PHỐ NÚI
Thành phố buồn heo hút mù sương
Con dốc nhỏ ngập ngừng buông chắn lối
Bước chân ai vương đất đỏ bụi đường...
Con dốc cao có mỏi bước lang thang...
Ôm rét mướt em co ro trong áo
Môi tím em cười đời chưa biết điểm trang
Hàng thông xưa còn nhớ bước chân quen?
Kiếp lãng du vẫn chưa quên lối...
Tao ngộ một lần con phố núi bình yên
Đến một nơi thật giống ở quê nhà
Chùm phượng vỹ cuối mùa tha thiết quá
Gió vẫn hắt hiu bên phương trời lạ
Mây trên đầu cũng giống ở quê xa...
Nắng thấp thoáng lung linh mùa hạ đó
Phượng huy hoàng rực rỡ rắc ngàn nơi
Gởi ước mơ trên chùm hoa khóm lá
Gió mang dùm mộng ước ấy tinh khôi...
Cánh phượng cũ ép vào trang giấy nhỏ
Đã chôn sâu cùng với tuổi học trò
Quắt quay nhớ mùa hoa phượng đỏ
Con đò nào lạc bến nước buồn xo...
Mà cúc vàng tươi ngập hiên nhà
Có chút gió chừng se se lạnh
Áo vàng ai mặc thoáng kiêu sa
Có mùa xuân cũ nơi xa ấy
Mẹ ngồi lau lá dưới mái hiên
Mờ trong làn khói lam chiều xuống
Bánh chưng mẹ nấu nắng chiều nghiêng!
Bài 4
Tôi về soi bóng cội nguồn
Hiu hiu ký ức vẫn luôn tìm về
Chim chiều chấp chới triền đê
Đông se sắt gợi bếp quê lửa hồng
Mạ non trải mượt cánh đồng
Mẹ lom khom cấy lưng ròng mồ hôi
Nhọc nhằn đổi bát cơm sôi
Lầm than mơ cuộc sống rồi ấm no
Sóng xa dằng dặc con đò
Đẩy đưa như tiếng ai hò trong mơ
Tóc chiều buông xõa ngây thơ
Gió nào xao đọng khép hờ lối xưa
Tường vi rũ bóng lưa thưa
Cánh rơi tan tác trong mưa lặng thầm
Tàn phai man mác tri âm
Mưa nghiêng theo giọt lăn trầm gọi tên...
Chuông chùa bằn bặt mông mênh
Ngồi yên dưới bóng thật êm bồ đề
Tịnh an trong cuộc bộn bề
Giấc mơ gầy guộc trở về quê xưa.
Con chim nhỏ chiều nay bay về núi
Lướt trùng dương nương theo gió đại ngàn
Cánh tung tăng vượt qua ghềnh thác
Dã quỳ vàng rực thắm sắc chiều hoang
Đã trở về chiều nay con dốc vắng
Sương giăng giăng mờ mịt phố núi cao
Đã về tới niềm vui đang thắp nắng
Dù chút vui cũng đã sớm nghẹn ngào
Cầm tay nhau cho thỏa tình tri kỷ
Mặt nhìn nhau biết đã chớm quan san
Cười lên đi biết chỉ còn trống vắng...
Cạn chén hôm này ngơ ngác buổi ly tan.
Rồi sẽ biền biệt xa, biền biệt nhớ
Chim lại bay bay về phía muôn trùng
Cánh khắc khoải chập chùng thương nhớ
Sông Mê buồn con nước chảy mênh mông.
tháng mười hai với những vầng mây xám
tháng mười hai sao ngày cứ buồn buồn
thèm co cụm trong chăn chiếu ấm
ngày lướt qua thở những hơi sương...
tháng mười hai
đàn sẻ nhỏ thèm rúc vào hang ổ
sợ những ngày khắc nghiệt mùa đông
sợ đường bay tuyết rơi trắng xóa
sợ những lúc bão giông
là tháng cuối trong năm
em trộn lẫn với dòng người xa lạ
giữa đám hàng Giáng Sinh sáng chóa
rực rỡ sắc màu dáng em thu nhỏ
tháng cuối cùng, dường như qua rất mau
như em khuất chìm giữa dòng xe cuồn cuộn
tận tụy nối liền nhau ngày nối tiếp đêm thâu
những vòng đời yên lặng tan hợp chảy về đâu?
