Friday, December 15, 2023

TN Thu Dung F G H K L M

FOR GET ME NOT
Che tay giấu nụ môi cười
Trăm năm thôi cũng quên người quên ta
Nhủ lòng hát khúc chia xa
Buổi về người đã xóa nhòa dư hương.
 
GÓC PHỐ
Góc phố đêm dài tự hỏi
Mùa yêu lạc mất phương nào
Đường mây ai còn rong ruổi
Chim bằng cánh mỏi...nghiêng chao.
Góc phố sương nhòa...tan, hợp
So vai gió tạt qua hồn
Tìm đâu hương thầm dạ lý
Ngậm tình thuở ấy môi hôn...
Góc phố vầng trăng huyền hoặc
Hồ Ly thấp thoáng hiên người
Trang kinh úa màu u mặc
Nghe chừng cổ tích tàn phai...
Góc phố nhuốm buồn thiên cổ
Hồn hoa lãng đãng qua đời
Đêm rơi mịt mù khói nhớ
Vô ngôn còn vọng bên trời ...

GỌI
Gọi người từ phía hoàng hôn
Nghe câu tử biệt rợn buồn sinh ly,
Bến Vân Lâu chẳng hẹn kỳ
Trùng lai nội cỏ thầm thì hạt sương.
Gọi người từ phía tà dương
Có chờ ta cuối con đường trắng mây.
Một mai tàn cuộc buông tay,
Nghiêng vai cho gió về lay dặm buồn.
Biết còn viễn phố giăng sương.
Biết còn tan hợp mây tuôn non đoài.
Lòng ta gác xế u hoài,
Cuối trời một bóng đổ dài hoang vu…

(…Nếu xưa đừng lạc lối về
Trao yêu lơ đãng, quên thề trăm năm…)
 
GỞI HOÀNG
 đó trời còn mưa không Hoàng
Chùng lòng ta đếm những ngày sang
Có phải ra đi là bỏ lại
Hoàng và kỷ niệm ở Nha Trang
 
Hoàng làm gì nhớ những ngày xưa
Cùng về trên lối lá me mưa
Sách vở đầy tay chừng cũng nặng
Dõi mắt Hoàng theo những bụi mưa
 
Ta biết ta đi Hoàng sẽ quên
(và đó là điều rất dĩ nhiên)
Nhưng nếu ta về Hoàng có nhớ
Một thời xưa đã rất thân quen
 
Ở đó biển còn xanh không Hoàng
Đêm, trời có vỡ những sao băng
Gởi Hoàng một chút hồn ta đó
Cơ hồ xa cách đến trăm năm…
 
GỞI NHỮNG HẠT MƯA
 Vẫn còn đó mùa thu ngái ngủ
Bầy sơn ca về reo âm vang
Môi đã ấm lời yêu dấu cũ
Tay hư vô đón nỗi buồn vàng
 
Vẫn còn đó mưa đang mùa hạ
Phượng nồng nàn trên lối ta đi.
Hàng sao gầy buồn rơi mấy lá.
Chân lặng lờ khuất dấu thiên di
 
Vẫn còn đó ngày ta vào học
Gió mù bay trời đất giao mùa
Có nhớ chi bạn, thầy, sách vở
Tay lạnh lùng đón mấy hạt mưa.
 
HAI MƯƠI SÁU MƯỜI MỘT VÀ BẠN XA
Mùa đông về chưa em ngoan
Vườn ra những nụ hoa vàng tả tơi
Hôm qua một cánh chim trời
Giữ trên môi những nụ cười dễ thương
Em về có thấy trên đường
Hai hàng khuynh diệp mờ sương cuối mùa
Tháng mười một đã về chưa
Những hàng nến nhỏ ngẩn ngơ cúi đầu
Tan rồi một thuở mưa ngâu
Ngày mười sáu tuổi tìm đâu giữa đời
Em mười bảy tuổi có vui
Những dòng mưa nhỏ ngậm ngùi thu đông
 
