm tôi.”
Một manh chiếu cói cuốn quanh người.
Đâu cần hạc trắng than thân thối,
Hãy để ruồi xanh đục xác hôi.
Dương Sơn chốn ấy dầu cơ nhỡ,
Khi sống thanh liêm chết mỉm cười.
Nhất Hưu Tông Thuần
Năm xưa khi Phật nhập Niết Bàn,
Thiên nhiên trở lại cõi trần gian.
Một thanh kiếm sắc vung trước trán,
Tâm thức, thân thể hoá đôi đàng.
Phật tánh vốn không sanh không diệt,
Nhưng để đạt được khó vô vàn.
Như muôn loài hoa tàn rồi nở,
Mỗi khi trần thế đón xuân sang.
Lương Khoan Đại Ngu
Một ngày nào đó bản thân tôi,
Thành chiếc sọ khô dưới ngọn đồi.
Ngủ giữa lời chim ca thánh thót,
Nằm trong đám cỏ mọc xanh tươi.
Nghèo hèn phú quý như nhau cả,
Vua chúa dân thường cũng thế thôi.
Chẳng có thứ gì trên cõi thế,
Dài hơn giấc mộng tối hôm rồi.
ngọn đèn xưa ai thắp sáng bên sông
nỗi niềm xưa ai canh cánh bên lòng
có phải vì ngọn gió thu đông thổi mạnh?
đêm nay cơn mưa dầm lại đến
đà một màu trăng trầm uất cũng bỏ ta rồi
kể từ ngày mây gió cũng pha phôi
em lãng đãng bên trời đông vắng quạnh
bạn bè quyến thân mỗi người mỗi mảnh
con sông dài sao chẳng nối tình nhau
ngọn đèn xưa ai thắp ở nơi nào
mà mối tình xưa sao vô cùng hiu hắt
có phải hồn ta hoang mang vì cơn gió bấc?
chợt thổi về từ biển lạnh ngàn năm
chợt thổi về từ núi đá âm thầm chờ đợi
mãi con người chưa xuất hiện
con người đi đâu đã tan đã biến
hay đã mất rồi trên mặt đất biển dâu
mặt đất biển dâu ngàn năm thỏ thẻ
xin gởi trao người ẩn ngữ: cuộc mong manh
mai kia đất có nói gì trầm trọng
chỉ cúi xin người thở lại chút dư thanh.
Sắc tướng mênh mang mộng huyễn
Nay chỉ là thần thức
Hãy mau tìm về nguồn an nhiên!
Hãy tìm về nương Phật
Nơi biển lớn Pháp Thân
Hãy tránh xa các nẻo ác
Cuốn trôi đời vào trầm luân
Hãy cố gắng giữ tâm không sợ hãi
Bao nhiêu phiền lụy hãy buông trôi
Hãy thong dong tĩnh lặng vui Chánh Đạo
Hãy vói tới bến Bờ Giác tuyệt vời
Hãy cố gắng giữ tâm không luyến tiếc
Bao nhiêu sự nghiệp: bọt bóng thôi!
Hãy thảnh thơi niềm tin sáng mãi
Tâm sáng sạch: bình an rạng ngời!
Nam mô A Di Đà Phật
Nguyễn Tha Hương
(Tri ân Thầy Tuệ Sỹ)
trên vai áo bạc một miền tà huy
thơ cùng hệ lụy nhu mì
lắng sâu tâm thức tư nghì trần ai
đồi xanh mây trắng đường dài
khóc thương dâu bể miệt mài lời kinh
cô đơn thiên lý hành trình
đi cho suốt hết một mình cuộc chơi
đưa tay quét nắm bụi đời
trụ theo sương lạnh mấy lời viễn phương
mây trời ngủ giấc miên trường
hương tàn bếp lạnh quê hương vai gầy
biển rừng lịch sử đong đầy
nghe thương Đông Hải sum vầy Trường Sơn
biết mình tóc trắng vai sờn
"Xin đừng đứng trước mộ tôi và khóc,
Tôi không nằm trong lòng đất nghỉ ngơi.
