SEAN BẢO
“Những đêm ngồi rất lâu trước làn khói thuốc. Ngồi để chẳng làm gì cả, nghe thoang thoảng hương đêm của những ngày lang thang cũ. Tôi sống và hoài niệm quá khứ. Nhìn lại như một thói quen không thể bỏ được. Và đêm nay thêm một lần nhìn lại. Cái nhìn về một quảng đời đẹp nhất. Có những mối tình phải được quên đi. Không hẳn là mối tình đầu, mà có thể đâu đó của một chặng đời đáng nhớ...”
Đó là một đoản văn ngắn mà trong cõi nhớ mù xa, chập choạng về khi ngồi viết những dòng này. Không nhớ của ai viết, hình như là lời bạt dạo đầu cho một bài hát của Khánh Ly ướt sũng những cơn mưa cuối thu năm ấy. Những bài hát thấm đẫm nỗi yêu người ngày thơ qua những cuốn băng cassette ẩm mốc. Cũng rong rêu rét lạnh như tường thành cũ, con đường ngập lá úa, ngôi nhà mái xám tường vôi run rẫy nhốt kín những cụm khói trắng hư hao. Những năm cuối thập niên 60, căn nhà có hầm ẩn núp bằng bao cát. Anh và em, hai đứa trẻ láng giềng thường chơi trò trốn tìm cùng lũ bạn. Những cây súng làm bằng gỗ và những phát súng bằng miệng “bằng! bằng!” khuấy động những buổi trưa trốn ngủ dấu yêu. Đêm thuở đó có tiếng đại bác vọng về ầm ì như sấm động. Trời đêm thi thoảng những ánh hỏa châu làm tan biến những giấc mơ cổ tích thần thoại. Những giấc mơ ngoan thường trở về ú ớ tiếng súng bằng miệng giòn tan của tuổi thơ. Bọn mình lên năm hay lên sáu thì phải. Và những giấc mơ làm cao-bồi, cưỡi ngựa, bắn súng theo tiếng hát của Thanh Lan “Khi xưa ta bé” đi dần vào tuổi mới lớn hồn nhiên yêu người.
"Khi xưa đôi ta bé ta chơi, đôi ta chơi bắn súng khơi khơi. Chơi công an đi bắt quân gian, hiên ngang anh giơ súng ngay tim. Bang! Bang!"
Khúc hát dễ thương đó của Sonny Bono viết cho Cher hát vào năm 1966. Chàng viết cho nàng khi cả hai nên duyên chồng vợ được 2 năm. Khúc hát giản dị và long lanh nụ cười cùng tiếng khóc trong một giai điệu giản đơn mà gần gũi đến vô cùng. Gần gũi như trò chơi trẻ nhỏ, như tình yêu đầu mùa. Như mối tình huyền thoại quen nhau từ ấu thơ, phải lòng nhau đi đến hôn nhân, rồi chia tay âm thầm. Cứ tự nhiên mà đến và đi như dòng sông tuổi thơ, như nắng mưa giửa đời.
Em năm tuổi và anh thì sáu
Chơi cưỡi ngựa làm bằng nhánh cây
Anh mặc đồ đen, còn em màu trắng
Anh thì luôn luôn thắng cuộc chơi
Bang bang, anh bắn em ngã
Bang bang, em ngã xuống đất
Bang bang, âm thanh quái ác
Bang bang, anh đã bắn em
Mùa đến mùa, thời gian đổi thay
Khi khôn lớn anh thuộc về em
Anh luôn cười và thường hay hỏi:
“Nhớ chăng em, trò chơi thơ dại?”