HẠNH PHÚC NÀNG
Hạnh phúc nàng như sương
Tan theo mùa nắng cũ
Nằm chờ từng bước chân
Đi về theo giấc ngủ
Hạnh phúc nàng như hương
Phải trên tờ lá rủ
Hạnh phúc nàng như gai
Buốt đau lồng ngực tối
Ngàn năm chưa phôi phai
Những lời tình gian dối
Hạnh phúc nàng như gai
Buốt đau từng lời nói
Thật sự không còn ai
Hạnh phúc nàng như khói
Ngồi đợi từng sớm mai
Khói mù qua đang núi
Thật sự không còn ai
Tự hào mình vô tội
Hạnh phúc nàng như mưa
Rơi xuống đời tôi, lạnh…
 
KHI VỀ LẠI QUÊ NHÀ
Em về chân chim sáo
Ngần ngại trên đường mưa
Ô những bờ rêu đá
Đã xanh trong ngày xưa
Những nụ cười bỗng lạ
Xa cách đến không ngờ
 
Em về qua lối vắng
Những đàn se sẻ nâu
Dấu môi buồn thầm lặng
Khẽ nghiêng đầu gọi nhau
Những ngày không có nắng
Trời còn làm mưa mau
 
Em về trên đường cũ
Những bước chân ngại ngần
Đánh thức từng lá cỏ
Thoáng nghe lòng bâng khuâng
(Ô những con đường nhỏ
Đã quen từng bước chân).
 
KHÚC HỒ LY
1.
Thư sinh chong đèn đọc sách
Hồ ly ngoài cửa giận hờn
Lệ nến đêm tàn rơi lạnh
Nguyệt cầm rạn vỡ long lanh
2.
Tìm chi thiên kinh vạn quyển
Mà không hiểu được một người?
Một con Dế buồn bặt tiếng?
Một hồn hoa lãng đãng trôi?
3.
Thư sinh ngậm ngùi gấp sách
Vườn khuya đom đóm lập lòe
Hình như làn hương ảo ảnh
Đâu đây… rất nhạt… thoáng về
4.
Hồ ly nghẹn ngào nước mắt
Mơ hồ sương khói phôi pha
Chờ nhau… tìm nhau khó nhọc
Trùng lai mấy độ quan hà…
 
KHÚC THÁNG CHÍN
Gác kiếm người xưa quy ẩn
Giang hồ chưa chắc lòng nguôi
Chỉ sợ nhớ thời giông bão
Lời thề lại xóa mất thôi
Qua sông mịt mờ cố xứ
Ngửa tay hứng giọt sương buồn
Tiếng sóng, tiếng lòng tan vỡ
Cuối trời...mây khói mênh mông
Cúi xuống soi mình bóng nước
Một vầng trăng khuyết chông chênh
Dáng mong manh gầy thuở trước
Chớp mắt...đã là lãng quên
Bắt chước người xưa quy ẩn
Đừng gọi tôi hoài...lênh đênh
Bắt chước người xưa...lận đận
Tình tôi chao đão thác ghềnh
 
KHÚC TRĂNG XƯA
Gác kiếm người xưa quy ẩn
Giang hồ chưa chắc lòng nguôi
Chỉ sợ nhớ thời giông bão
Lời thề lại xóa mất thôi
Qua sông, mịt mờ cố xứ
Ngửa tay, hứng giọt sương buồn
Tiếng sóng, tiếng lòng tan vỡ
Cuối trời... mây khói mênh mông...
Cúi xuống, soi mình bóng nước
Một vầng trăng khuyết chông chênh
Dáng mong manh gầy thuở trước
Chớp mắt... đã là lãng quên.
Bắt chước người xưa quy ẩn
Đừng gọi tôi hoài... lênh đênh
Bắt chước người xưa lận đận
Tình tôi, chao đảo thác ghềnh...
 
