THƠ LÀ GÌ!?
TRẮNG XÓA MỘT HOÀNG HÔN
Ta bỗng quên rơi mất nỗi buồn
Chợt nhớ lại khi xưa đầu cạo trọc
Muội đâu khác, trên đầu ba chỏm tóc
Vẫn hồn nhiên bắt dế hái hoa
Ta trốn sư phụ, mà muội cứ lẽo đẽo theo ta
Nên không thoát cả hai cùng quì gối
Muội trong áo bà ba, quần ống cao ống thấp
Ta cởi trần áo vắt ở trên vai
Chân lấm bùn guốc dép để bên ngoài
Đầu thì trọc, lưng trần, ưa phơi nắng
Người đen đúa còn hơn con trùng đất
Hể hở ra là thoắt cái dông chơi
Cảnh thiên nhiên rộng mở của đất trời
Đó thật sự mới là nhà ta đó
Muội chăm chỉ ê a từng câu chữ
Ta thì lười không đọc tới hai lần
Vắng bóng ta sư phụ bảo “ra tìm ở ngoài sân
Hoặc đâu đó ở bờ ao ruộng cỏ”
Rồi lớn lên muội làm cô giáo,
đưa học trò trên con đò nhỏ
Lo nắm vững tay chèo nên rơi mất câu kinh
Ai hữu ý, ai vô tình, nước vẫn chảy lênh đênh
Mang câu kinh đó, trôi xa về bến lạ...
Chiều nay đó ta thấy hoàng hôn trắng xóa
Và thương người sương phụ ở phương xa.
Thơ là nỗi lòng khắc khoải cõi trần ai
Trả nợ buồn vui trả chiều mộng mị
Buộc lại hư hao mơ điều dương thế
Là nén hương lòng khắc khoải khóc tha nhân!
Thơ là giọt buồn Mẹ bỏ lại cuối sân
Là khúc nôi Cha quên trên mảnh vá
Là ông giáo làng nợ đòn roi chưa trả
Là khói lam chiều len lén khóc mùa sang
Thơ là ơn em về cuối ngõ vương mang
Tường gạch vỡ loài rong rêu trổ nhánh
Những con chữ treo ngang bờ yên lặng
Cho liêu xiêu cho nát cả cơ trời!
Thơ là hai hàng lệ ướt dấu son môi
Là những cưu mang bạn bè không trả nổi
Thắp nến lên đi những lần rất vội
Khóc một lần cùng bạn trước mồ hoang
...
Thơ là gì!?
......là cúi xuống với đa mang!
Rồi bỏ lại
ngày ta qua vùng vĩnh biệt!!!
Hãy cố mà đi hết kiếp người
Hoa tàn nhụy rữa một làn hơi
Vần thơ cuốn gió vào đau đớn
Ý phú gom mây xuống rụng rời
Một gánh vô thường người khắc khoải
Hai bờ nhật nguyệt kẻ chơi vơi
Mai về! đắp mộ đời thi sỹ
Thắp nến nghiêng theo một dấu đời
Trả nợ buồn vui trả chiều mộng mị
Buộc lại hư hao mơ điều dương thế
Là nén hương lòng khắc khoải khóc tha nhân!
Thơ là giọt buồn Mẹ bỏ lại cuối sân
Là khúc nôi Cha quên trên mảnh vá
Là ông giáo làng nợ đòn roi chưa trả
Là khói lam chiều len lén khóc mùa sang
Thơ là ơn em về cuối ngõ vương mang
Tường gạch vỡ loài rong rêu trổ nhánh
Những con chữ treo ngang bờ yên lặng
Cho liêu xiêu cho nát cả cơ trời!
Thơ là hai hàng lệ ướt dấu son môi
Là những cưu mang bạn bè không trả nổi
Thắp nến lên đi những lần rất vội
Khóc một lần cùng bạn trước mồ hoang
...
Thơ là gì!?
......là cúi xuống với đa mang!
Rồi bỏ lại
ngày ta qua vùng vĩnh biệt!!!
