VÀNG PHAI LÁ NHỚ!
Từ độ thu tàn theo bóng thu
Tình ơi bàng bạc dốc sương mù
Còn ai nhặt nhạnh hoa trên lá
Đốt những hoang đường tan tác thu
Vẫn biết người xưa dưới nắng chiều
Quay về tìm lại chút hương yêu
Nhưng tường rêu cũ giờ hoang vắng
Mộng mị giùm nhau cũng đã nhiều
Người đã về theo sương khói mây
Cỏ vàng mộ chí buổi heo may
Xin đừng tiếc nhớ đời sương bạc
Níu giữ làm gì một dấu tay
Đừng nhắc chi thêm kỷ niệm buồn
Đừng tìm xác lá cuối hoàng hôn
Đừng ru chi nữa lời đau đớn
Úp mặt vào đâu để bớt buồn
Nếu đã về thăm lại bến sông
Còn thương lời phú đã xuôi giòng
Còn thương tóc xoã ngày xưa ấy
Nhỏ lệ giùm nhau đỡ chạnh lòng!
Từ độ thu tàn theo bóng thu
Tình ơi bàng bạc dốc sương mù
Còn ai nhặt nhạnh hoa trên lá
Đốt những hoang đường tan tác thu
Vẫn biết người xưa dưới nắng chiều
Quay về tìm lại chút hương yêu
Nhưng tường rêu cũ giờ hoang vắng
Mộng mị giùm nhau cũng đã nhiều
Người đã về theo sương khói mây
Cỏ vàng mộ chí buổi heo may
Xin đừng tiếc nhớ đời sương bạc
Níu giữ làm gì một dấu tay
Đừng nhắc chi thêm kỷ niệm buồn
Đừng tìm xác lá cuối hoàng hôn
Đừng ru chi nữa lời đau đớn
Úp mặt vào đâu để bớt buồn
Nếu đã về thăm lại bến sông
Còn thương lời phú đã xuôi giòng
Còn thương tóc xoã ngày xưa ấy
Nhỏ lệ giùm nhau đỡ chạnh lòng!
Vàng Võ
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước
Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà
Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
Nàng thơ xưa thoảng nắng gỡn chiều pha
Ta đứng mãi nàng hả hê phây phả
Mù khơi giăng ngày tháng ruỗi heo mòn
Đường trần ai trong một nước non xa
Nàng thơ đó trùng trùng mây bạc lướt
Không đứng nữa ta nhanh chân rượt bước
Vượt trùng dương nàng thơ cũ chợt quên
Bao mùa tím mây chiều dong xứ lạ
Đời phôi phai ký ức cũ muộn phiền
Rồi hôm nao sóng nước gợn tuổi tên
Xanh xao gió tạc qua miền hương dại
Khi bến nước trong veo lòng đá cuội
Nàng thơ kia bỗng ngấp ngó hình hài
Xưa ta đứng nàng rỡ ràng bước mãi
Để sương treo mùa trăng nước hững hờ
Giờ ta bước còn nàng thì đứng đó
Chơ vơ mây vàng võ tuổi xuân chờ
Đời xuôi ngược bước chân nhoài trăn trở
Thời gian ơi, giờ hãy thở cùng tôi…!
Thích Nữ Tịnh Quang (Mến tặng tiểu muội NT)
Ta lặng ngó nàng thơ vồn vã bước
Lên đồi mây gối mộng ước sơn hà
Ngày hun hút hiu buồn đành khép lại
Nàng thơ xưa thoảng nắng gỡn chiều pha
Ta đứng mãi nàng hả hê phây phả
Mù khơi giăng ngày tháng ruỗi heo mòn
Đường trần ai trong một nước non xa
Nàng thơ đó trùng trùng mây bạc lướt
Không đứng nữa ta nhanh chân rượt bước
Vượt trùng dương nàng thơ cũ chợt quên
Bao mùa tím mây chiều dong xứ lạ
Đời phôi phai ký ức cũ muộn phiền
Rồi hôm nao sóng nước gợn tuổi tên
Xanh xao gió tạc qua miền hương dại
Khi bến nước trong veo lòng đá cuội
Nàng thơ kia bỗng ngấp ngó hình hài
Xưa ta đứng nàng rỡ ràng bước mãi
Để sương treo mùa trăng nước hững hờ
Giờ ta bước còn nàng thì đứng đó
Chơ vơ mây vàng võ tuổi xuân chờ
Đời xuôi ngược bước chân nhoài trăn trở
Thời gian ơi, giờ hãy thở cùng tôi…!
