Áo mão kim đai theo dòng nước
Chuông từ mõ trúc vọng chân không.
Sưu tầm.
Bình chân như vại chẳng hề bận tâm
Hơn thua cũng mấy mươi năm
Sang hèn cũng ở trong trầm luân thôi
Toàn Tâm Hòa
Hoạ sương tạc mộng thành hình cố nhân
Bâng khuâng ngắm áng phù vân
Thu sầu rơi giọt trầm luân chạnh lòng.
Lãnh Nguyệt
Những vui buồn thôi cũng mù sương.
Phật Đản uy linh phụng cúng dường
Tâm cảnh chứa chan màu tịnh lạc
Thảo lan phơi phới sắc thanh lương
Và trong gió...thấp thoáng những lời thương!
Tình cờ vẽ hư không
Ai về soi tĩnh lặng
Thấy con nước phiêu bồng…
Nhẹ tựa mây trời
Ung dung tự tại
Tâm tựa trời xanh…
Mảnh trời này gửi tạm nhân gian
Về đất mới, mang nhiều thiện nguyện
Chấp cánh đầy cho những yêu thương.
Thở than như huyễn, duyên mình có chăng
Người đi vỡ nửa vầng trăng
Nửa này ở lại, có chăng đợi người ?
Huyền Không Sơn Thượng long lanh mắt cười.
Mà tình ơi! Say mật ánh trăng đêm
Lá đừng rơi như chân bước qua thềm
Xin giấc ngủ bình yên trong mộng nhỏ
ST
Vốn là mây trắng đến từ bồng lai
Cùng dư vị trời đông
Lạnh lùng và buốt giá
Một khoảng lặng mênh mông
Vẫn là vách đá, vẫn chưa muốn về
Vẫn là cánh nhạn lê thê
Vẫn là dáng ấy, vẫn mê chiều vàng.
Chợt nghe ba động…Bên bờ tử sinh!
Ta chừ…Tụng một biến kinh!
Phù hoa diễm ảo…hóa thành bể dâu…
Đêm
Mọi thứ dường như lạnh hơn bao giờ hết. Trà xanh giờ cũng nhạt vị, khói trầm cũng trở nên mờ ảo. Tiếng suối róc rách mang nỗi niềm quá ư tha thiết. Tâm tư cứ vậy mà vang vọng cùng trời đất.
Rồi xung quanh, mọi thứ lay động. Cây cối nghiêng nghiêng, hoa lá bay tơi tả giữa ánh điện chập chờn. Tiếng chuông gió lanh canh.
Thật là vùng cao: “gió chưa về, lầu đã lộng gió”.
Càng về đêm, đêm càng tịch mịch. Gió luồn qua những kẻ hở mà xào xạc nơi không trung. Lạnh càng thêm lạnh.
Vị sư Huynh như mang nhiều tâm sự. Khuôn mặt như già đi. Thỉnh thoảng lại đăm chiêu nhìn về một phía. Nơi mái tranh già nằm yên trong gió. Nơi gian nhà không vách. Nơi mà nhiều điều gửi gắm.
Vậy lo toan ư? Có đấy!
Vậy bận rộn ư? Cũng là có đấy!
Thôi thì cứ lẳng lặng uống hết ly trà, tâm tư gửi cho gió mang đi. Ta chìm đắm, ta miên cùng nỗi niềm hư tưởng vậy.
“...Vẫy bút lan mang vài nét gượng
Ôm đàn tản mạn mấy cung sầu”
Để rồi:
“Nửa đêm háo hức chờ hoa nở
Tảng sáng lâng lâng ngắm sóng trào...”
Mọi thứ dường như lạnh hơn bao giờ hết. Trà xanh giờ cũng nhạt vị, khói trầm cũng trở nên mờ ảo. Tiếng suối róc rách mang nỗi niềm quá ư tha thiết. Tâm tư cứ vậy mà vang vọng cùng trời đất.
Rồi xung quanh, mọi thứ lay động. Cây cối nghiêng nghiêng, hoa lá bay tơi tả giữa ánh điện chập chờn. Tiếng chuông gió lanh canh.
Thật là vùng cao: “gió chưa về, lầu đã lộng gió”.
Càng về đêm, đêm càng tịch mịch. Gió luồn qua những kẻ hở mà xào xạc nơi không trung. Lạnh càng thêm lạnh.
Vị sư Huynh như mang nhiều tâm sự. Khuôn mặt như già đi. Thỉnh thoảng lại đăm chiêu nhìn về một phía. Nơi mái tranh già nằm yên trong gió. Nơi gian nhà không vách. Nơi mà nhiều điều gửi gắm.
Vậy lo toan ư? Có đấy!
Vậy bận rộn ư? Cũng là có đấy!
Thôi thì cứ lẳng lặng uống hết ly trà, tâm tư gửi cho gió mang đi. Ta chìm đắm, ta miên cùng nỗi niềm hư tưởng vậy.
“...Vẫy bút lan mang vài nét gượng
Ôm đàn tản mạn mấy cung sầu”
Để rồi:
“Nửa đêm háo hức chờ hoa nở
Tảng sáng lâng lâng ngắm sóng trào...”
Ấm áp một trời đông,
Thầy trò vui tình đạo
Trăng sáng cả Huyền Không!."
Bằng sự tri ân lớn lao đối với Thầy đã hết lòng dạy dỗ chúng con trên con đường tu tập; dẫu biết rằng trên con đường đi đến giải thoát giác ngộ có muôn vàn khó khăn và trắc trở nhưng chúng con vẫn luôn vững lòng; vì đã có Thầy bên cạnh là một điểm tựa tinh thần cho chúng con vượt qua những khó khăn đó. Chúng con luôn vâng lời Thầy không những yêu thương nhau, mà còn cùng nhau tu tập, cùng nhau tiến bộ trong mỗi khoảng khắc và chưa bao giờ mệt mỏi.