Hãy cố mà đi hết kiếp người
Hoa tàn nhụy rữa một làn hơi
Vần thơ cuốn gió vào đau đớn
Ý phú gom mây xuống rụng rời
Một gánh vô thường người khắc khoải
Hai bờ nhật nguyệt kẻ chơi vơi
Mai về! đắp mộ đời thi sỹ
Thắp nến nghiêng theo một dấu đời
THOÁT TỤC AM RỪNG
Thoát tục Am rừng Hồn thanh nhẹ
Chẻ chi sợi tóc, chuyện thêm rầy
Đã không gì mất, không gì được
Về ngủ đồi lau…Mây Trắng Bay
Thầy Tịnh Đức
Vẫn mỉm cười qua những đổi thay
Cũng như đêm hết lại qua ngày
Đi lâu, người mệt, dừng chân nghĩ
Đậu mãi, chim buồn vỗ cánh bay
Thoát tục Am rừng Hồn thanh nhẹ
Chẻ chi sợi tóc, chuyện thêm rầy
Đã không gì mất, không gì được
Về ngủ đồi lau…Mây Trắng Bay
Thầy Tịnh Đức
Cũng như đêm hết lại qua ngày
Đi lâu, người mệt, dừng chân nghĩ
Đậu mãi, chim buồn vỗ cánh bay
THỬ MỘT LẦN HÌNH DUNG XUÂN MELBOURME
Mây ùn đùn trí tưởng
tiếng hú núi đồi gầm cơn khóc nhớ lẻ loi
sương bệnh tật cả bầu trời ly hương hiu hắt
ảo phố chênh vênh thả ngang dọc những sợi nhớ chạy rong
chẳng biết hình dung Dalat có còn xanh màu xanh tuổi trẻ núi đồi
chẳng biết em có còn thói quen xuýt xoa về những sắc lá dân dã, những màu hoa dại lạ tình cờ gặp gỡ ven đường
những phù hoa có dẫn em mê lạc
những con đường lạ có dẫn em đi lạc
xuân ở xứ người có làm em vui
xuân ở xứ người có làm em khóc?
Dalat đã vào xuân thứ nhất vắng em
con dốc Hai Bà Trưng vẫn trầm tư mặc tưởng cỏ hoa thuần khiết
dâu đã chín đỏ ở những khu vườn em thường băng qua bằng ngõ tắt để đến trường vào mỗi sớm mai
ngày vẫn bình minh trong veo tay nuột nà mở cánh mộng trên cao
chỉ thơ anh vẫn sương mù
vẫn từng chữ váng vất nụ cười em rạng rỡ
vẫn dĩ vãng nuối tiếc nhìn vàng son
vẫn mê lạc ngu ngơ nhìn kỷ niệm
bời bời thương yêu và nhớ nhung vời vợi
dẫn dắt em và Melbourne đi vào xuân tưởng
Thành phố văn minh xứ lạ nơi em đang thực hiện ước mơ
làm sao nhìn thấy được pháo đỏ hoa đào đầu năm trên con dốc huyền ảo quê nhà
làm sao chúc tụng nhau bình an năm mới
làm sao mừng tuổi nhau bằng đóa mai vàng thắm từng lời chân thiết
đã tàn phai hy vọng màu hạnh phúc mãn khai trên môi cười thạch lựu như xưa
Có nghe không em tiếng núi đồi loang cơn khóc nhớ
tiếng gầm thét Mékong gọi tình nhau trở lại
trở lại trong dòng chảy thơ anh trầm luân lưu lượng thật thà
Trong cõi nhớ của cơn ngái ngày Melbourne vào xuân
từng bước ly hương chắc sẽ gõ theo nhịp tim dân mình nghèo khó
và chắc em đang nuốt nghẹn cô đơn
nghe Melbourne lồng lộng tiếng gọi Mékong
dù vạn vật đang rực xuân màu tulip tái sinh
Hãy xuống phố hòa mình vào đám đông
nở kiêu hãnh riêng mình những nụ cười lưu lạc
hãy giấu cô đơn vào điệu múa của những cánh chim xuân
hãy luôn chắc rằng sương quê nhà vẫn còn bay mộng tưởng khắp thành phố núi đồi
mây vẫn trắng màu bay trên vai non tơ những ngọn ước mơ ngày mới lớn
hạnh phúc nào không tươi như máu thắm
máu cổ sơ từng giọt tưới dội dầm dề lòng thục nữ riêng em
Dẫu nụ cười chúng ta luôn lưu lạc
dẫu áo xuân luôn rực sắc cô đơn
vẫn mãi giữ trong nhau niềm ngưỡng vọng luôn được dạo chơi trên những núi đồi huy thiêng linh hiển
ngưỡng vọng những bài thơ tóc rối
lừng hương lẻ loi của tuổi trẻ chúng ta
dưới những ngọn đèn học thi vàng vọt
ngưỡng vọng thiết tha màu ngọc bích lòng em mãi mãi thanh xuân
Đã xuân
em ly hương chắc thèm lắm mù sương
hãy xuống phố dạo quanh
ngày văn minh huy hoàng xứ lạ
áo lương trinh dẫu ngắn
vẫn hai tà trắng trong bay bay khi em mặc lại thu gọn quê hương
bình yên nhé đóa marguerite cô đơn…
Bình yên nhé đóa marguerite cô đơn...
