Friday, December 15, 2023

TN Thu Dung A B C

 
ÁO TÍM QUA ĐỒI
Trăng xưa rơi ngoài nội cỏ
Em xưa áo tím qua đồi
Hạ Huyền đêm thơm mùi sữa
Hồ Ly thấp thoáng liêu trai.
Trang kinh nhuốm màu cổ tích
Dòng thơ từ độ khuya rằm
Gởi người phương nào u tịch
Lời thầm có gọi trăm năm?
Chiêm bao mơ hồ khói nhớ
Âm u suốt cõi thăng trầm
Áo tím qua đồi thuở nọ
Ngàn thu lạnh tiếng hồ cầm.
Trăng xưa rơi ngoài nội cỏ
Hiên xưa đợi tiếng chân người
Vườn xưa rừng hoài chuông gió
Em xưa áo tím qua đồi…
 
BÀI CA ÊM ĐỀM
Em về góp nắng thêu mây
vườn xưa bướm đã vàng đầy lối rêu
trăng hồ mộng gió ru chiều
tóc tơ liễu rũ đìu hiu dặm ngàn
Chim về hót khúc ly tan
mùa xuân gót nhỏ bay ngang đất trời
trăm năm em giữ môi cười
ưu tư phai đã lâu rồi năm xưa
em về đón nắng tiễn mưa
bàn tay vẫy gọi một mùa vừa sang.
 
BÀI CA HƯ VÔ
Trăng nằm ngủ giữa hư vô
Kìa ngàn sương lạnh mơ hồ trên vai
Bàn tay giữ mộng tàn phai
Tóc huyền em có thả dài không em
Mai về nghe mấy tiếng chim
Hoàng oanh, hồng tước, vành khuyên rộn ràng
Môi hồng ngậm giọt mưa tan
Mi ngoan đón gió mùa sang ngậm ngùi
Đầu ngày những bước chân vui
Cuối ngày là khóc chôn vùi ước mơ
 
BÀI THÁNG GIÊNG
Tháng giêng về trên lá cỏ
áo vàng lụa óng như tơ
mẹ cười: ô hay cô nhỏ
điệu vừa vừa đó nghe chưa!
 
Tháng giêng hồng lên đôi má
tưởng như nắng cũng theo về
có người khen sao xinh quá
ngượng ngùng em lấy tay che
 
Tháng giêng nồng nàn hoa thắm
chân chim về rộn vườn nhà
hiên ngoài có đôi mắt ngắm
nhưng mà tuổi bướm còn xa
 
Tháng giêng mượt mà áo mới
tóc dài em ngát hương chanh
ước mơ nào xa vời vợi
và dễ thương như trời xanh
 
Tháng giêng chim về hái trái
em về áo lụa mong manh
gió mênh mang mùi cỏ dại
ánh nhìn ai đó long lanh
 
Tháng giêng mùa hoa vàng đến
gởi lên mái tóc em dài
tháng giêng mùa dâu vừa chín
môi hồng em có ngây say
 
Tháng giêng ngàn hoa mở hội
mời em từng bước dịu dàng
chân chim cành gai bối rối
ơi em công chúa hoa vàng
 
Tháng giêng như dòng sông nhỏ
êm đềm tóc xõa ngang vai
em về nương theo cánh gió
gửi mây những nỗi sầu dài
 
Tháng giêng ngọt ngào tiếng hát
ru em ngủ những giấc nồng
sớm mai nắng vào thức dậy
bốn mùa hãy vẫn là xuân
 
Tháng giêng tháng giêng rực rỡ
thầm xin một đời yên vui
thời gian âm thầm bước nhỏ
êm đềm qua mãi không thôi.
 
BÊN ĐỒI SƯƠNG NGÀY CŨ
Tôi thấy mình bé nhỏ
Giữa trời mây không cùng
Một nỗi gì như cỏ
Nghiêng mình ôm giọt sương
Tôi thấy mình vô vọng
Như sóng chìm đại dương
Trong muôn nghìn vô lượng
Gió tình cờ bay ngang
Tôi thấy mình như lá
Theo bóng chiều lang thang…
 
BIỆT KHÚC
1) ngủ ngon nghe chim xưa
ta ngồi ru em đó
tháng sáu trời bay mưa
lạnh từng dòng hơi thở
chim bay về cuối mùa
chớp mắt nhìn bỡ ngỡ
trời vẫn mưa – vẫn mưa
 
2) ngủ yên nghe chim ngoan
lời ru bay xa mãi
có nghe những giọt đàn
vỡ trên bờ tóc dại
tiếng hát nào mang mang
lừng âm vang ngần ngại
 
