Tuesday, December 5, 2023

Trung Chỉnh Hồ

 ÁM TƯỞNG THU 
Có một nỗi buồn đứng đợi
Đêm qua trăng vãi bên thềm
Có một điều chi chưa nói
Tận cùng sâu thẳm lặng im.
Có một niềm tin bỏ đi
Trắng trời mây bay vào tối
Những bàn tay kẻ vô nghì
Xô ngã núi sông nguồn cội.
Có một ngày mai lạc lối
Người đi chẳng kịp quay về
Những bàn chân mòn ước thệ
Cạn cùng theo dấu u mê.
Có một đời tôi mục rã
Trên dòng nước chảy điêu linh
Hẹn với rừng cây bỏ lá
Rơi theo năm tháng tội tình...
Có một mùa thu rất lạ
Nổi chìm qua mấy hồi kinh...

CÀ MAU! TÔI VỚI MƯA XƯA
Lần theo vách nhớ mà đi
vin câu thơ thuở xuân thì bão dông
Chị ơi, sông Trẹm ngược dòng
người về bên ấy buổi hồng nhan xưa
Chiều ra chang đước trông mưa
U Minh tràm nở ngày thưa thớt rừng
Chị về với những nguyên xuân
phố còn tím áo trên tầng mây xa
Chị về lộng bóng hương hoa
vẫn Cà Mau với tôi và mưa xưa. 

CÒN LẠI NƠI ĐÂY MỘT CHỖ EM NGỒI
Em ngồi xuống đây, mùa thu tàn tạ
Ngày đi gối mỏi, đường đã quá dài
Những sáng thơm mưa, những trưa bùi nắng
Đếm lại tuổi đời, bụi cát mù bay
Em ngồi xuống đây, tàu chưa rời bến
Buồn đã độc hành, qua mấy sân ga
Những vết thương đời thâm nghiêm nỗi nhớ
Trú lại cuộc người, khoảnh khắc chia xa
Em ngồi xuống đây, ru tròn thân phận
Dỗ giấc trăm năm, giọt lệ với nụ cười
Mình tiễn đưa mình, ngày trôi như đã
Chiếc lá cuối cùng cũng một lần rơi
Cơn gió cuối chiều mang đi tiếng gọi
Còn lại nơi đây một chỗ em ngồi. 

CŨNG VỪA MỘT CUỘC MUA VUI
Hun hút một trời vô định
Chân xiêu từ bước ban đầu
Ấu thơ một thời bỏ lại
Nụ cười rớt xuống chiêm bao
Gai góc con đường phía trước
Gập ghềnh, hầm hố ru đưa
Mây trắng treo đầu ngọn gió
Bềnh bồng đưa tiễn cơn mơ
Một chút tình riêng vội chớm
Câu thơ ngậm lấy môi chiều
Cay đắng têm vào nỗi nhớ
Xa người, mưa cũng rơi theo
Sông núi bạt ngàn ước hẹn
Vó câu, gối mỏi, chân chùn
Năm tháng đã dày thương tích
Lối về tàn cuộc phân thân
Năm mươi năm, buồn thưa nhặt
Lòng như đã tiễn đưa nhau
Chân bước qua từng giới hạn
Vời thương, sóng đã bạc đầu
Một nửa đời vin lấy bóng
Đường trần đã lạnh chân quen
Chia nhau một bờ cỏ lạ
Mai về, trả nhớ cho quên
Khởi nguyên đã là đơn độc
Lối về, cũng mỗi mình thôi
Trăm năm, chưa tròn giấc mộng
Cũng vừa một cuộc mua vui.
 
ĐOẢN KHÚC TÌNH
Tình xa...như gió qua
Trên dốc đời bụi nhòa
Em đi ngày nắng lợt
Mưa đẫm buồn kiêu sa..
Tình phai..mùa non tơ
Lối xanh giờ rêu mờ
Lá nằm im tiếng thở
Đau dấu hài em xưa..
Tình đi..như nước trôi
Bến xưa mù tăm rồi
Em đeo đời đá nặng
Trên bước ngày tả tơi..
Tình vui..như gió mây
Tình đau..hồn lệ đầy
Tình cho nhau. Tình lỡ
Tình u hoài khôn khuây...