tháng cuối năm nhớ một ánh nắng xuân
gió xuân vờn trên những bông cỏ dại
em gội đầu mùi bồ kết thơm chanh
ngọn nắng xưa ôi nắng rất mong manh
Mây đã giăng mịt mờ bên kia núi
Phiêu bạt qua những dặm đường dài
Cánh chim đã mệt nhoài đôi cánh vỗ
Xếp lại bên đời cánh mộng tàn phai
Người đã đi về miền hun hút gió
Tiễn người đi nhang khói thắp lung linh
Ngựa cuối đường, chùn chân gối mỏi
Tiếng vó nào xa, xa khuất cuộc viễn trình
Niệm khúc cuối bùng lên tha thiết
Gió ru buồn trỗi khúc hát thiên thu
Ngàn con sóng vỗ vào hiu quạnh
Thuyền đã trôi theo con nước phù du
Xuân vẫn thắm bên lòng phố vắng
Nắng thắp hồng rực rỡ cánh hoa mai
Trả lại hết những ngày dấu ái
Người đã yên trong cơn mộng rất say.
Ngày đổ vào giấc đêm
Những giọt buồn tan chảy
Sông vỗ ngọn sóng mềm
Dòng nào trôi run rẩy
Đêm cúi thấp mơ hồ
Mộng về ngập giấc mơ
Xin gió thôi hiu quạnh
Xin đêm bớt bơ vơ
Đêm cùng đêm tận tụy
Dìu giấc vào lãng du
Từng bước từng bước chậm
Bước êm về thiên thu
Đêm thì thầm bóng tối
Tiếng muôn trùng bủa vây
Xao động vùng tóc rối
Khép mi chờ giấc say
Loài chim đêm bất bạt
Kêu lạc giữa mù sương
Sóng xô cùng gió tạt
Đã mất dấu quê hương
Đêm cùng đêm hò hẹn
Chờ giấc mơ thiên đường
Tôi đi tìm lại một mùa xuân
Lối nhỏ buồn vui bước thăng trầm
Pháo nổ đì đùng đêm trừ tịch
Mà hồn xao đọng suốt bao năm
Tôi đi tìm mãi một mùa vui
Như mắt em thơ sáng rạng ngời
Đồng tiền mừng tuổi thơm giấy mới
Nụ cười con trẻ rất tinh khôi
Tôi đi tìm thấy trong màu nắng
Sắc màu xanh đỏ của tuổi thơ
Ôi niềm vui những linh hồn con trẻ
Lắng đọng trong tim đến bao giờ
Những cánh mai vàng chao trong gió
Hương rơi tan tác những mùa qua
Màu kỷ niệm ươm vàng nỗi nhớ
Hương của hôm nào hiu hắt xa
Chân bước tìm mùa xuân rất yên
Bâng khuâng chợt nhớ dáng mẹ hiền
Lom khom hương đốt dâng lễ Phật
Nồng nàn chạm tới cõi thiêng liêng
Tôi đi tìm mãi trong màu nhớ
Ô nắng xuân về dọi thiết tha
Xuân vẫn đến mùa vui không về nữa
Nỗi nhớ xuân heo hút đến phôi pha
Có phải thu đang về ngang cửa
lồng lộng thu trời trở gió thênh thang
chùm hoa tím nở còn dang dở...
nở đi hoa những cánh mỏng dịu dàng
Có những ngày thu bừng lên nhan sắc
màu mắt em in bóng nắng thủy tinh
mái tóc mây chở sầu đi viễn xứ
nắng xưa về soi bóng đổ lung linh
Thu bàng bạc lướt qua khu rừng nhỏ
hồn đong đưa qua những đám lau thưa
chim lẻ bạn vùi mình trong lá úa
chờ trăm năm ngày thế kỷ giao mùa
Đường trăng sáng, thu ngất ngây hoang dại
biền biệt xa chiếc bóng rọi âm thầm
những vui buồn chắt chiu kỷ niệm
trả lại người những mảnh vỡ tri âm
Có lúc thu buồn như nỗi chết
khâm liệm trong từng lớp lớp điêu tàn
những phiến lá khô cùng cỏ mục
rã rời cùng ngày tháng mênh mang.
trăng lại về từ muôn kiếp
vàng cơn mơ tỏa dịu êm
đêm dạ lan ngan ngát
trăng lắng sâu và đêm rất đêm
trăng sớt chia giấc mơ
có giấc mơ xa bay vào vô tận
tới những vì sao lận đận lạc mất nhau
những giấc mơ đêm, sâu rất sâu
trăng lướt qua mái hiên
vẫn những cơn mộng thật thiêng liêng
loài dơi đêm vỗ cánh
xoãi thăm thẳm cô đơn
em cứ tan vào trong giấc mơ
em hóa thân thành muôn ánh sao
nghìn trùng xa vời vợi
lấp lánh sao rất xa rất xa
trăng cứ trôi vẫn trôi thiết tha
đêm bước qua rất êm rất êm
Em đi mùa hoa gạo đỏ
Dập dềnh hôm ấy mưa tuôn
Vết trầm lăn trên mắt mẹ
Chị ơi, từ đó em buồn!
