Saturday, December 16, 2023

Thục Uyên C D E G H L M N

 
 CHIỀU CUỐI NĂM
Chiều cuối năm thoảng hương xưa trong gió
Nhánh mai vàng e ấp nụ hoa xinh
Chút khói nhang thắp cho người cũ
Những người xa, xa khuất cuộc viễn trình
Hương trầm tỏa màu thời gian lắng đọng
Nhân ảnh mờ xao đọng giấc cô miên
Hương linh nhớ trần ai thềm rêu cũ
Theo khói hương nghi ngút bước thiêng liêng
Chiều cuối năm chìm trong cô tịch
Nhánh hoa buồn cắm trong lọ thủy tinh
Cỗ bàn xếp nằm trong yên lặng
Chờ người về dưới nến tỏa lung linh
Chiều cuối năm bâng khuâng mùi mai nở
Ngọt ngào như trong gió đẫm mùi hương
Người có về mơ hồ như ảo ảnh?
Tiễn người đi chan chứa mộng thiên đường
 
CHỜ XUÂN
Tuyết rồi cũng mau tan chảy
Quên đi cái lạnh ngày đông
Em bớt co ro trong áo
Điểm trang cho má thêm hồng
Tuyết chờ từng ngày nồng ấm
Chảy tan chảy tan vào sông
Từng hạt sương trong thầm lặng
Nhỏ xuống những giọt sắc không
Từng cội hoa vàng ươm nắng
Tạ từ ngày giá lạnh qua
Cụm hồng bên hiên nhà vắng
Bừng nở những nụ nguy nga
Nắng xuân ngọt ngào hương sắc
Ờ biết, đời vẫn phù hoa
Xuân nào xa như tiền kiếp
Thoảng mùi mai nở thiết tha
Tàn đêm nghe "Thuyền viễn xứ "
Tỉnh mê đếm những xuân qua
Thùy dương tơi bời rủ bóng
Chợt nghe lòng nhuốm phong ba.
 
CÕI MƯA
Phố nào chìm dưới cơn mưa
Tôi nào tìm bóng tôi xưa nhạt nhòa
Kinh buồn vọng tiếng ê a
Từng lời tụng niệm xót xa phận người
Cơn mưa hiu hắt xuống đời
Giọt nghìn trùng đã tàn rơi cuối dòng
Mang theo cát bụi mênh mông
Thả theo cơn gió hồng trần phôi pha
Giọt thiên thu giọt lệ nhòa
Tôi tìm tôi thấy thật thà vết đau
 
CÕI VỀ
Ngày trôi theo chiếc bóng lăn
Tôi trôi theo vết băn khoăn phận người
Hỏi thăm nhật nguyệt đầy vơi
Sơn cùng thủy tận biết nơi nao về
Gió trầm luân vẫn mãi mê
Phù vân tan hợp thổi thê thiết ngày
Hạc bay tít tắp chân mây
Phù hoa ở lại mảng lay lắt buồn
 
CÕI VỀ
Đêm, tiếng sấm động, chớp bể mưa nguồn, theo đó là những cơn mưa tầm tã! Mưa lăn tròn trịa xuống đời, tiếng mưa đêm bằn bặt, mông mênh xa vắng, mưa vật vã, mưa ân cần, mưa rã rượi một mảnh tinh cầu. Có tiếng kêu chiêm chiếp thảng thốt, chắc hẳn con chim non nào đó vừa mất mẹ, mất đi hơi ấm, mất đi đôi cánh vững chải chở che hoặc đã mất đi người bạn đời yêu thương nên tiếng kêu mới thê thiết bi ai đến vậy!
Tiếng chim yếu dần rồi im bặt trong thinh không, mưa vẫn còn vần vũ.
 
Đêm, nương theo tiếng mưa và những cơn mơ lãng đãng, thật an nhiên để tâm thức trọn vẹn trở về. Về đâu, quê hương chăng? hay quê hương chỉ là một quán trọ, một đốm lửa nhen nhúm thoáng qua trong một chớp mắt bể dâu.
 