ĐƯỜNG NHƯ VÔ TẬN
người đi, tìm hoa của đất
nghe đau từng sỏi đá mềm
nghe thương từng ngôi mộ gió
trú mình qua cõi u mê
người đi, khuất ngàn dâu bể
hàng cây buông lá, cúi đầu
con suối còn vin bóng núi
ngộ nhìn một thoáng vô biên
người đi, bàn chân chánh niệm
chai sần một nỗi đau chung
mưa nắng mòn y phấn tảo
bụi trần rơi giữa mênh mông
người đi, bên lề bão động
kiếp nàn vây kín thân đơn
thăm thẳm một trời, cõi tạm
lối về mấy cuộc chia phân
người đi, đường như vô tận
mấy mùa nhật nguyệt qua đây
bỏ, buông vô ngần sân hận
trải lòng xuống bến bờ này
người đi, mùa hoa vạn đại
nở bừng một sắc huyền vi
định giới, trì thân, hạnh nguyện
hành thiền nhẹ bước thênh thênh 

Hạt Bụi Bạc Đầu Còn Đợi Gió Mưa Sang
ta đâu biết, mùa xưa không hẹn lại
nhịp vô thường gõ xuống trái tim câm
ơi bụi cát, tàn rơi từng con chữ
chạm lên ngày vỡ vụn những thanh âm
mai thơ chết, chỉ còn ta với cỏ
xanh lên ngày mộ địa gió sương phơi
ta dốc hết càn khôn vào chén nhớ
nếm đau thương đến ngọt vị men đời
vẫn còn đấy, vàng thu phai sắc lá
cội nguồn ơi, con nước lạc bờ xưa
cây sào nạng ta chống vào năm tháng
một dòng trôi lênh láng nhớ thương chờ
thôi quay bước, cũng đành xa chốn cũ
nẻo mây ngàn đã trắng lối chia tan
đường quê kiểng bàn chân đau đá sỏi
hạt bụi bạc đầu còn đợi gió mưa sang.

MỘT NGÀY THÔI
Xin sống trọn một ngày thôi còn để thở
nhịp luân trầm cứu rỗi một thân tâm
buồn di trú còn dài thêm sân hận
giữa oán hờn, giằng xé nỗi chia phân
Xin sống trọn một ngày thôi còn để nhớ
những ân tình thoáng chốc đã cưu mang
chân gối mỏi đường mây đành lỡ hẹn
trả sao vừa những năm tháng ly tan
Xin sống trọn một ngày thôi đời đã cạn
những lần đi tắm gội tuổi tên mình
rời chánh niệm, phàm phu cùng bản ngã
những bụi bùn, nhơ nhớp lại vây quanh
Xin sống trọn một-ngày-tôi lòng cũng đã
tàn cơn say, nghiêng ngả giấc miên thần
mùa xưng tụng những lối mòn ám tưởng
người gọi người, vô vọng những thanh âm
Xin sống trọn một ngày thôi lòng phụng hiến
tạ ơn đời, chứng ngộ nẻo khai minh
ơi, tiền nghiệp đã trùng trùng duyên khởi
trôi lăn về vô lượng kiếp nguyên xanh.

MƯA NGUỒN
Khoảng cách nào đã lớn
Trên lối về nhỏ nhoi
Em bên trời vô vọng
Ru nỗi buồn chơi vơi
Về đâu mùa hạ bạc
Tan tác trời sao băng
Đất khách mòn tay với
Sầu lẻ hai mươi năm
Hoàng hôn tàn cánh gió
Khép lại chiều mưa sa
Ngày không em thật lạ
Chuông nguyện hồn bên ta
Đất và trời ly tán
Hoa lá buồn thinh không
Bèo mây đang chìm nổi
Ta và em lạc dòng
Đêm héo gầy chăn chiếu
Huơng xưa tàn trong khuya
Ta thắp hồn ta lại
Cháy một lần đắm mê
Ta một trời mây phủ
Em vẫn nồng ánh dương
Khúc ca buồn lữ thứ
Rung trong chiều mưa nguồn
Thuyền xa bờ bỉ ngạn
Sóng xô lời phân ly
Thôi em, con tình cũ
Ngóng theo mùa thiên di.