NGUYỄN LIÊN CHÂU
Mây ùn đùn trí tưởng
tiếng hú núi đồi gầm cơn khóc nhớ lẻ loi
sương bệnh tật cả bầu trời ly hương hiu hắt
ảo phố chênh vênh thả ngang dọc những sợi nhớ chạy rong
chẳng biết hình dung Dalat có còn xanh màu xanh tuổi trẻ núi đồi
chẳng biết em có còn thói quen xuýt xoa về những sắc lá dân dã, những màu hoa dại lạ tình cờ gặp gỡ ven đường
những phù hoa có dẫn em mê lạc
những con đường lạ có dẫn em đi lạc
xuân ở xứ người có làm em vui
xuân ở xứ người có làm em khóc?
Dalat đã vào xuân thứ nhất vắng em
con dốc Hai Bà Trưng vẫn trầm tư mặc tưởng cỏ hoa thuần khiết
dâu đã chín đỏ ở những khu vườn em thường băng qua bằng ngõ tắt để đến trường vào mỗi sớm mai
ngày vẫn bình minh trong veo tay nuột nà mở cánh mộng trên cao
chỉ thơ anh vẫn sương mù
vẫn từng chữ váng vất nụ cười em rạng rỡ
vẫn dĩ vãng nuối tiếc nhìn vàng son
vẫn mê lạc ngu ngơ nhìn kỷ niệm
bời bời thương yêu và nhớ nhung vời vợi
dẫn dắt em và Melbourne đi vào xuân tưởng
Thành phố văn minh xứ lạ nơi em đang thực hiện ước mơ
làm sao nhìn thấy được pháo đỏ hoa đào đầu năm trên con dốc huyền ảo quê nhà
làm sao chúc tụng nhau bình an năm mới
làm sao mừng tuổi nhau bằng đóa mai vàng thắm từng lời chân thiết
đã tàn phai hy vọng màu hạnh phúc mãn khai trên môi cười thạch lựu như xưa
Có nghe không em tiếng núi đồi loang cơn khóc nhớ
tiếng gầm thét Mékong gọi tình nhau trở lại
trở lại trong dòng chảy thơ anh trầm luân lưu lượng thật thà
Trong cõi nhớ của cơn ngái ngày Melbourne vào xuân
từng bước ly hương chắc sẽ gõ theo nhịp tim dân mình nghèo khó
và chắc em đang nuốt nghẹn cô đơn
nghe Melbourne lồng lộng tiếng gọi Mékong
dù vạn vật đang rực xuân màu tulip tái sinh
Hãy xuống phố hòa mình vào đám đông
nở kiêu hãnh riêng mình những nụ cười lưu lạc
hãy giấu cô đơn vào điệu múa của những cánh chim xuân
hãy luôn chắc rằng sương quê nhà vẫn còn bay mộng tưởng khắp thành phố núi đồi
mây vẫn trắng màu bay trên vai non tơ những ngọn ước mơ ngày mới lớn
hạnh phúc nào không tươi như máu thắm
máu cổ sơ từng giọt tưới dội dầm dề lòng thục nữ riêng em
Dẫu nụ cười chúng ta luôn lưu lạc
dẫu áo xuân luôn rực sắc cô đơn
vẫn mãi giữ trong nhau niềm ngưỡng vọng luôn được dạo chơi trên những núi đồi huy thiêng linh hiển
ngưỡng vọng những bài thơ tóc rối
lừng hương lẻ loi của tuổi trẻ chúng ta
dưới những ngọn đèn học thi vàng vọt
ngưỡng vọng thiết tha màu ngọc bích lòng em mãi mãi thanh xuân
Đã xuân
em ly hương chắc thèm lắm mù sương
hãy xuống phố dạo quanh
ngày văn minh huy hoàng xứ lạ
áo lương trinh dẫu ngắn
vẫn hai tà trắng trong bay bay khi em mặc lại thu gọn quê hương
bình yên nhé đóa marguerite cô đơn…
Bình yên nhé đóa marguerite cô đơn...
NGUYỄN LIÊN CHÂU
TÌM EM TRONG NGÀY KHÔNG GIÓ
Tặng tác giả tập thơ "Ngày không gió".