3) ngủ mơ nghe chim yêu
môi đầy hương mật ngọt
hồn ta tan giữa chiều
tưởng như còn yêu dấu
về quanh đời quạnh hiu
 
4) ngủ ngon nghe tiểu di
và quên đi tất cả
thôi hãy khép rèm mi
ngủ vùi trong bóng lá…
 
CHIỀU RƠI
Ai gọi tôi về chốn cũ
Tiếng sóng hoang vu thở dài
Một con dế buồn trong cỏ
Ngậm sương chờ đợi dấu hài.
Ngồi xuống cùng tôi -thơ dại -
Trái tim...bong bóng vỡ rồi
Bàn tay nào che khuất mặt
Nụ cười một thuở mưa bay.
Cùng đếm giùm tôi giấc mộng
Bao năm nắng rớt bên đồi
Chiều rơi...cuối cùng mất bóng
Đêm tàn...lạnh một chia phôi.
 
CHIM ÉN NHỎ VÀ LỜI HẸN ĐẦU NĂM
1.    Cô đứng đó, một mình trên bục gỗ
Nhìn phấn bay trong lớp học an lành
Các em ngồi mắt ngây tròn sáng rỡ
Và hồn xinh reo vạn nét tinh anh.
Nhìn phấn bay trong lớp học an lành
Các em ngồi mắt ngây tròn sáng rỡ
Và hồn xinh reo vạn nét tinh anh.
2. Nắng rất ngoan đóng khung bằng cửa lớp
Ngoài sân trường ươm một chút bâng khuâng
Cây vẫn cao lá xanh đều bóng rợp
Trống tan trường nắng dịu dưới gót chân.
3. Cô nhìn xuống thấy học trò chăm chỉ
Nét chữ mềm lượn múa một đời sau
Em thấy đó dòng mực nào tím ngát
Càng thêm xinh ở những bước chân đầu.
Nét chữ mềm lượn múa một đời sau
Em thấy đó dòng mực nào tím ngát
Càng thêm xinh ở những bước chân đầu.
4. Rồi một mai các em rời lớp học
Như bầy chim tung cánh bốn phương trời
Cô vẫn đứng nghe hồn rưng rưng nhớ
Các em về như một kẻ lạ thôi.
Như bầy chim tung cánh bốn phương trời
Cô vẫn đứng nghe hồn rưng rưng nhớ
Các em về như một kẻ lạ thôi.

Chiều qua đó nhớ môi cười
em chim én nhỏ quên lời hẹn xưa
bay về trên những đường mưa
khẽ ru ta những âm mù tàn đông
ru ta chút nhớ nhung thầm
lẻ loi những bóng cây nằm hắt hiu
sầu ta rơi xuống trong chiều
bâng khuâng một bóng quạnh hiu ta về
chim ơi quên hết hẹn thề
ngón tay vụng dại sắt se giọt đàn
buồn buồn ngóng những mùa sang.
 
CHO THƠ TÔI NÓI
Cho thơ tôi nói những lời
Thương yêu trổ đóa giữa đời buồn tênh
Cho thơ tôi hát đầu ghềnh
Con chim bỏ núi hồn nhiên bay về
Cho thơ tôi tiếng thầm thì
Đưa chiêm bao đến trên mi dịu dàng
Cho thơ tôi chút bình an
Rơi êm như chiếc lá vàng chiều nay
Cho thơ tôi vẽ những ngày
Mùa hoa vườn cũ rụng đầy sân xưa
Cho thơ tôi nỗi mong chờ
Quán đêm người có bất ngờ về thăm
Cho thơ tôi ước mơ thầm
Khói thơm như thể hương trầm nử khuya
Cho thơ tôi được tìm về
Bước chân ngần ngại trên hè nhẹ êm
Cho thơ tôi được tìm quên
Tiếng cười ai vọng trăm miền hư không
Cho thơ tôi đến tận cùng
Vẫn nghe lạnh lẽo một vầng trăng xanh
Cho thơ tôi chút ân tình
Nghe mưa thiên cổ trở mình quanh tôi
Cho thơ tôi gọi được người
Từ mù sương đến cuối trời hạ thu...
 
CÓ MỘT CHÀNG THI SĨ QUÊN LÀ MÌNH QUẠNH HIU
Chiều xuống sâu buông tiếng thở dài
Đêm Sài Gòn chạm bóng thu phai
Có cô gái nọ ngồi hong tóc
Ngỡ gió lùa mây xỏa xuống vai.
Sóng cuộn đời sông, sông bạc phếch
Giang hồ xếp vó tự bao năm
Nhớ em mình nhớ thời yêu mệt
Ngóng mãi bên đường bóng biệt tăm.
Ai lỡ đưa người qua bến sông
Hình như bến lạc sóng mênh mông
Sóng xô thuyền mắc bờ nước lạ
Mình, kẻ lạc loài giữa gió đông.
Và như pho tượng bên triền núi
Chờ đến thiên thu một bóng người
Chờ đến xuân già sông rã nhánh
Ô hay, mình cứ tuổi hai mươi.
 