Tôi là gió bay qua những ngọn đồi,
Là kim cương sáng ngời trên tuyết trắng,
Tôi là nắng trên những bông lúa chín,
Là mưa thu trên tán lá nhẹ rơi.
Khi người thức giấc trong buổi sớm mai
Tôi là chim bay thành vòng yên ắng.
Khi người ngủ say trong đêm tĩnh lặng
Tôi là sao lấp lánh cuối chân trời.
Xin đừng đứng than khóc trước mộ tôi,
Tôi không chết; tôi vẫn luôn có mặt."
-Từ Niệm-
Người lên non uống trà
Con cố quận mưa sa
Trời Đông mùa bão lũ
Cỏ cây sũng đường qua.
Người đi, người đi xa
Giữa trùng khơi biển cả.
Góc bờ nhìn sóng vỗ
Lần hạt cát ngỡ là…
Người đi đã đi xa
Buồn hiu hắt quê nhà
Khói chiều vương cành sứ
Cũng vừa rụng chiều qua.
Bên đồi ánh trăng khuya
Khắp đại ngàn dậy tiếng
Nghe kể chuyện dòng sông
Thầy ra đi ca lăng reo vang bi hùng sâu thẳm
Gió từ đỉnh cao các buôn làng dậy cồng chiêng
Sóng bạc từng gầm gừ nay lại bặt tăm trả nguồn khơi, khơi phẳng…
Trường sơn thay chiều tàn vượn hú bằng tấu khúc chim muông
Dòng thác nào thấp thỏm nén, bỗng nhịp nhàng điệu violone từ dàn giao hưởng
Hải triều âm vọng, man mác khung trời cũ
Đã không đến không đi thì làm gì có chia ly tiễn biệt?!…
Lửa từ bi phừng phực cháy
Thân ngũ uẩn hoá hiện đoá sen năm màu
Trời không nắng, không mưa, hạt sương trên ngàn chợt long lanh bao hàng thông thẳng đứng
Vạt áo nâu thoạt hiện cánh dù mênh mông lướt
Làn ấm đức hơi men gùi bể khổ
Dòng suối đời khan khát chốc đã biến sắc màu xanh ngọt dịu êm
Trăng Duy Ma Cật lặng lờ huyền hoặc cổng vô môn Tô Đông Pha
Rượu Phật Ấn chưa hề rót sao ngất ngây hồn sinh linh bao độ
Thay tiếng thở dài tần tâm thức đồng vọng mỉm nụ Hoa Vi Tiếu về thinh không…
Tưởng niệm Ôn TUỆ SỸ ngày Trà tỳ
Có những con người chỉ với một tấm thân nhỏ bé bình thường, vẫn sống hít thở như bao người khác, nhưng, được cô kết một tâm hồn vượt thoát xa ngoài phương trời cao rộng nào đó, lại chứa đựng một khí phách, khiến những ai đối diện liền tan biến cái thói thường phàm tình đã bị huân tập từ bao đời kiếp.
Nghe như huyền thoại
Chỉ tấm thân gầy
Sấm dậy tư duy
Vẫn đôi mắt sâu
Nhìn tan quái ngại
Đến lúc mở lời
Ngọt suối từ bi
Tuệ tĩnh dung thông
THƯỢNG tác Như Lai
NHÂN thân uyên áo
Cũng chỉ xương da
Bên trong lại khác
Tựa chiếc thuyền đời
Chở ánh trăng khuya
Cùng với nước non
Hòa tan trời đất
Hơi thở muôn đời
Sưởi ấm quê hương
Cánh cửa huyền vi
Cõi lòng chân thật
Thức bao mảnh đời
Sống dậy tình thương
Và biết đứng lên
Thắp dòng tuệ mạng
Tự rọi soi mình
Rực sáng đuốc thiêng
Tan chảy tảng băng
Giữa đời định kiến
Bồi đắp đức lành
Cất bước quy nguyên
Vóc dáng thiền sư
Tượng hình vô tướng
Còn lại tâm hồn
Phảng phất hương thơm
Vẫn đôi mắt trong
Tựa vầng nhật nguyệt
Xuyên suốt kiếp người
Tuệ Sỹ Thượng Nhân
Tưởng niệm Ôn TUỆ SỸ ngày Trà tỳ
"Xin đừng đứng trước mộ tôi và khóc,
Tôi không nằm trong lòng đất nghỉ ngơi.