Thương tặng chị Châu Ly, Thụy Sơn.
Tháng tư mùa hoa gạo nở
Chợt nhớ một dòng sông quê
Đò chiều yên yên bóng xế
Em biết khi nao trở về?
Tháng tư buồn như biển động
Sóng xô mãi cũng bạc đầu
Em bỏ quê hương đi mãi
Hành trang từ đó trĩu đau
Em đi lòng chiều ngược gió
Mưa buồn ướt rũ thân cau
Mộng về gieo neo trên bến
Dầm dề mưa vắt cơn sầu
Em đi mùa hoa gạo đỏ
Dập dềnh hôm ấy mưa tuôn
Vết trầm lăn trên mắt mẹ
Chị ơi, từ đó em buồn
Lá đổ muôn chiều lá uá
Thùy dương hắt bóng bên đời
Em cánh chim trời bay mãi
Còn nhau trong khoảng mù khơi
Ơi vạt nắng vỡ òa ký ức
Rừng rực trong tâm thức đã điêu tàn
Cháy ngun ngút trong trăm ngàn nỗi nhớ
Tắt lịm chiều lưu dấu những tro than
Ghé qua đời bên hiên xa rất xa...
Thả tung mái tóc bay trong gió
Ồ nắng thiên thu đã bước qua
Em nghiêng theo vết địa cầu
Nghiêng sao cho kịp kiếp sau luân hồi
Oa oa tiếng khóc chào đời
Tiếng em bắt nhịp câu ời thiên thu
Đông thanh tịnh bước chân như
Em mênh mông giữa một thư án buồn
Hoa vàng gục chết bên nương
Câu thơ quặn thắt giữa trường giang êm
Gió lăn trầm lướt qua thềm
Lênh đênh ngày cũ gợi niềm bâng khuâng
Góp chút chén rượu mừng xuân
Ai hay rượu nhạt xuân mông lung về
chập chờn thu chầm chậm qua
sen hồng rũ nát màu trăng úa
dòng trôi tan tác dập dềnh hoa
chập choạng đông lặng lờ trôi
cánh chim khắc khoải ngàn năm vỗ
vô thường em nguyệt tàn êm
pháp thân vượt thoát giấc mơ đêm
Mây trôi qua đồi vắng
Thì thào lời cỏ cây
Chim vút qua khe núi
Thiên thu rợp cánh bay
Mùa đã vừa về tới
Đào hoa nở chập chùng
Em rạng ngời nhan sắc
Xuân về đến mông lung
Nắng vàng lên sân cỏ
Lũ chim hót huyên thuyên
Ngày xuân bừng cơn mộng
Gió đã về thảo nguyên
Chút tình xuân cho gió
Chút tơ trời cho mây
Phơ phất trong nắng cũ
Nguyệt bạch áo em bay
Trầm hương rơi man mác
Đăm đắm mộng từ bi
Trần gian sao còn lụy
Yêu một vết xuân thì
Chiều ươm nắng hững hờ buông tóc rối
Hoàng hôn đi chầm chậm bước liêu xiêu
Đừng khóc nuối, tình đến cơn đau cuối
Môi thanh tân đã thoáng chút tiêu điều
Đời cơm áo cuốn em về cuối phố
Phố xôn xao che lấp dấu ăn năn
Ngày yêu dấu bọt bèo trong nỗi nhớ
Sao mắt buồn vụng dại nét băn khoăn!
Còn trĩu nặng, bên sông chiều mưa tới
Tưởng tình yên theo ngày tháng mù sương
Heo hút lắm như rừng xưa phế tích
Vẫn ngọt ngào dấu vết của đau thương
Yêu dấu cũ cũng vật vờ quên nhớ
Đường trăng xưa soi sáng lối dịu êm
Tình biền biệt ngượng ngùng màu trăng úa
Tủi hương trinh hoa chắng toả hương đêm
No comments:
Post a Comment