Âm nhạc cất lên, mọi người hát mừng
Riêng lòng em vui tiếng chuông ngân
Giờ anh xa, em không hiểu vì sao
Và tận hôm nay, đôi khi em vẫn khóc
Anh không nói ngay cả lời từ biệt
Ngay cả không kịp nói lời gian dối
Bang bang, anh bắn em ngã
Người yêu ơi, anh bắn ngã em rồi
Bài hát Bang Bang còn có tựa là My Baby Shot Me Down, Cưng của tôi đã bắn ngã tôi rồi. (Khi Sonny Bono viết cho Cher lúc ấy, đôi trai tài gái sắc đã duyên thắm mặn mà, Cher 20 tuổi và Bono 31 tuổi. Cher đã gặp và yêu Bono thật sớm ở tuổi 16 trăng tròn tại một quán cà phê ở Los Angeles. Cher lúc ấy bỏ học, bỏ nhà như gái quê lên thành phố. Bono thì đang làm việc trong ngành thu âm ca nhạc ở Hollywood. Từ tình bạn sang tình yêu, cùng nhau sánh vai ca hát và sáng tác. Cuộc tình đó chóng vánh vỡ tan sau 10 năm phù phiếm hào quang danh vọng. Cher dấn thân sâu hơn trong sự nghiệp điện ảnh và Bono bước chân vào chính trường để trở thành thị trưởng thành phố Palm Spring, California 1988, dân biểu của đảng Cộng Hòa bang California năm 1994. Cho đến khi từ trần bằng tai nạn khi trượt tuyết ở Nevada năm 1998.)
Với giọng nữ ấm và mái tóc đen mượt trên khuôn mặt trái xoan diễm lệ, Cher đã đem ca khúc lên đỉnh vinh quang trong sự nghiệp ca hát với 1 triệu bản phát hành trong cùng năm. Bang Bang được xếp hạng 2 của bảng Billboard Hot 100 vào năm 1966 tại Mỹ, đứng hạng 3 các ca khúc đơn ở UK và nhiều quốc gia trên thế giới. Trong đó có bản chuyển ngữ của Phạm Duy làm say đắm tuổi thơ tôi qua tiếng hát học trò đáng yêu của Thanh Lan.
Đáng yêu hơn vì chàng trai trong ca khúc theo lời kể của Phạm Duy đi theo duyên mới xa xôi. Cuộc chia tay được báo trước và đầy hờn trách. Không ai nhận lỗi phần mình.
Anh xa em, em mất anh yêu
Không ai coi xem lỗi nơi ai
Anh ra đi, anh đã ra đi
Anh đi theo duyên mới xa xôi
Trong khi chàng trai theo câu hát của Cher thật là vô tình. Cuộc tình đó dù khởi đầu từ thuở ấu thơ, nhưng dường như chỉ có nàng yêu chàng mà thôi. Đối với chàng, nàng chỉ là trò chơi bắn súng. Seasons came and changed the time. When I grew up, I called him mine. Thu đến thu đi. Em lớn khôn và gọi chàng là người yêu của em. Chẳng thấy chàng gọi nàng là gì. Chỉ nghe tiếng chuông giáo đường ngân vang trong ngày thành hôn. Rồi một ngày đẹp trời hay tuyết rơi tầm tã, chàng bặt âm vô tín. Chàng ra đi lặng lẽ. He didn't even say goodbye. He didn't take the time to lie. Đi mà không một lời tạ từ, ngay cả không nói với nàng nửa câu nhân nghĩa giả dối. Chàng đi! Thế thôi! Chẳng hiểu đi đâu và đi với ai! Tan biến khỏi đời nàng như khói súng, sau khi bắn vào tim nàng tình yêu mặn mà chăn gối. Tiếng súng năm xưa chợt vọng về âm vang muôn trùng. Bang bang!
Khi tiếng violon vút cao dạo đầu réo rắc như chiếc màn nhung của cuốn phim đời mở ra, tiếng nhạc dạo như hồi tưởng về một kỷ niệm tuổi thơ hạnh phúc đầy tiếng nô đùa rượt bắt. Tiếng “bang bang” lập lại từng hồi như tiếng súng bắn trúng trái tim đôi lứa. Nàng ngã xuống, chàng ngã theo, trời đất cũng ngã lăn quay theo tháng năm mơ mòng ấy.
Tuổi thơ ở nơi nào trên trái đất này cũng đều đi qua những trò chơi trốn tìm, làm cao-bồi và da đỏ, làm áo trắng và áo đen, làm phe ta và phe địch...Rồi lớn lên, trong đám húi cua và kẹp tóc ấy có kẻ may mắn trở thành tình nhân. Từ láng giềng chung vách hay cùng xóm cùng thôn, trở nên hẹn ước trăm năm. Tiếng súng bằng miệng “bang bang” cùng tiếng pháo vu quy, rộn ràng trong tiếng chuông thánh đường ngày ước nguyện. Chính vì thế mà tình yêu bé thơ trong ca khúc Bang Bang đã vượt qua ranh giới của ngôn ngữ. Từ những bản tiếng Pháp của Sheila, tiếng Ý của Dalida hay tiếng Việt của Phạm Duy qua tiếng hát Thanh Lan, đều làm rung động người nghe.