Tôi là gió bay qua những ngọn đồi,
Là kim cương sáng ngời trên tuyết trắng,
Tôi là nắng trên những bông lúa chín,
Là mưa thu trên tán lá nhẹ rơi.
Khi người thức giấc trong buổi sớm mai
Tôi là chim bay thành vòng yên ắng.
Khi người ngủ say trong đêm tĩnh lặng
Tôi là sao lấp lánh cuối chân trời.
Xin đừng đứng than khóc trước mộ tôi,
Tôi không chết; tôi vẫn luôn có mặt."
Nguyễn Tấn Cứ
Đời cũng như mây rồi trôi đi biền biệt
Chân trời xa cách loạn những ưu phiền
Kệ những chùa không vàng loè biệt điện
Kệ những ma vương đội lốt tu hành
Kệ thế giới đang đến hồi gió lạnh
Hoang vu buồn bão lộng miên man
Người ở lại hay đi hay hình nhan địa tạng
Có tro bay hay “du thủ dưới trăng tàn”
Có tuổi trẻ hư không chập chùng ngã mạn
Có thi sĩ hoang vu mơ màng ngoại hạng
Cũng vậy thôi
Bồ tát đi có gì đâu “vội vã”
Dưới trăng soi lồng lộng bóng…Du Già…
BIẾT MÌNH TÓC TRẮNG
Nguyễn Tha Hương
(Tri ân Thầy Tuệ Sỹ)
vàng thau đá nát muộn phiền
trên vai áo bạc một miền tà huy
thơ cùng hệ lụy nhu mì
lắng sâu tâm thức tư nghì trần ai
đồi xanh mây trắng đường dài
khóc thương dâu bể miệt mài lời kinh
cô đơn thiên lý hành trình
đi cho suốt hết một mình cuộc chơi
đưa tay quét nắm bụi đời
trụ theo sương lạnh mấy lời viễn phương
mây trời ngủ giấc miên trường
hương tàn bếp lạnh quê hương vai gầy
biển rừng lịch sử đong đầy
nghe thương Đông Hải sum vầy Trường Sơn
SƯ TỬ HỐNG VÔ ÚY THUYẾT
Tâm Nhiên
Long Thọ gầm vang Sư tử hống
Kinh hoàng khiếp đảm cáo chồn hoang
Động cả ma quân Lâm Tế hét
Khiến u mê tỉnh giấc mộng tàn
Bước thượng đẳng chơi Tăng Triệu hát
Bài Vô sở hữu không bất không
Tuệ Trung Thượng Sỹ cuồng ngâm khúc
Tối thượng thừa ca Huyền Giác đồng
Sống chết đến đi nhàn thôi vậy
Gậy Thiền sư múa giữa phù hư
Tuệ Sỹ cùng về Lê Mạnh Thát
Sáng tạo trào dâng rất đại từ
TUỆ SỸ HÓA THÂN GIỮA ĐỜI THƯỜNG
Tâm Nhiên
Đại hùng đại lực đại từ bi
Diệu âm thấm tận ngục A Tỳ
Huyền âm vang đỉnh trời Đâu Suất
Bất khả tư nghì bất khả tri
Là Quán Thế Âm hải triều âm
Thậm thâm vi diệu khúc cung cầm
Vô biên vô lượng vô cùng tận
Vẫn cứ đi về chuyển pháp âm
Nghìn tay nghìn mắt lặng trầm nhiên
Hiện đủ hóa thân khắp mọi miền
Cảm ứng ngay trong từng ý tưởng
Thương yêu diệu dụng mãi triền miên