CÓ MỘT ĐIỀU RẤT LẠ
1.
Khung cửa nhỏ- mở ra- ngày nắng hạ.
Ngày thương yêu, thuở ấy, nắng Sài Gòn.
Những hàng cây ven đường lay bóng lá.
Chỉ dám nhìn- guốc mộc- gót chân son.
Em dễ ghét từ khi còn đi học.
Tóc ngang vai cứ buộc túm đuôi gà.
Ai đã viết về mùi hương tóc rối.
Tôi vô tình nghe kỷ niệm bay xa.
2.
Khung cửa nhỏ- mở ra- chiều rơi chậm.
Chiều đừng rơi để nhớ mãi Sài Gòn.
Căn nhà gỗ, con đường Hồng Thập Tự.
Một điều gì…rất lạ, rất bâng khuâng.
Em dễ ghét từ nụ cười răng khểnh.
Kính Hippy khiêu khích nắng Sài Gòn.
Áo lụa trắng theo gió vờn vô định.
Tôi ước gì mình xa lạ , dững dưng.
3.
Khung cửa nhỏ- mở ra- đêm nguyệt tận.
Đêm hoang vu xanh mướt dáng Sài Gòn.
Có vì sao- buồn- cô đơn- bật khóc.
Giọt lệ này rơi, ướt lạnh trăm năm…
Em đừng vội ra đi, vầng nguyệt khuyết.
Tôi rưng rung mở ký ức dịu dàng.
Ai vẫn đứng bên trong khung cửa khép.
Ngón tay gầy còn giữ búp Ngọc Lan?
 
VÀ HỌC TRÒ NHỎ
Cô đứng đó, một mình trên bục gỗ
Nhìn phấn bay trong lớp học an lành
Các em ngồi mắt ngây tròn sáng rỡ
Và hồn xinh reo vạn nét tinh anh.
Nắng rất ngoan đóng khung bằng cửa lớp
Ngoài sân trường ươm một chút bâng khuâng
Cây vẫn cao lá xanh đều bóng rợp
Trống tan trường nắng dịu dưới gót chân.
Cô nhìn xuống thấy học trò chăm chỉ
Nét chữ mềm lượn múa một đời sau
Em thấy đó dòng mực nào tím ngát
Càng thêm xinh ở những bước chân đầu.
Rồi một mai các em rời lớp học
Như bầy chim tung cánh bốn phương trời
Cô vẫn đứng nghe hồn rưng rưng nhớ
Các em về như một kẻ lạ thôi.
 
CON DẾ BUỒN
Chỉ còn lại: gió, mây và ký ức
Những mùa thu bay mất tự khi nào
Đêm huyền hoặc em có còn nheo mắt
Những khuya buồn tôi thức với chiêm bao.
Chỉ còn lại: khói, sương và kỷ niệm
Em hư vô từ thuở ấy xa vời
Ray rứt nhớ vì sao bên khóe miệng
Những môi cười đau nhẹ trái tim tôi
Chỉ còn lại: tôi, nỗi buồn và cỏ
Và muôn trùng tiếng sóng vỗ lặng yên
Em cũng thế, Con Dế Buồn bé nhỏ
Dặn tim mình… không nỡ nói: em quên…
 
CÒN LẠI TIẾNG MUÔN TRÙNG
Khi về lại tôi như người lạ mặt
Một hoàng hôn tím thẫm cuối chân trời
Em ở đâu trong gió mùa đông bắc
Lời tình buồn thuở ấy mãi tinh khôi
Khi về lại tôi như người có tội
Ngày hoang vu còn lẩn khuất bao giờ
Em như sóng âm thầm ngàn thu đợi
Bước chân nào động vỡ giác mơ xưa
Khi về lại tôi nghẹn lời tự hỏi
Tôi tìm gì trên lối cũ xót xa
Những hoài niệm cũng phải tàn như thể
Xác vàng hoa rơi rụng trước hiên nhà
...chỉ còn mây...mà mây thì bay mãi
Chỉ còn em...mà em đã xa rồi
Chỉ còn lại tiếng muôn trùng khắc khoải
Chỉ còn tôi...vô vọng...một mình tôi
 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...