Về cội nguồn chăng, cội nguồn bao xa, chắc hẳn là xa lắm, mà cuộc lang thang của một linh hồn nhỏ nhoi, vất vưỡng, vô định đi hoài đi mãi vẫn chưa tìm thấy lối về..Linh hồn đó nương theo màu xanh của lá, màu cỏ uá của đêm, màu đen của bóng tối, màu ảm đạm của vầng mây xám nặng trĩu, chực đổ xuống nhân gian hồ nước long lanh lệ...linh hồn đó vẫn còn lăn mãi...
 
Ngày trôi theo chiếc bóng lăn
Tôi trôi theo vết băn khoăn phận người
Hỏi thăm nhật nguyệt đầy vơi
Sơn cùng thủy tận biết nơi nao về
Gió trầm luân vẫn mãi mê
Phù vân tan hợp thổi thê thiết ngày
Hạc bay tít tắp chân mây
Phù hoa ở lại mảng lay lắt buồn
 
Vâng, cánh hạc đã vút về miền hư ảo để lại mảnh linh hồn và những mảng phù hoa thật trơ trọi.
 
CƠN GIÓ ĐỊA ĐÀNG
bão lướt qua địa cầu
trùng khơi sóng vút cao
tung hoành cơn hồng thủy
hồn nhiên gió rú gào
hàng cây chừng mệt lả
lắc lư mảnh tinh cầu
rùng mình cơn địa chấn
trút tàn hơi về đâu
mưa về từ tiền kiếp
vần vũ giọt tai ương.
bão về từ muôn kiếp
ngợp cơn gió vô thường
 
CƠN MƯA CHIỀU
Cơn mưa chiều lướt qua
Ký ức giăng bức màn trắng xóa
Vỡ òa chảy về bờ xa lạ
Cuồn cuộn trôi mang vết tích hôm qua
Mưa mông mênh niềm nhớ
Thăm thẳm cuộc lưu đày
Mưa ban chiều ướt sũng đêm nay
Mưa rơi mưa cứ rơi
Mái tóc nào buông lơi, xõa mềm
Thấp thoáng đâu đây cơn bão rớt đêm
Cơn mưa nào lướt qua
Cũng làm mảnh linh hồn
Thêm yếu đuối
Những giấc mơ ngả nghiêng
Những vỡ tan cùng tận
Những tan tác dịu êm
Mưa mịt mùng thở khói
Lũ chim đau niềm riêng
Vỗ cánh buồn hoảng loạn
Bay trong giấc mơ đêm.
Mưa vẫn rơi vẫn rơi
Chiều lầy lội bóng tôi...
 
CƠN MƯA CHIỀU
Ngày bước vội cơn mưa chiều tầm tã
Vết mưa lăn trên môi mắt da người
Mưa tròn trịa trôi trên cây cỏ lá
Một mảng buồn trổ nhánh đã xanh tươi
Trời áp thấp ta nghe đời vẫn đục
Giọt buồn buồn trên từng bước chân trôi
Mưa nghiêng ngã mang niềm riêng quạnh quẽ
Cúi xuống đi lượm thêm chút buồn rơi
Ngày bước chậm cơn mưa chiều rỉ rả
Mưa trổ buồn trên những mái ngói cong
Bầy chim nhỏ rũ chùm lông tơi tả
Lướt thướt mùa hạt mưa cũng lưu vong
 
 ĐOẢN KHÚC EM
Khoanh tay nhìn cõi ta bà
Em nheo mắt đếm, hằng hà ngôi sao
Sao Tua tít tắp trên cao
Sao Em hấp hối rụng vào sao Anh.
 
Em đi buông vạt áo chiều
Gió xô nũng nịu yêu kiều gọi tên
Mây mùa thu trải lênh đênh
Áo em phơ phất chênh vênh tình mình.
 
Em về thay áo hoàng hoa
Anh nhìn em một, thoáng xa xót buồn
Em về giũ sạch thiên hương
Đi đi cho hết con đường nhân gian.
 