Nguồn thơ cuồn cuộn viễn du phương
Tuệ Sỹ hóa thân giữa đời thường
Thập loại chúng sinh đều yêu hết
Trên vạn nẻo đường thương quý thương
Phật tử Thanh Phi
Thiền gia Thạch trụ Minh Sư
Tinh thông lý đạo có dư bội phần
Đạo đời thảy cả nhận chân
Thiền Sư Tuệ Sỹ tài năng tuyệt vời
Tâm hồn thi sĩ chơi vơi
Thi ca, thổi sáo cùng chơi dương cầm
Phương Trời Viễn Mộng thơ ngâm
Nao lòng viễn xứ, lặng tâm khách nhàn
Trường Sơn gió núi mây ngàn
Trăng gầy lẻ bóng mộng tan nửa vời
Thơ tù để lại cho đời
Tấm lòng bất khuất không rời từ bi
Công Ngài bất khả tư nghì
Dịch kinh luận sách ngại gì thời gian
Vô sư trí tuệ tiềm tàng
Truyền trao hậu thế vô vàn tư duy
Chúng con Phật tử ngu si
Trí chưa đủ để liễu tri lời Ngài
Nhưng qua những tập thơ dài
Đôi điều con hiểu lệ hai hàng trào
Thân tù Ngài chẳng núng nao
Bởi lòng bận nghĩ đến bao nhiêu điều
Vần thơ ẩn nghĩa cao siêu
Trải lòng tu sĩ bao điều hoài mong
Tiếc rằng đời đã bất công
Nhân tài hiếm có bao đông giam cầm
Đời người tu sĩ thăng trầm
Vinh danh, khổ nhục bản tâm luôn bình
Những điều lưu lại hậu sinh
Là mong kho báu Tạng kinh lưu hành
Tin rằng ai cũng tâm thành
Chung tay góp sức để nhanh hoàn thành
Đại Tạng Kinh Việt lưu danh
Lo gì lời Phật chẳng nhanh lan truyền
Ngàn sau vẫn giữ đạo huyền
Tâm người con Phật chính chuyên tu hành.
Chúng con với tấm lòng thành
Chúc Ngài Tuệ Sỹ qua nhanh nguy nàn
Pháp thể luôn được khinh an
Để truyền hậu bối lời vàng Phật ban
Mai này hậu thế danh vang
Pháp Sư Tam Tạng Việt Nam là Ngài.
TUỆ SỸ THIỀN SƯ
THÍCH CHÚC HIỀN
Tuệ Sỹ Thiền Sư mắt tuệ ngời
Am tường Phật điển độ trần vơi
Thân gầy trí sáng gìn chơn cội
Tuổi hạc tâm trong thuyết diệu lời
Viết sách làm thơ thần sảng khoái
Dịch kinh trì luật ý vui tươi
Tăng Ni Phật Tử xa gần tới
Ngưỡng mộ nương về khổ lụy rơi
Nam Mô Thường An Lạc Bồ Tát
LÝ TRẦN THUỞ ẤY
THÍCH NHẬT TRÍ
Sắp đi lòng vẫn nhẹ nhàng
Trăm năm đỉnh núi khuất làn mây bay
Hơn hai mươi tám ngàn ngày
Kiếp người trọn đủ lành thay Bậc Thầy.
Giựt mình tin nhắn mới hay…
Ngày xưa lịch sử Như Lai đường về
Kushinagar vùng quê
Ba ngày năm trước lời thề nước tôi.
Bảo rằng Thánh giả xa xôi
Quê hương tôi cũng là nôi nối truyền
Paksé – Quảng Bình đất thiêng
Việt – Lào dòng máu chung – riêng nỗi niềm.