Anh thích lăng quăng. Bang bang
Em cũng theo anh. Bang bang
Tiếng súng năm xưa. Bang bang
Ta sẽ không quên bao giờ
Tôi thích hai chữ “lăng quăng” này vô cùng. lăng xăng như con lăng quăng. Trầm trây trầm trật theo cuộc chơi đời sống. Vậy mà em cứ đi theo. Em theo rồi em bị bắn ngã. Như thần tình yêu cupid bắn tên trúng tim. Em biết yêu, em ngã trên đời tôi. Hay tôi vướng tóc em, vướng tiếng cười em và ngã quỵ. Làm sao quên được Bang Bang, tiếng súng năm xưa đó.
Cuộc tình nào đã yên ắng mà câu hát cứ lan man cho đến bao giờ! Bang bang
SEAN BẢO
THAY LỜI MUỐN NÓI
Đi giữa cõi người ta hơn một nữa chặng đường, bước chân tôi trải dài trên những nẽo đường phù sa cuộc sống, hành trình trong tôi chỉ có một khái niệm rong chơi để tìm mộng. Vẫn biết mộng phù sinh là ảo ảnh, là phù hoa, là những gì không thật, ánh mắt tôi dõi theo những áng mây lướt vèo theo ô cửa định mệnh thời gian, có một khoảnh khắc nào đó tôi dừng lại bên đời để cảm nhận, cảm nhận về những gì tôi gặp, cảm nhận về những điều mang lại cho tôi có một sức sống và một niềm đam mê. Cũng có khi tôi quên đi chính mình đang rơi vào một khoảng không gian hư hư thật thật, lại cũng có những lần tôi đánh rơi chính những cảm nhận của mình ở một nơi nào xa lắm, rồi cũng có lúc tôi lạc giữa những cảm xúc rất đổi đời thường. Bởi, những gì trong cuộc sống này có một điều rất lớn lao mà chẳng bao giờ chúng ta có thể nhìn thấy bằng con mắt phàm tình.
Phải chăng:
Tặng phẩm mà cuộc sống mang lại cho tôi là những tâm hồn tôi bắt gặp, những tâm hồn luôn đầy ắp tâm tư tình cảm rất đỗi thiêng liêng. Mỗi một chặng đường đi qua luôn mang lại cho tôi quá nhiều cảm xúc, quá nhiều những điều ngoài sức tưởng tượng của tôi. Mỗi một lần như thế tôi lại không thể dùng ngôn ngữ để chuyển tải hết được những gì mình muốn nói mà chỉ biết dùng tâm hồn để cảm nhận thay thế một lời cảm ơn; bởi lẽ, lời cảm ơn không đủ để nói lên được tấm chân tình mà những tâm hồn cuộc sống đã trao tặng cho tôi. Tôi gọi là "những tâm hồn cuộc sống" bởi vì tôi gắn mình với cuộc sống này qua những tâm tư, tình cảm và tấm lòng của những người mà tôi đã gặp, những người tôi chưa gặp, nhưng họ đã dành cho tôi rất nhiều ân tình.
Cũng như hôm nay, tôi nhận được một món quà của một người mà có lẽ trong trí tưởng tượng của tôi hay chính xác hơn là trực giác của tôi đã đúng. Khi mở món quà, tôi thật sự ngạc nhiên và trong đầu tôi không còn một suy nghĩ nào có thể diễn tả hết được, bởi nó nằm ngoài sức tưởng tượng của mình. Một bất ngờ đến muộn dành cho "ngày tôi tiếp nối". Không phải một món quà lớn, nhưng giá trị tinh thần thì lại quá lớn lao. Tôi không biết dùng ngôn ngữ như thế nào để có thể nói lên hết được những gì tôi nhận hôm nay nữa. Có thể bây giờ tôi chưa nói ra được, cũng có thể bây giờ tôi không đủ thời gian để viết vì tôi đang cảm nhận một cách sâu sắc về giá trị tinh thần ấy. Cho tôi xin khấc lại một lời cảm ơn để tôi thấu hiểu được những gì tôi đang cảm nhận! Bởi lẽ, lời cảm ơn sẽ không nói lên hết được những gì tôi muốn nói lúc này!