Giữa ngày đông lạnh lẽo; nhưng tại nơi đây rừng thiền Huyền Không Sơn Thượng thật ấm áp vì luôn có một cây đại thụ đang che chở cho chúng con, có một ngọn lửa tâm linh chưa bao giờ lụi tàn để soi sáng chúng con trên con đường thoát khổ!
Chúng con thành kính tri ân!
Huyền Không Sơn Thượng
Mừng khánh nhật Thầy, con nghẹn ngào và khắc khoải biết bao nhiêu vì biết rằng bày tỏ sao cho hết được ân đức của ngày đặc biệt đó. Khánh nhật Thầy, quá đỗi bao la so với câu chuyện của một ngày. Khánh nhật Thầy, mênh mông nỗi niềm của cả một đời đã hẹn.
Khánh nhật Thầy, con hiểu đó là những lạnh giá nhọc nhằn nơi Người để dựng lên dáng núi, con hiểu đó là những trải nghiệm thực chân để làm nên màu mực khói sương với tâm nguyện viết nên những bức thư pháp vô hình.
Khánh nhật Thầy, con hiểu đó là cuộc trò chuyện từ trong vô thỉ. Người ôm bình bát đem vẻ đẹp Cho - Nhận chiếu vàng rạng rỡ giữa đời bể dâu.
Khánh nhật Thầy, con hiểu đó là bóng dáng trường cửu những sớm hôm ngày hè, con hiểu đó là bóng hình Người thân thương dưới đêm trăng mỗi lần đi Phật sự ở xa về, có lời thơ nào chứa đựng được vẻ đẹp của “ngọn đèn” ấm áp giữa non ngàn đó. Vải áo tuy đã sờn cũ, nhưng sắc thái ung dung ấy ngày càng đậm vị hơn. Người đã tô phần cuộc đời một gam màu thanh thoát thâm tình như thế.
Khánh nhật Thầy, con mỉm cười trước vẻ đẹp của vắng bặt ngày tháng, con hiểu trong sự nhỏ bé của thời gian ấy, là sự phủ trùng những khoảnh khắc, sát na bất diệt đáng kính nơi Người. Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông, không có một ngày sinh nào trụ ở một mùa nào, nhưng khoảnh khắc lại tất hữu mùa nào cũng dung tròn.
Khánh nhật Thầy, con hiểu đó là những lời tự vấn, thân cận chính mình - bậc đại hiền trí trong cuộc hành trình tử sinh, điều mà những năm tháng qua Thầy đã thực hành để giờ đây chúng con mới đang chập chững bước đi từng bước thật nhỏ. Người - lối đi nào cũng chẳng hề, cuộc tìm về nào rồi cũng là sự chuẩn bị cho một lối ra.
Huế mùa này lạnh thật nhiều.
Người nhẹ nhàng từ phía sau choàng lên cổ con chiếc khăn của Người: "Cho con".
Khánh nhật Thầy, con tạc dạ, mãi mãi khắc ghi một tiếng thiêng liêng: "Thầy!".
Con
Đức Toàn
Tịnh thất Phước Viên Đắk - Lắk
Dừng chân một chút thôi
Nghe con tim đang thở
Nghe gió thoảng qua đồi.
........
Khất thực xong chặng đường, lên xe trở về chùa. Xe băng qua cánh đồng, vào khu vực nghĩa địa, thấy cô gánh đậu hủ đang bán cho mấy bác thợ. Các sư, không ai bảo ai, hơi chút bồn chồn, rủ nhau xuống thưởng thức món ăn mà ai cũng đã từng một thời nếm thử. Xe chưa kịp mở cửa, sư CP đã: “Cô ơi! Múc cho mấy chục bát”. Tiếng cười trầm trồ, đầy hoan hỷ của các sư vang lên.
Đôi khi những điều đơn giản ấy là cái gì đáng nhớ, đáng khắc ghi. Rồi thì mỗi sư đứng xung quanh gánh đậu, từ trong những đôi mắt ấy, ẩn chứa những nụ cười thật đáng yêu, đáng lưu luyến.
Chủ Nhật Vàng ở Làng Trúc Lâm.
Màu áo nào cũng có ý nghĩa, tuyết sương nào cũng mang giá trị riêng. Báo đáp công ơn sinh thành tối thượng bắt đầu bằng việc quay về với nội tâm để tu tập, phục vụ và hy sinh làm đẹp đời đẹp đạo, quá trình tự giác giác tha đó là chữ Hiếu vẹn toàn nhất. Bởi kỳ diệu rằng khi những bước đi đầu sáng suốt, thì sẽ không có con đường cuối, mà từ đó làm thêm sâu, và nhiều hơn những cốt cách sáng ngời, chính trực. Ví như bước chân của Bồ-Tát Sĩ-Đạt-Ta đi xuất gia ngày đó, bước chân phủ trùng khắp vũ trụ mà mấy ngàn năm sau vẫn còn vang vọng mãi.
Ngày giờ nào, tháng năm nào, hết thảy khoảnh khắc đều chứa đựng tình cảm thiêng liêng cả. Và trên hết - vẻ đẹp của tự nhiên, nơi yêu thương không dính mắc, nơi trí tuệ bảo ban không lạc đường ấy, nơi gọi tên để tri ân, biết ân không chỉ Mẹ, mà đó còn là Cha, là Thầy, là cuộc đời.
“Cuộc đời dài lắm sao thấy ngắn
Chớp mắt một lần mấy nếp nhăn
Chân chim vết nhớ hồn xa thẳm
Có chắc bao giờ hết xa xăm”.
Tháng Vu Lan.
No comments:
Post a Comment