BÊN HỒ TRĂNG CŨ...
Em đang nghe gì không?
Một mầm hoa diễm tuyệt
Kịp phôi thai tượng hình
Mơ hồ trong nước biếc
Búp thanh tân rẽ nước
Tiếng giọt sương khẽ cười
Lắc lay cành lá mượt
Trong hơi mai lành lạnh
Có lẽ bông hoa kia
Đang dần bung từng cánh
Vô tình trong gió sớm
Vừa rụng chớm làn hương
Đóa từ bi huyền nhiệm
Vô thanh hoa tàn nở
Hoa trước cùng hoa sau
Như nhiên hồ trăng cũ...
Cánh chuồn xanh đỏ thấp cao
Nao nao hiên vắng lao xao chớm mùa
Xạc xào ngọn gió êm khua
Vài tờ lá rụng...Ơ thu đã về...
Bầy chim sẻ nhỏ triền đê lượn vòng
Rì rào sóng lúa mênh mông
Kể nhau câu chuyện nên bông mùa vàng
Chập chờn lũ bướm đường làng rong chơi
Câu ca dao mẹ à ơi !
Mùa thu say ngủ để rơi lá vàng
Buổi về hoài niệm cũ càng ngày xưa
Cánh chuồn lén nắng tìm mưa
Giấc mơ sương trắng lời chưa thành lời...
Tiếng ai thổi sáo trên thung vắng
Hoàng hôn nhạt nắng bóng cò xa
Trâu thủng thẳng một mình chầm chậm
Mặc bên đường những cỏ cùng hoa
Trâu trắng khoan thai bước thiền hành
Mái lá bồng phiêu làn khói tỏa
Hóa duyên thôn nữ bát cơm lành
Quên cả trâu rồi bặt sáo ngân
Ngàn dặm rong chơi đường mây trắng
Vằng vặc sao trời ngan ngát trăng...
Lênh đênh cơn sóng nhỏ
Những phận đời bơ vơ
Sông mê đò bao lượt
Mù khơi chẳng thấy bờ
Chông chênh một nẻo về
Giã từ cơn mộng ảo
Vương vấn gì sơn khê
Cõi lòng ơi xôn xao
Luân hồi cơn sinh tử
Đã tạnh rồi chiêm bao...
Đóa hoa gục chết trong bình cũ
Ngày nắng lên rồi... cứ nắng thôi
Gửi theo lá úa mùa thu trước
Lạc vào ký ức một dòng trôi
Mắt chim ngơ ngác nỗi nhớ đàn
Nghe trong sương trắng vờn khói mỏng
Chút tình thu ấy cũng lỡ làng
Mưa trút thành dòng trong mắt trong
Chiều say khướt men tình hôm trước
Thèm một câu thơ đỡ đói lòng...
Gửi mùa hạ cũ tiếng ve
Giỏ xe hoa phượng chở hè đi đâu
Ướt lòng thánh thót giọt ngâu
Áo dài nón lá tìm đâu một thời
Chiều quê khói tỏa xa vời chân mây
Mênh mang gió với hàng cây
Triền đê rộn tiếng thơ ngây trẻ đùa
Trâu nằm nhai nắng đợi mùa rạ rơm
Tình làng nghĩa xóm thảo thơm
Dẫu bao dầu dãi áo cơm nhọc nhằn
Tiếng chim thưa thốt đầy sân nắng vàng
Chật lòng bao nỗi đa mang
Làm sao quên được cũ càng ngày xưa
Gọi về quá vãng niềm chưa thành lời
Trong veo miền hạ khoảng trời
Một ta thơ ấu...Một thời bướm hoa...
Về thôi...đã mỏi chân đời
Sau cơn mưa tạnh lại ngời trăng thu
Sớm chiều chuông mõ công phu
Lời kinh tiếng kệ hiền nhu cõi lòng
Bận chi tròn khuyết thu đông bốn mùa
Đường trần lối gió êm khua
Buồn vui thương ghét hơn thua mặc người
Hồn nhiên quảy gánh túi đời mây bay
Trà thiền chưa uống đã say
Sen thơm một đóa khép ngày an yên
Hồ tâm lặng sóng não phiền sân si
Trăng thu tỏa ánh nhu mì
Ngỡ mình hóa trẻ anh nhi rước đèn...
Lá trúc mơ màng theo gió lay
Tiếng chim khẽ động giấc trưa say
Võng đưa kẽo kẹt người ru mộng
Chập chờn hồ điệp vẽ vòng bay...