Nắng vỡ càn khôn nắng biếc
Chim hót li bì da diết ngày xanh
Em buồn nỗi buồn sinh thiết
Chết lâm sàng còn thương tiếc cõi anh.
 
Em ngồi ôn lại mộng đầu
Đếm sao cho hết dãi dầu truân chuyên
Cúi đầu xin chút bình yên
Xôn xao gió chướng tạt nghiêng căn phần.
 
ĐOẢN KHÚC QUÊ HƯƠNG  
Em về mộng đã rã rời
Gió lay mái tóc rối bời khăn sô.
Em lau nước mắt chưa khô
Cười đi cơm áo còn xô dạt đời
 
Mưa dầm ướt lệ ngàn khơi
Nước lên mau quá chơi vơi mẹ buồn.
Rưng rưng tràng hạt vô thường
Nước bao vây kín cùng đường mẹ ơi!
 
Nước lên trắng xóa một vùng
Em xa lạ giữa mê cung thật buồn
Nước còn cau mặt tang thương
Triều lên chấp chới tuyệt đường tử sinh
 
Ngày lên thắp cạn niềm tin
Mắt em bóng tối dặm nghìn quê hương
Núi non lở loét trăm đường
Em qua truông sớm tai ương rập rình
 
Gió nào trở chứng kiêu kỳ.
Tung tăng tàn phá tức thì giang san
Gió reo lồng lộng đại ngàn
Manh đời tơi tả tan hoang gió cười
 
Mưa chiều ướt lệ ngàn sau
Chuyến xe thổ mộ chở sầu quan san
Mẹ an vui ở suối vàng.
Em mông lung giữa thiên đàng trần ai
 
Mẹ ngồi tụng một trang kinh
Câu kinh huyết lệ tạ tình bốn phương
Con ơi rừng đã cạn nguồn
Mẹ khô nước mắt khóc buồn quê hương.
 
EM ĐI
Gió vẫn phất phơ chiều đông muộn
Nắng võ vàng thấp thoáng dáng em
Lũ chim trắng u hoài như phế tích
Vỗ cánh buồn luyến nhớ dấu chân êm
Nắng bàng hoàng hôm em xa vắng
Đường em đi ngơ ngác lối rẽ hai
Chiều hôm đó ngập tràn hoa lau trắng
Nắng rất vàng sao hiu hắt tàn phai
Lối em đi rừng xưa đã khép
Màu lá xanh chia biệt buốt cô đơn
Em chỉ còn phôi pha như ký ức
Trăng lụi tàn tan tác giấc mơ đêm
Em đã về chưa con ngõ vắng?
Dốc mơ cao, mùa cỏ úa hoang vu
Tiếng gà gáy vọng trong trưa nắng
Em có còn thương nhớ tiếng mẹ ru?
Em đã xa, mịt mù như bóng tối
Như loài chim vỗ cánh dị kỳ
Chỉ hiển linh trong cạn cùng nỗi nhớ
Mất dấu rồi biền biệt cánh thiên di!
 
GỞI VỀ NGƯỜI
Gởi về người nhánh hoa ngày hạ
Nở lạc loài giữa lục địa rất xa
Âm thầm nở âm thầm tàn một bóng
Cánh tinh khôi mơ nắng ấm quê nhà
Gởi về người tháng ngày đông giá
Chim non buồn ủ rủ cánh thôi bay
Sông se mặt, nước quặn mình quên chảy
Ngoài hiên mưa xơ xác cánh lan gầy...
Đêm lắng sâu giật mình trăng sáng quá
Tinh tú xa lấp lánh vết đìu hiu
Đóa hồng đêm ngập trong sương muộn
Nhánh thanh tân sao đẫm ướt cô liêu
Trả lại người những đêm trăng thơ ấu
Thuở thơ ngây tin chú Cuội, Hằng Nga
Truyện huyền thoại những đêm hè oi ả
Nhật nguyệt trôi kỷ niệm khuất trời xa
 