NGHE TRONG VÔ TẬN TÔI VỪA XA TÔI
thà rằng, tôi bỏ rơi tôi
cho quên đi cái phận người rong rêu
cũng đành, bụi cát tan theo
miên man cơn gió qua đèo, rồi quên
thà rằng, nắng chết ngoài hiên
cho cơn mưa khóc trên miền hoang xưa
cũng đành, lạc tiếng ru trưa
về soi lại bóng chiều lưa thưa buồn
thà rằng, trăng bỏ đêm luôn
cơn mơ ở lại thành sương khói nhòa
cũng đành, mắt lệ phôi pha
năm mươi năm úa từ hoa lá vàng
thà rằng, lỡ chuyến đò giang
đợi con nước chảy vào ngang trái mùa
cũng đành, mỏi nhịp tim khua
nghe trong vô tận tôi vừa xa tôi
 
NƠI ẤY, VẪN CÀ MAU
Như đã từng lỗi hẹn
về với góc rừng xưa
Cà Mau còn đứng đợi
ướt qua từng cơn mưa
Như đã vàng nỗi nhớ
về đâu, hỡi tri âm
dấu chân mòn trang đước
tình theo gió Năm Căn
Như là đêm nguyệt hạ
bóng trăng mờ hơi sương
rưng rưng dòng sông Trẹm
nhớ ai mà mưa tuôn
Sao giăng trời Ngọc Hiển
soi thấu nỗi niềm riêng
mùa đi cùng sương khói
tiễn nhau lòng đã mềm
Buồn tôi đang rất chậm
nơi ấy, vẫn Cà Mau
U Minh còn xanh lá
biển xô ngày bạc đầu
Người đi sao quá vội
tím cả chiều áo bay
người về bên cỏ lạ
biết ai còn đợi ai?
Gửi lòng theo gió biển
về với nắng Cà Mau
tìm em, chân mỏi bước
cuối nẻo tình xưa sau.

TRẦM KHÚC
Từ em, bỏ nắng vàng thu
buồn tôi như lá-rụng-bù theo mưa
Từ em, mang nhớ lên chùa
con tim đảnh lễ, gõ vừa nhịp yêu
Từ em, mỏng áo lụa điều
gió tôi xiêu tạt qua chiều vô biên
Khói bay tàn quạnh miếu đền
mới hay vô lượng gọi tiền kiếp nhau
Từ đêm thịt gửi, xương trao
năm trùng, tháng nhuận, còn thao thiết chờ
Nẻo về một thuở-xanh-xưa
mà lau lách đã trắng bờ tư nhiên
Dốc đời sỏi đá chênh vênh
từ trong cõi nhớ người uyên áo về
Võng buồn trầm khúc cơn mê
nghe trong hạt bụi vỗ về mai sau
Tìm mình theo dấu chiêm bao
biết mai còn một lối vào tro than.

TRÊN NHÁNH TÌNH THIÊN THÂU
Thôi em, mùa đã tận
tiếc chi ngày phôi pha
tìm nhau trong bóng khói
giữa trần gian bao la
Thôi em, đời biển lận
trách chi cành san hô
buồn hôm qua đã thẳm
nhặt chi sầu héo khô
 
Đi qua ngày nắng lép
thương mấy cành xanh che
chiều còn hanh hao gió
mưa và em ốm o
Năm năm tình như đã
hương phấn tàn theo hoa
nghìn trùng con sóng lạ
đưa nhau về cõi xa
 
Bao đêm dài lưng nguyệt
rót chưa đầy cơn mơ
bàn chân em rất khẽ
in dấu thềm tôi xưa
Thôi em, đời giả tạm
đã pha màu biển dâu
tìm đâu mùa hợp phố
mà ngóng chờ mai sau
Thôi em, mùa đã đoạn
trên nhánh tình thiên thâu...

VŨNG LẦY
Ta đi tìm ta nửa đời thân gối mỏi
Vịn níu câu thơ, xiêu ngã một phận người
Ta như loài thú bỏ rừng xưa, quên núi
Ngửa mặt kêu bầy, khản tiếng gọi quê hương
Ta lạc bước vào vũng lầy ảo mộng
Lũ cáo thời gian còn gặm nhấm tuổi tên mình
Từng hột máu rơi thầm trong ngực tối
Con tim kêu đau từ thuở biết xa người
Ta bỏ lại một thời xanh kiêu bạc
Tạc thù trăng, tắm gió, gội mưa nhuần
Chân đá sỏi đã mềm, thân ly xứ
Dốc thiên đường ngờ ngạc bóng ma trơi
Ơi gươm giáo, vô minh tình cốt nhục
Dưới mộ sâu đau nhói những xương tàn
Mai còn thấy khối u trầm thế hệ
Vỡ trên ngày sót lệ đến trăm năm. 


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...