NXB. Hội Nhà văn -2023
(Đỗ Ngọc Thứ)
Anh đi tìm em Trong "Ngày không gió"
Gặp "Dòng sông tật nguyền" "Hốt nhiên" "Phóng sinh nỗi nhớ"
Có phải “Tình cờ" cho anh hỏi nhỏ
''Sông buồn gì dúi mặt vào đêm"?
Anh “Xin làm người thắp nến” làm kẻ giữ đền “Từng nỗi tàn phai”
để em bước vào “Đoản khúc cho một ngày” không còn chênh vênh nỗi nhớ
Anh chưa gặp em Nhưng nhặt được "Chiếc khăn choàng bỏ quên trên phố núi"
Giờ đang "Mùa hoa bưởi" Khăn thơm từng sợi chỉ hồng
"Hỏi trần gian ai có mua không"?
Thoảng chút buồn xa xăm Khi "Ngọn thu phong" đưa "Mưa cũ về nguồn"
Phía chân trời "Trắng xóa một Hoàng hôn"
Đêm cô đơn Anh "Độc thoại với hình hài"
Trong "Dư chấn" mơ hồ “Quên nhớ một chiêm bao"
Ngoài trời gió lao xao Em buồn gì mà "Đem phơi nỗi nhớ"
Có phải em đang trăn trở về phía “Biển Chiều” sóng vỗ
“Một âm quen"
Anh mong gặp em Khi "Chiều rụng bên hồ"
"Phía hoàng hôn" anh là "Nửa khuyết"
Em - "Hoàng hậu không ngôi"
"Bến trăng" của chúng mình Hay của riêng em
Bến không trăng có gọi là hạnh phúc?
Anh "Xin làm hành khất" "Đêm chảy tràn qua đêm"
Em "Bên bờ hoàn nguyên" "Cúi nhặt mùa xuân" "Hiện thực"
Tình mình "Không bắt đầu, không kết thúc"
Mang "Sắc buồn" đi "Gõ cửa đền thiêng"
Giờ chúng mình "Là một quê hương"
Đêm "Trăng muộn" ngồi "Nhớ mùa cau rụng"
"Nơi bắt đầu" "Những lời cầu nguyện"
Cho "Hai mùa nhớ" thương
Một ngày kia Rồi Anh xa em
Để lại sau lưng "Sắc vàng hư ảo"
Dù phải đi trong "Tâm bão"
Anh vẫn muốn khẽ khàng câu quan họ "Giao duyên"
Ghi chú: Trong ngoặc kép là tên các bài thơ trong tập thơ “Ngày không gió".
Tặng tác giả tập thơ "Ngày không gió".
NXB. Hội Nhà văn -2023
(Đỗ Ngọc Thứ)
Anh đi tìm em Trong "Ngày không gió"
Gặp "Dòng sông tật nguyền" "Hốt nhiên" "Phóng sinh nỗi nhớ"
Có phải “Tình cờ" cho anh hỏi nhỏ
''Sông buồn gì dúi mặt vào đêm"?
Anh “Xin làm người thắp nến” làm kẻ giữ đền “Từng nỗi tàn phai”
để em bước vào “Đoản khúc cho một ngày” không còn chênh vênh nỗi nhớ
Anh chưa gặp em Nhưng nhặt được "Chiếc khăn choàng bỏ quên trên phố núi"
Giờ đang "Mùa hoa bưởi" Khăn thơm từng sợi chỉ hồng
"Hỏi trần gian ai có mua không"?
Thoảng chút buồn xa xăm Khi "Ngọn thu phong" đưa "Mưa cũ về nguồn"
Phía chân trời "Trắng xóa một Hoàng hôn"
Đêm cô đơn Anh "Độc thoại với hình hài"
Trong "Dư chấn" mơ hồ “Quên nhớ một chiêm bao"
Ngoài trời gió lao xao Em buồn gì mà "Đem phơi nỗi nhớ"
Có phải em đang trăn trở về phía “Biển Chiều” sóng vỗ
“Một âm quen"
Anh mong gặp em Khi "Chiều rụng bên hồ"
"Phía hoàng hôn" anh là "Nửa khuyết"
Em - "Hoàng hậu không ngôi"
"Bến trăng" của chúng mình Hay của riêng em
Bến không trăng có gọi là hạnh phúc?