HÀNH HƯƠNG QUA MÙA ĐÔNG
Hành hương qua mùa đông
Những tàng thông khô lạnh
Nắng và gió hanh hanh
Mây của trời rất xanh
Vài con chim trốn tuyết
Ngủ vùi ngày lập đông
Ôm giấc mơ lặng lẽ
Ôm mộng thật bình thường
Giấc mộng đời
Không gãy cánh uyên ương
Hành hương trên đồi cao
Vì vu miền dã thảo
Bên ngàn lau rì rào
Ngọn gió mùa quất lạnh
Môi khô nào rát đau
Hành hương qua tim người
Lao đao nhịp đập tôi
Máu tràn qua tâm thất
Vết ứa nhỏ xuống đời
Hành hương qua đời nhau
Đi qua những vết đau
Vết thương nào réo gọi
Tình chưa khép trong nhau
Đêm hiển linh thắp sáng
Lời kinh nguyện thì thào
Chúa dang tay cứu rỗi
Bài thánh ca vút cao
 
HẠNH NGỘ
Nắng đã ấm thì thào qua kẽ lá
Ngày đã xuân chim én rợp trở về
Cánh uyên nguyên bay qua mùa hoang phế
Đường nắng lên hoa nở rợp bóng che
Tình đã đượm hương ngời sắc nắng
Gió reo vui rờm rợp bước thảo nguyên
Tung cánh mộng vỡ hồn con bướm nhỏ
Xác tung tăng bay lượn cánh thuyền quyên
Mùa đã về bên kia đồi gió hú
Giọt nắng vàng ngờm ngợp ánh mắt trong
Ngày đã lốc theo từng cơn gió nổi
Mây bên đồi đã chở chật phù vân
Ngày đã cuối trôi dài cơn mộng mị .
Hoàng hôn êm dìu dịu bước tình chung
Tiếng ai cười mong manh trong gió
Hạnh ngộ rồi e ấp bóng phù dung
 
HOÀI THU
Mây có bay về nơi chốn cũ
Tìm lá thu phong nắng trãi bờ
Những chiếc lá vàng mong hạnh ngộ
Bước chân em tiền kiếp đã bơ vơ
Từng cánh gió vật vờ thu khẽ gọi
Lối thu phong ngầy ngật thắp lá vàng
Từng chiếc lá quặn mình chuyển kiếp
Em và thu trời đất đã mênh mang
Em bước xuống vàng thu buồn hoa cúc
Chầm chậm em thu rắc lối hoàng hoa
Rũ trong sân phù dung lạt sắc biếc
Ướt bờ mi bầy chim sẻ nhớ nhà
Em về tới chớm thu buồn dáng nhỏ
Vườn dâu xưa giăng mắc cỏ mù sương
Màu lá uá bùi ngùi nong tằm chín
Thức từng thu rưng rức sợi tơ vương...
 
LẬP ĐÔNG
Rét đầu đông đã bước về đâu đó!
Cắt ngọt ngào vào nỗi nhớ mông lung
Từng chiếc lá liêu xiêu trong gió
Rơi ngậm ngùi trước phút lâm chung
 
Chiều chớm đông hơi thở mờ sương khói
Nhớ mẹ ngồi bên bếp dáng loay hoay
Mẹ nấu nướng cho đàn con về tới
Khói tỏa chiều đông làm mắt ai cay
 
MẸ
Ngày con rời nhánh sông quê
Có đôi cò trắng vẫy thê thiết buồn
Gió lay bất bạt qua truông
Điệu ru nước mắt cội nguồn đã xa...
Mẹ ơi con nhớ quê nhà
Nhớ hàng cau trắng thật thà đưa hương
Nhớ mẹ lủi thủi bên nương
Mót chùm củi ướt khói vương mắt chiều
Mái tranh ngày ấy đã xiêu
Vẹo trong ký ức đã phiêu bạt ngày
Phơi trong nỗi nhớ đọa đày
Có con chim nhỏ lướt bay về đàn
Mưa dầm trắng một mùa sang
Mẹ ngồi đan mũi cơ hàn áo con
Ngón tay mẹ thắt vuông tròn.
Về trong hơi mẹ ấm còn giấc say
Đong đưa vệt nắng qua ngày
Mẹ còng theo bóng đổ dày tháng năm
Nắng thiên thu đã yên hằn
Khẽ khàng bước mẹ vết lăn một đời
 