Thôi thì:
Xin giữ lại cho tôi lời cảm tạ
Cuộc tri giao giữa nhộn nhịp đời thường
Đóa hoa lòng xin gửi đến ngàn phương
Cho tôi gửi chút tình tôi ở đó
Tôi sẽ mượn chút hương nồng của gió
Chuyển dùm tôi những cảm xúc không lời
Giữa hồng trần tôi thả gót rong chơi
Ôm gối mộng tìm vui trong đời thật
Tôi muốn trải hồn tôi trong trời đất
Vay trăng sao và mượn chút hương trà
Để nhẹ lòng đi giữa cõi người ta
Xin trao hết tình tôi không hẹn ước
Trong khoảnh khắc hồn tôi đang đếm ngược
Cuộc ân tình còn đọng ở đâu đây
Giữa câu thơ và nhịp thở đong đầy
Đang thổn thức một niềm vui rất thật.
SG ngày 17 tháng 3 năm 2014
Đi giữa cõi người ta hơn một nữa chặng đường, bước chân tôi trải dài trên những nẽo đường phù sa cuộc sống, hành trình trong tôi chỉ có một khái niệm rong chơi để tìm mộng. Vẫn biết mộng phù sinh là ảo ảnh, là phù hoa, là những gì không thật, ánh mắt tôi dõi theo những áng mây lướt vèo theo ô cửa định mệnh thời gian, có một khoảnh khắc nào đó tôi dừng lại bên đời để cảm nhận, cảm nhận về những gì tôi gặp, cảm nhận về những điều mang lại cho tôi có một sức sống và một niềm đam mê. Cũng có khi tôi quên đi chính mình đang rơi vào một khoảng không gian hư hư thật thật, lại cũng có những lần tôi đánh rơi chính những cảm nhận của mình ở một nơi nào xa lắm, rồi cũng có lúc tôi lạc giữa những cảm xúc rất đổi đời thường. Bởi, những gì trong cuộc sống này có một điều rất lớn lao mà chẳng bao giờ chúng ta có thể nhìn thấy bằng con mắt phàm tình.
Phải chăng:
Tặng phẩm mà cuộc sống mang lại cho tôi là những tâm hồn tôi bắt gặp, những tâm hồn luôn đầy ắp tâm tư tình cảm rất đỗi thiêng liêng. Mỗi một chặng đường đi qua luôn mang lại cho tôi quá nhiều cảm xúc, quá nhiều những điều ngoài sức tưởng tượng của tôi. Mỗi một lần như thế tôi lại không thể dùng ngôn ngữ để chuyển tải hết được những gì mình muốn nói mà chỉ biết dùng tâm hồn để cảm nhận thay thế một lời cảm ơn; bởi lẽ, lời cảm ơn không đủ để nói lên được tấm chân tình mà những tâm hồn cuộc sống đã trao tặng cho tôi. Tôi gọi là "những tâm hồn cuộc sống" bởi vì tôi gắn mình với cuộc sống này qua những tâm tư, tình cảm và tấm lòng của những người mà tôi đã gặp, những người tôi chưa gặp, nhưng họ đã dành cho tôi rất nhiều ân tình.
Cũng như hôm nay, tôi nhận được một món quà của một người mà có lẽ trong trí tưởng tượng của tôi hay chính xác hơn là trực giác của tôi đã đúng. Khi mở món quà, tôi thật sự ngạc nhiên và trong đầu tôi không còn một suy nghĩ nào có thể diễn tả hết được, bởi nó nằm ngoài sức tưởng tượng của mình. Một bất ngờ đến muộn dành cho "ngày tôi tiếp nối". Không phải một món quà lớn, nhưng giá trị tinh thần thì lại quá lớn lao. Tôi không biết dùng ngôn ngữ như thế nào để có thể nói lên hết được những gì tôi nhận hôm nay nữa. Có thể bây giờ tôi chưa nói ra được, cũng có thể bây giờ tôi không đủ thời gian để viết vì tôi đang cảm nhận một cách sâu sắc về giá trị tinh thần ấy. Cho tôi xin khấc lại một lời cảm ơn để tôi thấu hiểu được những gì tôi đang cảm nhận! Bởi lẽ, lời cảm ơn sẽ không nói lên hết được những gì tôi muốn nói lúc này!