Anh "Xin làm hành khất" "Đêm chảy tràn qua đêm"
Em "Bên bờ hoàn nguyên" "Cúi nhặt mùa xuân" "Hiện thực"
Tình mình "Không bắt đầu, không kết thúc"
Mang "Sắc buồn" đi "Gõ cửa đền thiêng"
Giờ chúng mình "Là một quê hương"
Đêm "Trăng muộn" ngồi "Nhớ mùa cau rụng"
"Nơi bắt đầu" "Những lời cầu nguyện"
Cho "Hai mùa nhớ" thương
Một ngày kia Rồi Anh xa em
Để lại sau lưng "Sắc vàng hư ảo"
Dù phải đi trong "Tâm bão"
Anh vẫn muốn khẽ khàng câu quan họ "Giao duyên"
Ghi chú: Trong ngoặc kép là tên các bài thơ trong tập thơ “Ngày không gió".
TRẮNG XÓA MỘT HOÀNG HÔN
Ta bỗng quên rơi mất nỗi buồn
Chợt nhớ lại khi xưa đầu cạo trọc
Muội đâu khác, trên đầu ba chỏm tóc
Vẫn hồn nhiên bắt dế hái hoa
Ta trốn sư phụ, mà muội cứ lẽo đẽo theo ta
Nên không thoát cả hai cùng quì gối
Muội trong áo bà ba, quần ống cao ống thấp
Ta cởi trần áo vắt ở trên vai
Chân lấm bùn guốc dép để bên ngoài
Đầu thì trọc, lưng trần, ưa phơi nắng
Người đen đúa còn hơn con trùng đất
Hể hở ra là thoắt cái dông chơi
Cảnh thiên nhiên rộng mở của đất trời
Đó thật sự mới là nhà ta đó
Muội chăm chỉ ê a từng câu chữ
Ta thì lười không đọc tới hai lần
Vắng bóng ta sư phụ bảo “ra tìm ở ngoài sân
Hoặc đâu đó ở bờ ao ruộng cỏ”
Rồi lớn lên muội làm cô giáo,
đưa học trò trên con đò nhỏ
Lo nắm vững tay chèo nên rơi mất câu kinh
Ai hữu ý, ai vô tình, nước vẫn chảy lênh đênh
Mang câu kinh đó, trôi xa về bến lạ...
Chiều nay đó ta thấy hoàng hôn trắng xóa
Và thương người sương phụ ở phương xa.
TRỞ VỀ / VỀ ĐÂU
Vàng son rơi mộ gió đề tên
Dúm tuổi nhỏ khóc vùi trong trí nhớ
Lạc mùa thương rụng xuống giữa trời quên
Cơn bão quét lối mòn bay xa lắc
Phố âm hồn đá nhấp nhổm tư duy
Kìa ngọn lửa của một thời trăng mật
Đã vô tâm đốt cháy mộng xuân thì
Khi trở lại bới xô bồ tìm vết
Tiếng dế nào xuyên thấu cõi thơ ngây
Đàn đã vỡ dư âm già đã chết
Bài tình ca chở kỷ niệm lưu đày
Kìa những tháp nguyên sơ chờ phục dựng
Ngậm bồ hòn u uất ngắm ban mai
Sân khấu đời hề tràn lên dậy sóng
Khán giả hề cứ mặc diễn xong vai
Vò chuyện cũ vùi dưới rêu chờ mục
Cạn chén buồn cay đắng rót vui thêm
Bước lếch thếch đếm cô liêu tàn tích
Cầu vồng mơ hiu quạnh bắc qua đêm…
LƯU XÔNG PHA
Khi trở về tìm dư âm ngày cũVàng son rơi mộ gió đề tên
Dúm tuổi nhỏ khóc vùi trong trí nhớ
Lạc mùa thương rụng xuống giữa trời quên
Cơn bão quét lối mòn bay xa lắc
Phố âm hồn đá nhấp nhổm tư duy
Kìa ngọn lửa của một thời trăng mật
Đã vô tâm đốt cháy mộng xuân thì
Khi trở lại bới xô bồ tìm vết
Tiếng dế nào xuyên thấu cõi thơ ngây
Đàn đã vỡ dư âm già đã chết
Bài tình ca chở kỷ niệm lưu đày
Kìa những tháp nguyên sơ chờ phục dựng
Ngậm bồ hòn u uất ngắm ban mai
Sân khấu đời hề tràn lên dậy sóng
Khán giả hề cứ mặc diễn xong vai
Vò chuyện cũ vùi dưới rêu chờ mục
Cạn chén buồn cay đắng rót vui thêm
Bước lếch thếch đếm cô liêu tàn tích
Cầu vồng mơ hiu quạnh bắc qua đêm…
No comments:
Post a Comment