MÙA THU CHẾT
Từng chiếc lá uá bên đời cỏ mục
Rã rời trong bóng tối dọi âm thầm
Từng chiếc bóng soi bên đời khuất tịch
Vết tàn thu tím ngắt mảng tri âm
Từng cánh gió lao lung ngày biển động
Lăn lóc đời những ngọn gió lưu vong
Lay lắt tím, ngất hương hồn thạch thảo
Vạt nắng chiều xô dạt những bão giông
Em bước tới đời đã mùa hoang phế
Làn tóc buồn bạt cánh, vểt thiên di
Đã võ vàng chút dung nhan đó
Trái tim đau, bớt nhịp đập kiêu kỳ
Mây vẫn phiêu bồng miền cố xứ
Nhánh sông gầy, tan tác chảy bốn phương
Thu hoang dại bùng lên sắc tím
Thạch thảo buồn nhuộm nát ánh tà dương.
 
NẮNG HẠ
Nắng cuối hạ cuộn mình trầm tích
Ngun ngút trong từng lớp lớp sa mù
Khô hạn rưới trên từng âm sắc
Xác xơ chiều cằn cỗi nhánh phù du
Con chim nhỏ khóc thương dòng cạn kiệt
Cánh trải buồn soi bóng nước liêu xiêu
Quắt queo nắng chói chang mùa hạ đỏ
Vỡ tung chiều sa mạc nắng đốt thiêu
Nắng thiên cổ ngàn năm chưa trở giấc
Nấu nung trên từng ánh dọi tinh cầu
Làn tóc rối cháy khô miền xích đạo
Hong võ vàng trầy trụa vết đời nhau
Phượng vẫn nở bàng hoàng chùm hoa cuối
Nở lẫy lừng vì sợ cuộc tàn phai
Nắng qua hiên sợi nắng buồn hấp hối
Giọt cuối cùng khâm liệm hạ sớm mai.
 
NGÀY VỀ
Ngày về đó xôn xao trong cõi nhớ
Dã quỳ vàng rực cháy bước chân vui
Sơn ca hót vang lừng bên triền núi
Quên hết niềm riêng quên những ngậm ngùi
Quá khứ đó làm chân ai bỏng rát
Tro than tàn...Âm ỉ những vết thương
Về bên nhau ngày mưa dầm tháng ướt
Xiết tay nhau cho quên bớt tủi hờn!
Em sẽ về An Khê đèo lẩn khuất
Mây quê hương tha thiết ở trên đầu
Nắng chấp chới cũng mĩm cười hạnh phúc
Gió Pleiku từng chặp vỗ về nhau!
Em sẽ múc nước nguồn sông suối
Gội cho trôi đi bớt những nhọc nhằn!
Sẽ đi hái hoa rừng cao trên núi
Cài cho nhau những đóa rất thanh tân
Sẽ trở về...ngày ấy thật gần!
Ở nơi đây mùa đông dài u ám
Thở hơi sương lạnh giữa ngút ngàn!
Đêm chấp chới những cánh sao thiên sứ
Nguyện giáng Sinh mang ấm áp trần gian....
 