Thôi thì:
Xin giữ lại cho tôi lời cảm tạ
Cuộc tri giao giữa nhộn nhịp đời thường
Đóa hoa lòng xin gửi đến ngàn phương
Cho tôi gửi chút tình tôi ở đó
Tôi sẽ mượn chút hương nồng của gió
Chuyển dùm tôi những cảm xúc không lời
Giữa hồng trần tôi thả gót rong chơi
Ôm gối mộng tìm vui trong đời thật
Tôi muốn trải hồn tôi trong trời đất
Vay trăng sao và mượn chút hương trà
Để nhẹ lòng đi giữa cõi người ta
Xin trao hết tình tôi không hẹn ước
Trong khoảnh khắc hồn tôi đang đếm ngược
Cuộc ân tình còn đọng ở đâu đây
Giữa câu thơ và nhịp thở đong đầy
Đang thổn thức một niềm vui rất thật.
SG ngày 17 tháng 3 năm 2014
THƠ CỦA VĂN
II.
Ngày hôm ấy tôi lên xe bỏ lớp. Theo vầng trăng cô độc mênh mông. Nhòa nhạt lạnh chòm Đại Hùng hun hút. Vì sao nào trở lại miền Nam. Tôi cũng muốn người chăn cừu cô lữ. Tôi cũng thèm em ngủ trên vai. Yêu dấu hỡi. Sao vẽ vời để dỗ. Đời lênh đênh núi lạ sông dài. Trăng dài bãi hằng hà tinh hệ. Một ngụm trăng còn lại đọng trên tay. Tôi già mục. Lòng xanh như bậc đá. Rêu phong đầy Đại Nội. Ồ hay. Thì ô hay trăng là trăng miên viễn. Xe thì lăn. Đèn đóm lập loè. Khi sum họp là khởi đầu ly biệt. Chắc tôi phải về xin chút bao che.
III.
Ngày hôm ấy tôi lên xe về phố. Bạn bè đâu tìm một chút tình thân. Lầu vách dựng che một trời cổ độ. Mái tình ai đã phủ rêu rong. Con đường ngược mà hồn tôi trải thẳng. Lòng ô hay gợn một chút bâng khuâng. Thương khu Sáu mấy thằng ra sông tiễn. Người em về nơi bến lạ Tầm Dương. Tôi thèm lại cùng chiếc bàn quạnh quẽ. Cốc xây chừng un sợi khói thanh xuân. Thì phố lạ. Sao lòng tôi giận dữ. Đi. Đi đâu cho một cuộc hành trình. Đừng quyến rũ tôi trở về tội nghiệp. Mắt môi người. Tôi bỏ lại xa xôi.
IV.
(tặng Nguyên)
Ngày hôm ấy tôi lên xe về núi. Núi có buồn kéo tận Trường Sơn. Có hòn đá xưa bỗng thành thiên cổ. Chinh phụ ơi thương người hay thương con. Chinh phụ ơi đừng nghe lời huyễn mị. Vai người mềm sao gánh hết cô đơn. Tôi bỗng giận những phường sách vở. Dẹp quăng đi những dụ dỗ thiên đường. Vâng thưa chị thưa em thưa mẹ. Hai thúng tròn đã đổ bóng Triệu Phong. Bên đầu gánh. Con thơ tròn một tuổi. Bên đầu kia là gánh nhớ nhung. Gánh nhớ nhung ấp đầy động cát. Ấp đầy sông Thạch Hãn Cửu Long. Ai đã cất bài ru con Nam Bộ. Nghe đất trời nhỏ lệ Việt Nam.
V.
Ngày hôm ấy tôi lên xe về biển. Sương mù sương tôi run rẩy đèn pha. Ai ở đó, không! ai ở đó. Trời đã đêm đã sáng đã ngày. Màu lục thủy cũng là màu hồng thủy. Thái Bình Dương thì cũng nghĩa trang dương. Ai ở đó, ngàn năm đôi mắt tội. Một trăm năm tôi ra biển gọi thầm.
Có lẽ, tình yêu dành cho họ bắt đầu từ những lần chạm tay rất khẽ, rồi chạm tiếng nói cười, chạm tiếng yêu thương. Em à, họ thương nhau vào tháng Chín.