Rộn tiếng chim gù xôn xao vườn vắng
Đọng giọt sương mai mắt ngọc mơ màng
Chao phiến gió rụng khẽ khàng hương nắng
Đóa hoa thu màu cúc trắng dịu dàng
Tiếng mưa về trầm mặc mái rêu phong
Thu xanh thế lá chưa già đâu nhỉ
Khỏa trời xa mây còn bận phiêu bồng
Trái ươm vàng chờ ả gió đưa hương
Hoa thầm nở bâng khuâng lòng bướm lượn
Chút heo may e ấp phía cuối đường
Nắng thu gầy đọng mái lá hanh hao
Chiều sương khói mông lung mờ hư ảnh
Đóa hoa thu chưa vàng cánh phai màu...
Những hàng cây vàng lên sắc lá
Một mùa thu bâng quơ đi qua
Khúc trầm thu mơ hồ xa vắng
Giọng hát ai buồn đến nao lòng
Khung trời cũ quê hương cố xứ
Ngõ hoàng hoa năm tháng phai dần
Gõ vào khuya lanh canh chuông gió
Nỗi niềm gì thao thiết âm xưa
Vụn thơ rời treo cành hoang tưởng
Mắt nhện chùng chình giăng sương rơi
Vương chiếc lá từ độ nào thu biệt
Một trăng Một gió Một hồn tôi...
Cô đơn chỉ một mình tôi
Ba đường sáu nẻo mồ côi luân hồi
Hợp tan ly biệt rồi thôi
Trùng trùng sinh tử chia phôi hỡi người
Nửa đời say mộng nửa đời tịch nhiên
Tiễn mây về chốn non thiêng
Tiếng chuông chầm chậm cửa thiền đợi ta
Trăm năm hạt bụi đâu nhà hư không
Chuyện đời chẳng có lúc xong
Nhân gieo quả gặt xoay vòng mà thôi
Bồ Đề tĩnh tọa chỗ ngồi an nhiên
Chợt ta kiếp bụi hữu duyên
Nghìn năm bắt chước tọa thiền cội cây...
Sương dẫn vào lối mộng
Trắng hoa đêm trên cành
Lưng chừng bờ say tỉnh
Kiếp luân hồi quẩn quanh
Bước chân nào cô liêu
Còn bao nhiêu gai góc
Trên dặm dài hắt hiu
Biển hải triều âm tung
Trông xa vầng nhật lặn
Sót vài tia cuối cùng
Chuông khuya lặng yên lòng
Tâm kinh rời tay Phật
Mơ hồ muôn sắc không...
Tuế nguyệt rêu phong hồn cổ tự
Một thời hoa bướm gió reo ca
Hỏi tiểu năm xưa còn quét lá
Sao sót lòng ta chiếc lá đa...?
Đường làng đội nắng chan mưa
Thân cò gầy guộc sớm trưa đi về
Gồng gồng gánh gánh chợ quê
Mớ rau con cá bộn bề lo toan
Mẹ quê cam phận héo hon má hồng
Mặc đời lầm lỡ đục trong
Gương trăng lấp lánh tỏa dòng sông xưa
Tháng năm tuổi dại như chưa phai nhòa
Thèm nghe lời mẹ rầy la
Con dầu bao tuổi vẫn là bé thơ
Tiếng chim gọi buổi tinh mơ hiên ngoài
Đường trơn mẹ gánh đắng cay
Cánh diều con thả bay hoài thênh thang
Mướp xanh treo quả trên giàn nắng phơi
Vườn chiều khẽ lá tre rơi
Bếp quê sợi khói gọi mời cơm thơm...
Những buổi sáng tôi ngồi đợi
Quen thuộc hạt sương vương
Trên thảm cỏ cũ
Dấu tích một bước chân
Tôi vẫn thường mường tượng
Những đôi cánh thiên di bay mê mải
Có thể nào chúng đang thực hiện cuộc di cư khỏi hệ mặt trời?
Đám ngôn ngữ réo gọi nhau loạn xạ
Mở ra tầng tầng tiềm thức
Những liên kết không theo thứ lớp
Trò chơi của huyễn ảnh
Dựng lên vở kịch cuộc người
Kết thúc một vở tuồng bỏ lửng
Ngày mai và ngày kia
Nhòa dấu vết những mặt người vô tích
Ta hèn nhát trước một thế giới đầy bất an nghi ngại
Những bình minh và hoàng hôn ở lại
Mắt thiên di rơi ngấn lệ buồn...
Hoa súng tím
Hay màu chiều lặng lẽ
Chớm tịch liêu
Hoàng hôn giăng đỏ phía đồng xa
Ngưng bặt giữa trưa hè
Điệu ru hời ai ngân nga câu hát
Gió khẽ khàng man mác khúc sông quê
Quang gánh mẹ đơm vàng bông bí
Giọt sương mắt tròn ngủ quên bờ cỏ
Ấu thơ hò reo í ới
Năm mười cút bắt còn đâu
Bỏ lại sau lưng màu hoa ngơ ngác
Mùi phố thị hầm hập
Giấc mơ đêm ú ớ trở mình
Ánh trăng treo nghiêng ngoài cửa sổ
Bàng bạc tỏa màu quê...