KHÚC XA
Bao yêu thương em gom vào ký ức
Còn lại tôi chỉ một trái tim buồn
Năm tháng ấy lẽ nào không có thực
Đêm cứ dài ngày cứ mãi hoàng hôn.
Em hãy trả cho tôi mùa trăng cũ
Nụ hôn đầu thơm ngát bến sông xưa
Em hãy trả cho tôi vườn xanh cỏ
Hoa vàng bay lả tả thuở giao mùa.
Em đừng đi, đừng đi… em yêu dấu
Ngày không em hoang vắng đến vô cùng
Tôi không thể một mình đi đến cuối
Khi em đành bỏ lỡ cuộc chơi rong.
 
LỐI SƯƠNG
Lối về rêu đã phủ
dấu hài in trong sương
nhớ những ngày tháng cũ
phai từng vết môi buồn
 
tóc đầy vai thuở ấy
nghiêng nón che môi cười
người từ trong giấc mộng
về một lần rồi thôi
 
đường xưa nhòa bóng nắng
thắp nến soi mắt người
những nụ hồng thầm lặng
ngát một đời khôn nguôi
 
lối về nồng lá úa
những vết chân tình cờ
có phải từ muôn thuở
đã hằn trong cơn mơ.
 
MỘT NGÀY CỦA THÁNG CHÍN
Ta tìm thấy trong ta
Một niềm tin khánh kiệt
Đêm vô vọng sương nhòa
Óng ả niềm ly biệt
Ta tìm thấy trong ta
Tàn tro khuya khoắt lạnh
Tay chặn lời bi ca
Từ môi người trổ nhánh
Ta tìm thấy trong ta
Lửa tầng đầu địa ngục
Thiên đàng nào đã xa
Tiếc...không về kịp lúc
Ta tìm thấy trong ta
Giọt lệ mưa cuồng nộ
Đóa lưu ly khoác òa
Trong chập chờn giấc ngủ
 
MƯA BAY BAY
Phiêu có nghe không Phiêu
mùa đã về rồi đó
những hoa vàng hớn hở
cười nụ nhỏ bâng khuâng
 
Phiêu có nhìn thấy không
phượng tàn trên đường cũ
những con ve ngái ngủ
im tiếng hồi hôm nao.
 
Khi trời sang mùa thu
một rừng bông cúc nở
những tà áo sương mù
bay êm đềm trên cỏ
 
Khi trời sang mùa thu
mưa bay bay hạt nhỏ
về với đất âm u
khép mắt rồi Phiêu hở.
 
Sẽ còn lại những gì
trăm năm đời vẫn ngắn
những đóa cười thầm lặng
tan giữa ngày lập thu.
 
MÙA XƯA
có hạt mưa đầu tiên
vỡ trên bờ tóc mượt
em, mộng rất hồn nhiên
ngủ vùi trên cỏ ướt
tiếng hát nào xa xăm
ru đời hồng hạnh phúc
ngày có dài trăm năm
trong mùa xưa, hoa cúc?
chim hót trên cành khô
từng lời ca man dại
đời sống rất mơ hồ
bây giờ và mãi mãi
em có nghe bụi mưa
qua tim từng giọt biếc
em có hay mùa xưa
phai rồi không tưởng tiếc
ngày tháng đã qua đi
âm thầm không ai biết
mưa buốt hồn chim Di
hót mỏi lời giã biệt
 
MƯỜI NĂM
Mười năm hoa trắng rơi vườn cũ
Tôi nhặt mùi hương thảng thốt buồn
Mười năm áo lụa về qua ngõ
Biền biệt mùa thu ngơ ngác vương
Mười năm chấp chới hồn mây tím
Lặng lẽ tàn đêm dáng nguyệt rằm
Mười năm con sóng xô cuồng nghiệt
Trôi dạt tình tôi tận cuối sông
Mười năm em có còn mắt biếc
Môi có còn thơm một chút trăng
Mười năm em nói lời ly biệt
Tôi vẫn hoài đau một vết thương
Mười năm tôi níu tàn phai tiếc
Nghe gió về quanh lạnh chỗ nằm 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...