Thích Nữ Tịnh Quang (Mến tặng tiểu muội NT)
VỀ NHÀ THÔI
Suối róc rách, núi rừng xào xạc
Chim hót, trúc reo, hoa cỏ cười theo
Thong dong dạo bước giữa trập trùng non nước
Tâm vắng lặng, không một gợn lao xao.
Ngay đây bao la, ôm ấp mọi chúng sinh biểu hiện
Tốt - xấu, hơn - thua, không lấy bỏ, phân bua.
Như biển cả yên ả, chứa đựng muôn loài cá
Cá bơi tới đâu, vẫn là nơi biển hiện hữu tròn đầy.
Ngay đây nguồn cội, thấy biết từng dòng tâm thức chảy
Tĩnh tại, an nhiên, độ tất cả tới bến bình yên.
Ngay nơi không làm, thực đã làm tất cả
Ngay nơi tĩnh lặng, mọi ồn ào tự hóa siêu.
Ta đã về, nhà thênh thang quá,
Mở cánh cửa không, chờ người, có thấy không?
Ánh sáng nay đã rọi vào muôn nẻo tối
Đường đã rõ rồi, thẳng bước về nhà thôi.
Hà Nội, 19.01.2024
Sư cô Tịnh Viên
Suối róc rách, núi rừng xào xạc
Chim hót, trúc reo, hoa cỏ cười theo
Thong dong dạo bước giữa trập trùng non nước
Tâm vắng lặng, không một gợn lao xao.
Ngay đây bao la, ôm ấp mọi chúng sinh biểu hiện
Tốt - xấu, hơn - thua, không lấy bỏ, phân bua.
Như biển cả yên ả, chứa đựng muôn loài cá
Cá bơi tới đâu, vẫn là nơi biển hiện hữu tròn đầy.
Ngay đây nguồn cội, thấy biết từng dòng tâm thức chảy
Tĩnh tại, an nhiên, độ tất cả tới bến bình yên.
Ngay nơi không làm, thực đã làm tất cả
Ngay nơi tĩnh lặng, mọi ồn ào tự hóa siêu.
Ta đã về, nhà thênh thang quá,
Mở cánh cửa không, chờ người, có thấy không?
Ánh sáng nay đã rọi vào muôn nẻo tối
Đường đã rõ rồi, thẳng bước về nhà thôi.
Hà Nội, 19.01.2024
Sư cô Tịnh Viên
VẾT MÒN THỜI GIAN
Em về nắng rụng ở đầu sân
Chỉ tiếc thời gian đã cạn dần
Chén tửu âm mòn không dễ vọng
Đêm tình sóng lặng chẳng buồn ngân
Nhiều hôm bỏ ngắm vườn trăng cũ
Những buổi ngồi mơ lạch suối ngần
Mộng giữa đôi bờ quay ảo giác
Nên đời lại mãi níu bàn chân
LCT
VỌNG
MÙA
Phan Xuân Thiện
Một hôm về lại sân chùa
Ngồi nghe lá rụng vọng mùa xa xăm
Ai người sau trước ngàn năm
Cho ta gởi chút thăng trầm hôm nay
Thời gian úp ngửa bàn tay
Có-không-còn-mất mây bay thôi mà
Mùa trăng đọng mãi trong ta
Thời kinh ngày ấy có là hôm nay
Xót xa trước sự đổi thay
Cảm ơn trăng của những ngày hôm xưa
Có người về lại sân chùa
Mà thương tiếng lá vọng mùa bừng lên
Phan Xuân Thiện
Một hôm về lại sân chùa
Ngồi nghe lá rụng vọng mùa xa xăm
Ai người sau trước ngàn năm
Cho ta gởi chút thăng trầm hôm nay
Thời gian úp ngửa bàn tay
Có-không-còn-mất mây bay thôi mà
Mùa trăng đọng mãi trong ta
Thời kinh ngày ấy có là hôm nay
Xót xa trước sự đổi thay
Cảm ơn trăng của những ngày hôm xưa
Có người về lại sân chùa
Mà thương tiếng lá vọng mùa bừng lên
No comments:
Post a Comment