Cành cao nở đóa vô ưu
Tiếng chim hót giữa trời thu nắng vàng
Hư không mây trắng thênh thang
Vườn thiền nhẹ gót lạc an kinh hành
Tâm thiền vô trụ vô tranh vô phiền
Mặc đời nhân thế đảo điên
Giữ mình an trú riêng miền thanh trong
Trăm năm vẹn một tấm lòng thanh bai
Phù vân nhẹ áng mây bay
Bụi trần kẻ tỉnh người say luân hồi
Ngôi nhà Tam Bảo tinh khôi sen cười
Bước chân an lạc thảnh thơi
Tâm vô phiền não mây trời thong dong...
Heo may vừa chớm xuân thì
Nghe thu se sẽ nhu mì bước êm
Nắng hay mật rót hiên thềm
Vàng chưa áo lá cho mềm lời thơ
Tiếng chim ban sớm bâng quơ dịu dàng
Phong rêu mái ngói mùa sang
Vòm xanh thiêm thiếp mơ màng mắt na
Vườn thu hương thị nửa xa nửa gần
Vàng phơi đóa nắng hiên sân
Miền thu hoa cúc trong ngần tinh khôi...
Men chiều lam khói cong cong
Chợt nghe gió chướng mùa đông đang về
Đồng xanh chấm trắng cò quê
Liêu xiêu dáng mẹ triền đê tảo tần
Chân cầu sóng gợn tình bần chát chua
Vàng sông điên điển ban trưa
Thương ai nón lá nắng mưa qua cầu
Nước trong leo lẻo tình đầu chưa phai
Phất phơ lau sậy vì ai
Trở mùa chướng gió rét ngày sang đêm
Cành khô rơi một tiếng chim năm nào
Ngỡ như thức dậy chiêm bao
Ta cùng với gió cồn cào âm xưa...
Chắt chiu tháng Bảy giọt ngâu
Dùng dằng nắng hạ đôi câu tạ từ
Nặng lòng mây xám hình như
Sợ cơn mưa ướt mùa thu chưa về
Cánh đồng thơ bé mải mê cánh chuồn
Quen rồi nắng táp mưa tuôn
Quen rồi nửa mảnh trăng suông đêm thầm
Nhặt hương hò hẹn gió cầm về đâu
Lòng ai chưa bắc nhịp cầu
Trông vời con nước nghìn sầu trôi xuôi
Chiều in dáng núi không vui không buồn
Lệ trời hay nỗi mây buông
Đồng khô ruộng cạn đất cằn hồi sinh...
Đã vàng chưa sợi nắng ấm đầu đông
Phố vắng cơn mưa chùng chình ngang ngõ
Thu chầm chậm vỉa hè buông gót mỏi
Phía hoàng hôn sương khói cũng nhạt nhòa
Gió vườn xưa xao xác vọng âm thừa
Từng vệt chổi những ban mai thức dậy
Trên cành tre líu ríu nắng gọi mùa
Phố xá nơi này bình thản những buồn vui
Thương chiếc lá đi về đâu chẳng biết
Gió tàn thu se sắt nỗi ngậm ngùi
Tiếng chổi khua từng nhịp buồn riêng lẻ
Thềm rêu ngỡ dáng bà đang quét lá
Gió quê nhà từng sợi nhớ rưng rưng...
Nắng tháng Năm hong cành phượng đỏ
Tiếng ve sầu bỏ ngỏ lối xưa
Bâng khuâng sót chút âm thừa
Hạ còn day dứt niềm chưa thành lời
Nao lòng ta chiếc lá thuộc bài
Chiều nhòa hư ảnh chiều say
Bài thơ trong cặp giấu hoài nhớ thương
Nhánh hồng hoa gió thổi phai tàn
Mây về ngàn dặm thênh thang
Tháng Năm rắc nắng thêm vàng ban trưa
Nước bên cầu vồi vội về xuôi
Và cơn mưa đến ngậm ngùi
Cầm đâu nắng cũ về phơi mảnh tình...
Uốn cong lời chim ban sớm
Nghiêng nghiêng một vạt tre già
Gió lá bâng khuâng hòa quyện
Trong mường tượng nỗi quê xa
Mù sương hay khói chập chờn
Ô cửa ban mai ùa đến
Nụ cười nắng mới tơ non
Khẽ khàng đôi nhịp bâng quơ
Chợt nghe thẳm sâu miền nhớ
Dư hương mùa cũ dại khờ
Quê nhà niềm nỗi thiên di
Mái ngói bầy chim sẻ nhỏ
Âm thầm vỗ cánh bay đi...
No comments:
Post a Comment