“Đôi mắt ướt” vẫn từng đêm
Lý, Trần thuở ấy mộng mềm đắng cay
Nhưng vẫn trọn nụ cười đầy
Tử sinh cho dẫu Thầy là thiên thu!
Con kính dâng Ôn
XUẤT SĨ DƯỚI TRỜI XANH
TIỂU LỤC THẦN PHONG
Ngài ngồi đó như trường sơn bất động
Mặc quanh mình sấm sét với bão giông
Lửa ngập tràn, lửa cháy đỏ phương đông
Lũ người mê đang cuồng ngông càn rỡ
Người thống khổ bao lầm than cơ nhỡ
Đau dân tình, thương tứ chúng bơ vơ
Không ra đi, Bồ Tát tâm không nỡ
Ở lại đây, mặc dang dở điêu linh
Vạt áo lam lồng lộng bản Tâm kinh
Bức tâm thư gọi hậu sinh thức tỉnh
Chốn thiền môn dựng thanh quy chấn chỉnh
Giáo hội dân lại minh định thừa hành
Ngài thọ ấn vì Phật pháp chính danh
Gánh trọng trách ấy là Bồ Tát hạnh
Dòng Phật Việt khơi lại nguồn hưng thạnh
Thị Ngạn am lưu sử xanh xứ sở
Bậc thượng Sĩ với tâm hồn rộng mở
Đấng trí Tuệ dụng pháp diệu tâm cơ
Khảy cung đàn hòa điệu những vần thơ
Vọng vào đời người ngẩn ngơ kính ngưỡng
Chống gậy trúc bồ đề tâm tăng trưởng
Đạp trường sơn khí phách đại tượng vương
Dịch trang kinh bố thí pháp cúng dường
Chí dựng lập quyết trọn đường chánh đạo
Tế độ người toàn tịnh tâm ủy lạo
Nguyện phục hoạt chẳng ngại khó gian lao
Lèo lái thuyền mặc sóng gió xôn xao
Đại từ bi nhân cách cao vời vợi
Ngài dấn thân vì lòng người mong đợi
Lúc loạn ly thống thiết khắp nơi nơi
Buổi nhiễu nhương nhiều huyễn tượng ma trơi
Thời mạt pháp toàn những lời trí trá
Những thế lực vô minh đang quấy phá
Ngày âm u quốc vận nghịch sơn hà
Đêm mày mò pháp vận ngược dân ta
Ngài gióng trống để tồi tà phụ chánh
Thân lau sậy mà thần hồn bậc thánh
Hành trạng ngài cao cả lại tinh anh
Áo cà sa xuất sĩ dưới trời xanh
Ngôn từ nào để xứng danh tôn quý?
Tuệ Minh-Thích Phước Toàn
Có những con người chỉ với một tấm thân nhỏ bé bình thường, vẫn sống hít thở như bao người khác, nhưng, được cô kết một tâm hồn vượt thoát xa ngoài phương trời cao rộng nào đó, lại chứa đựng một khí phách, khiến những ai đối diện liền tan biến cái thói thường phàm tình đã bị huân tập từ bao đời kiếp.
Có những con người
Nghe như huyền thoại
Chỉ tấm thân gầy
Sấm dậy tư duy
Vẫn đôi mắt sâu
Nhìn tan quái ngại
Đến lúc mở lời
Ngọt suối từ bi
Tuệ tĩnh dung thông
SĨ khí bất phàm
THƯỢNG tác Như Lai
NHÂN thân uyên áo
Cũng chỉ xương da
Bên trong lại khác
Tựa chiếc thuyền đời
Chở ánh trăng khuya
Cùng với nước non
Hòa tan trời đất
Hơi thở muôn đời
Sưởi ấm quê hương
Cánh cửa huyền vi
Cõi lòng chân thật
Thức bao mảnh đời
Sống dậy tình thương
Và biết đứng lên
Thắp dòng tuệ mạng
Tự rọi soi mình
Rực sáng đuốc thiêng
Tan chảy tảng băng
Giữa đời định kiến
Bồi đắp đức lành
Cất bước quy nguyên
Vóc dáng thiền sư
Tượng hình vô tướng
Còn lại tâm hồn
Phảng phất hương thơm
Vẫn đôi mắt trong
Tựa vầng nhật nguyệt
Xuyên suốt kiếp người
Tuệ Sỹ Thượng Nhân
NGHE DƯƠNG CẦM
Vĩnh Hữu Tâm Không
Lắng nghe âm điệu dương cầm
Nỗi niềm tuôn chảy rì rầm phong ba
Đâu phương ngoại? Đâu ta bà?