NHÁNH SÔNG BUỒN
Cơn mưa tháng năm về rất vội
Mây xám mờ che bạc núi đồi
Đứng bên triền dốc nghe mưa đổ
Chuyển rung những vỡ vụn trong tôi.
Con nước đầu non cuồn cuộn xoáy
Mang dòng trôi đến tận nẻo xa
Tôi hụt hẫng bên bờ xa lạ
Như ân tình phút chốc bỗng phôi pha
Sông nào một nhánh âm thầm chảy
Nhánh lẻ loi nào một nhánh tôi
Phũ phàng như giòng cuồng lưu vỡ
Để lại trong nhau những lở bồi
Sông cứ trôi ngày cạn kiệt
Người bên người lạnh nhạt lướt qua nhau
Sóng vẫn ân cần tha thiết vỗ
Vỗ hoài vô tận một niềm đau
 
NHỚ CAO NGUYÊN
Nơi tôi nhớ...
Không có lũy tre xanh
Không cây đa đầu ngõ
Không giếng nước ngọt lành
Ở nơi đó...
Màu ba dan đất đỏ
Đất quện chân người lầy lội mỗi khi mưa
Hoa cà phê nở trắng đong đưa
Thầm mơ ước một mùa thu hoạch khá
Những bãi dâu xanh, chói chang ngày nắng hạ
Thấp thoáng bóng ai, dáng chị hái ngoài nương
Để những con tằm nhả từng sợi tơ vương
Dệt cho đời thêm những ngày no ấm
Nơi tôi nhớ con dốc sâu thăm thẳm
Trên vai em nặng trĩu những gùi măng
Dốc cao quá em bước hoài bước mãi
Hành trang em là những nỗi nhọc nhằn
Ở nơi đó những trưa hè nắng đổ
Cao nguyên vào cơn hạn của mùa khô
Mẹ lo lắng hết nhìn trời nhìn đất
Ơn trời cho mưa xuống ngóng từng giờ
Qua nắng hạn lại đến ngày giông bão
Đếm hoang tàn sau cơn bão rớt rơi
Mưa cao nguyên mịt mờ trong làn nước
Nhận chìm ai trong nỗi nhớ tơi bời
 
NHỮNG CƠN GIÓ CUỐI MÙA
Cơn gió ấy thổi về từ sa mạc
Thổi liêu xiêu vào nỗi nhớ chập chùng
Ngày quá vãng trôi dài như mộng mị
Lật tung từng kỷ niệm lao lung
Hàng cây ấy mùa đông trơ trụi lá
Gió vuốt ve từng nhánh nhánh điêu tàn
Đèn Giáng Sinh vài nơi lịm tắt
Thánh ca buồn ru điệu nhớ mênh mang
Gió hiu hắt vén mây về cuối phố
Đông võ vàng trên những cánh môi khô
Bước em đi ngàn năm còn lộng gió
Thổi u hoài về phía núi bơ vơ...
Gió cuối mùa ào ạt miền tâm thức
Trôi lênh đênh vào vũng tối lưu đầy
Cô đơn hắt từng giọt rơi vụn vỡ
Những chia xa biền biệt chân mây.
Cơn gió nào kinh thiên qua lũng vắng
Cho chảy tan từng lớp lớp băng hà
Thấp thoáng áo mơ phai trong gió
Lồng lộng xuân về, một mảnh trời xa
 
NHỮNG SỢI BUỒN
Nắng tháng bảy nắng như huyền thoại
Nắng vỗ về đốt cháy thịt da
Nắng hy vọng nắng bốc hơi nhân loại
Nắng êm đềm khô cạn những bờ xa
Ngày nắng về gió Lào hiu hắt thổi
Sông khô nguồn soi bóng thực hư
Nhánh xương rồng gục đầu sa mạc
Chờ bao năm nở được đóa tương tư?
Em đợi mưa về mưa tháng bảy
Bớt héo khô những ngọn cỏ lưu đày
Lũ chim biệt xứ thôi nhớ tổ
Dấu hạ buồn trên những cánh bay
Em đợi mưa về, mưa trên lá
Mộng nổi chìm trên từng phiến đá trôi
Giọt bơ vơ lăn qua biển rộng
Kết ngàn năm thành lệ mới tinh khôi
Hoàng hôn hắt bóng từ cơn gió
Thổi muôn trùng màu tóc viễn phương
Sợi quấn quýt sợi lạc loài thương nhớ
Những sợi buồn trôi về phía quê hương.

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...