Đâu là bến đỗ lặng lờ trăng soi?
Thở ra rồi cũng nín hơi
Nín hơi rồi cũng chơi vơi thăng trầm...
Lắng nghe điệp khúc dương cầm
“Ba la yết đế”vượt tầng kiến tri
Rào nghiêng Vách đổ ầm ì
Kiến leo chóp đỉnh hiển bày vô tung
Nụ cười rung động lao lung
Sương sa nặng lá cội tùng đáy khe
Âm ba vi diệu cuộn về
Tiếng gầm sư tử xua bè khuyển lang
Chập chùng vút tình tang
Xuyến xao hồ hải Trăng vàng lung lay
Hồ lô khô giọt đắng đầy
Trầm rơi thinh lặng Giọt cay uyên huyền
Dạt dào rồi cũng tịch yên
Dương cầm hạ nắp Cõi thiền mở bung...
THIỀN SƯ ĐÀN
VĨNH HỮU TÂM KHÔNG
Khẩy từ địa ngục thâm u
Diệu âm Bát Nhã thiên thu vọng đời
Thiền ca đốn tiệm không lời
Kim cang uy dũng chuyển dời núi non
Xuất thần Kim cổ bác thông
Véo von lắng đọng Qua sông thả chèo
Tiếng đàn reo...Tiếng đàn reo...
Vượt băng qua khúc ngặt nghèo vô tri
Khi thống thiết Lúc thầm thì
Ruột gan réo rắt Hai tay vỗ thùng
Nghịch âm len giữa bão bùng
Suốt xuyên nhọn sắc Chập chùng âm giai
Uyên huyền Giải thoát không hai
U minh sáng nến Thiên thai mở cờ
Đàn ngân rung giữa đôi bờ
Tử Sinh chập choạng Bất ngờ bặt thinh
Khẽ khàng lay cõi phù sinh
Búng dây chuông gọi sắc hình hợp tan
Vô biên Bất tận Vơi tràn
Bất sanh bất diệt Sư đàn như không...
Hòa Thượng Huyền Quang, Hòa Thượng Quảng Độ, Hòa Thượng Tuệ Sỹ như đỉnh trầm hương ba chân, như kiền đồng vững chắc, không nao núng những thế lực vô minh trù dập mà luôn an tâm để hộ quốc, hộ dân, hộ Pháp ngày một âu ca, thanh bình, hạnh phúc. Ấy là chí nguyện của những bậc Bồ Tát hóa thân, vì đời ác năm trược mà thị hiện, để thi thiết những khả tính tu trì, chứng ngộ của Đạo Pháp đến vạn loài chúng sinh trong Pháp giới.”
- HT Thích Nguyên Siêu -
Viết về
Thầy Tuệ Sỹ thật khó bởi mộng mà rất thực, hàn lâm mà
chân quê, uyên bác như rừng thẳm mà nhẹ nhàng như giấc mơ trong quán trọ
bên đường. Kiến thức và tác phẩm của Thầy có thể chất đầy giá sách trong tàng
kinh các; nhưng thơ Thầy trong vắt và miên man phong trần như hồn…du thủ. Người
lạ yêu thơ lần đầu đọc thơ Tuệ Sỹ sẽ đắm đuối trong một xứ thơ trùng điệp và
phiêu hốt của một gã làm thơ lãng tử đa tình và không hề hay biết thi nhân là
một tu sĩ vì không có một câu chữ nào làm dáng mẫn tuệ bằng những danh từ Phật
học thời thượng.
- Trần
Kiêm Đoàn –
(Thích Tâm Nhãn)
Pháp Hiền Cư Sỹ
Khi muốn nêu lên một vấn đề gì có tầm quan trọng cá biệt làm thay đổi đời mình trong lịch trình tồn tại hướng thượng, có thể ta sẽ nhắm đến một bậc thầy nào đó. Tiêu điểm này không phải là một hiện thân mà là một tiến trình chuyển y, như ánh sáng có hương thơm vậy. Và, tất nhiên, ánh sáng ấy là vĩnh cửu.
Thầy Tuệ Sỹ, bậc mà tôi tự cho là người đã cài cho tôi “túi năng lượng” vào đời mình, thúc đẩy và hấp dẫn bằng ngón tay trỏ của và trong ngôn ngữ.
Thật vậy, tôi tìm đến với hai bậc thầy này, như một hạt bụi bám lại dưới gót chân người, khi chuyến xe bão táp băng qua, hoặc thơ mộng hơn như ánh sáng còn sót lại của một tinh cầu đã chết đi từ vô lượng kiếp
– nó lang thang một thoáng và rồi cũng biến mất. Nghĩa là, đối với họ, tôi hoàn toàn vô ký cho một hành nguyện mênh mông. “hương tịnh quang” ấy là ánh rạng rỡ của đôi mắt từ bi rọi soi, dẫn đường cho những bước chân lầm lỡ vì kiêu mạn, sân si. đức tu của các ngài, uyên bác của tuệ giải, tuệ học bao la. Cái mà ta cần chính là “hương tịnh quang” đã thành hoặc đang và sẽ thành tập khí trong ta, được phóng thích và bay đi và bay theo như những đàn chim câu biệt tích. Cái còn để lại chính là từ bi và trí tuệ như một Pháp Thân. Thầy mình bằng phương tiện khéo léo dẫn ngôn ngữ đi về hướng tịch tịnh như thế nào. Tuệ Sỹ, trước khi “tâm hành xứ diệt,” và “ngôn ngữ đạo đoạn,” chúng đã được thầy hợp nhất như thế nào để tấm Tăng bào cửu trụ nơi thế gian và cả các cõi trời.
Người ta nói đến loài chim thiên di qua sông rộng, không lưu vết tích, còn ta nói đến những ai tiếp cận các thầy, nhất là thầy Tuệ Sỹ, có còn lưu lại chút “tịnh quang hương” hay không?
Tuy nhiên, bóng chim không lưu dấu trong dòng nước bạc, nhưng hương tịnh quang thì mãi tỏa khắp ngàn trùng, vì nó chưa từng đầy vơi lui sụt như ngôn ngữ và hành tướng của đám đông.
Ở đây, tôi muốn nói đến hương tịnh quang, chính là ngôn ngữ của các thầy, nhất là thầy Tuệ Sỹ, như thể nó chưa từng được nói lên, nhưng nó tồn tại mãi trong ta, đến độ Thượng Đế, nếu có, còn phải khóc.
Như Hùng
Dù chỉ lần đầu gặp gỡ vái chào Ôn thôi nhưng hình ảnh một vị Thầy rất nổi tiếng lại bình dị giản đơn toát lên nét thanh cao thánh thiện, bài học thân giáo của Ôn vẫn mãi khắc ghi trong lòng con. đến năm 81 sau khi Ôn ra tù con mới có dịp thọ nhận ơn giáo dưỡng của Ôn. Từ nơi đây con lại có dịp chứng kiến bậc Thầy thông tuệ với những kiến giải về Phật học vô cùng sâu sắc. Từ Phật học cho đến văn học thi ca dịch thuật, tư tưởng ngôn từ của Ôn vẫn mãi đêm ngày tỏa sáng lồng lộng trên bầu trời quê hương Phật Việt.
Con người đó, tư tưởng đó, nhân cách đó là ngọn đuốc soi đường dẫn bước cho bao thế hệ. Trí óc siêu việt của Ôn là cả một kho tàng Kinh Luật Luận sẵn chứa trong đó, suối nguồn tuệ giác cứ thế tuôn trào mở ra muôn lối sáng tỏ cho từng tâm thức. Cuộc đời của Ôn đã cống hiến trọn vẹn cho nền văn hóa giáo dục, đào tạo tăng tài, những sáng tác dịch thuật di sản tâm linh của Ôn trở thành Pháp bảo của Đạo Phật Việt.
Không một ngôn từ bút mực nào có thể diễn tả trọn vẹn công hạnh của Ôn, bậc Thầy cao cả, đã từng che chở vỗ về cho bao thế hệ của chúng con tìm về học hỏi trông cậy và nương nhờ.
TKN Giác Anh
---------
Giữa tháng 9 năm 2023, khi biết Thầy bệnh nhiều tôi có nhắn bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (vì chừng 3 tuần trước anh có viết Email hỏi thăm): “Nếu anh Ngọc còn ý định đến thăm Thầy thì nên thăm chứ chần chừ có thể không còn kịp”. Anh trả lời ngay rằng: “Đã đến thăm Thầy hôm đầu tháng. Thầy đã rất yếu ‘nhưng vui vẻ, hoạt bát và thông tuệ như bao giờ’ (chữ của ĐHN)”. Quả thật như lời kể, anh Ngọc đọc được trong bệnh án, Hematocrite chỉ còn 17%, Hemoglobine còn 7g/dL thì nguy kịch lắm rồi, tính mệnh mong manh như ngọn đèn trước gió.
Cuối tháng 9 năm 2023, lúc thiền sư Trí Siêu Lê Mạnh Thát đến thăm Thầy tại bệnh viện. Hai người bạn chí thiết, hai con người có thời từng bị kết án tử hình đã nắm chặt tay nhau. Thầy Tuệ Sỹ đã cười nói với mọi người (phỏng theo lời thầy Hạnh Viên): Đừng lo lắng quá cho tôi, thời 40 tuổi từng bị tuyên án tử hình mà không hề nao núng, huống hồ hôm nay đã ngoài 80.
Hồn tôi đâu trong dấu tích hoang đường?
gối hương định tuệ, rụng rơi bụi phiền
đêm, vầng trăng tỏ soi nghiêng
bóng câu mành trúc, khách thiền vô ngôn
vẫn giọt sương rạng càn khôn
vẫn vầng trăng tỏ tâm hồn như nhiên
vô môn quan toả hương thiền diệu âm
long lanh pháp nhũ thậm thâm
cỏ cây hoa lá nảy mầm từ bi
sóng đời tương tức thường tùy
tuệ quang ảnh hiện lưu ly rạng ngời
“vẳng nghe trong giọt sao trời
gối hương định tuệ, rụng rơi bụi phiền
đêm, vầng trăng tỏ soi nghiêng
bóng câu mành trúc, khách thiền vô ngôn…”
Châu Thạch
Núi cao hai ngọn sáng màu từ bi
Một còn sừng sững uy nghi
Một tan vào cõi vinh quy vĩnh hằng
Đường xưa mây trắng vầng trăng
Dáng ai làm ngọn hải đăng biển đời!
Còn lưu thơm sử, bia lời
Nhân gian truyền tụng ý Trời vạn sao
Người xa cố quốc lao đao
Người sa tù ngục biết bao khổ nàn
Vẫn làm ngôi vị cao sang
Vẫn là đỉnh đạo vầng quang chói ngời
Sáng choang hai Đức hai nơi
Giờ thiên đoàn tụ trao lời bằng linh!
No comments:
Post a Comment