Tháng Chín, có bàn tay nhỏ thơm mùi hương hoa sữa của mùa thu. Mùa thu,những chiếc lá rơi xuống nhiều như những mảnh vụn vỡ của phận đời, phận người Và bạn có thể hình dung ra nó sau ngần ấy thời gian trôi.
Nhắm mắt lại ta thấy hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Vòng xe quay đều quay đều trên những cung đường, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc…Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi…Tiếng gió đùa trên lá,hương hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim thổn thức, lắng nghe tiếng lòng rồi thấu hiểu.
Thu về! Giọt cafe như càng chảy chậm chạp hơn. Tôi ngồi đây và ngắm dòng người đi qua trong vội vàng, vội vàng...
II.
Ngày hôm ấy tôi lên xe bỏ lớp. Theo vầng trăng cô độc mênh mông. Nhòa nhạt lạnh chòm Đại Hùng hun hút. Vì sao nào trở lại miền Nam. Tôi cũng muốn người chăn cừu cô lữ. Tôi cũng thèm em ngủ trên vai. Yêu dấu hỡi. Sao vẽ vời để dỗ. Đời lênh đênh núi lạ sông dài. Trăng dài bãi hằng hà tinh hệ. Một ngụm trăng còn lại đọng trên tay. Tôi già mục. Lòng xanh như bậc đá. Rêu phong đầy Đại Nội. Ồ hay. Thì ô hay trăng là trăng miên viễn. Xe thì lăn. Đèn đóm lập loè. Khi sum họp là khởi đầu ly biệt. Chắc tôi phải về xin chút bao che.
III.
Ngày hôm ấy tôi lên xe về phố. Bạn bè đâu tìm một chút tình thân. Lầu vách dựng che một trời cổ độ. Mái tình ai đã phủ rêu rong. Con đường ngược mà hồn tôi trải thẳng. Lòng ô hay gợn một chút bâng khuâng. Thương khu Sáu mấy thằng ra sông tiễn. Người em về nơi bến lạ Tầm Dương. Tôi thèm lại cùng chiếc bàn quạnh quẽ. Cốc xây chừng un sợi khói thanh xuân. Thì phố lạ. Sao lòng tôi giận dữ. Đi. Đi đâu cho một cuộc hành trình. Đừng quyến rũ tôi trở về tội nghiệp. Mắt môi người. Tôi bỏ lại xa xôi.
IV.
(tặng Nguyên)
Ngày hôm ấy tôi lên xe về núi. Núi có buồn kéo tận Trường Sơn. Có hòn đá xưa bỗng thành thiên cổ. Chinh phụ ơi thương người hay thương con. Chinh phụ ơi đừng nghe lời huyễn mị. Vai người mềm sao gánh hết cô đơn. Tôi bỗng giận những phường sách vở. Dẹp quăng đi những dụ dỗ thiên đường. Vâng thưa chị thưa em thưa mẹ. Hai thúng tròn đã đổ bóng Triệu Phong. Bên đầu gánh. Con thơ tròn một tuổi. Bên đầu kia là gánh nhớ nhung. Gánh nhớ nhung ấp đầy động cát. Ấp đầy sông Thạch Hãn Cửu Long. Ai đã cất bài ru con Nam Bộ. Nghe đất trời nhỏ lệ Việt Nam.
V.
Ngày hôm ấy tôi lên xe về biển. Sương mù sương tôi run rẩy đèn pha. Ai ở đó, không! ai ở đó. Trời đã đêm đã sáng đã ngày. Màu lục thủy cũng là màu hồng thủy. Thái Bình Dương thì cũng nghĩa trang dương. Ai ở đó, ngàn năm đôi mắt tội. Một trăm năm tôi ra biển gọi thầm.
Có lẽ, tình yêu dành cho họ bắt đầu từ những lần chạm tay rất khẽ, rồi chạm tiếng nói cười, chạm tiếng yêu thương. Em à, họ thương nhau vào tháng Chín.
Tháng Chín, có bàn tay nhỏ thơm mùi hương hoa sữa của mùa thu. Mùa thu,những chiếc lá rơi xuống nhiều như những mảnh vụn vỡ của phận đời, phận người Và bạn có thể hình dung ra nó sau ngần ấy thời gian trôi.
Nhắm mắt lại ta thấy hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Vòng xe quay đều quay đều trên những cung đường, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc…Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi…Tiếng gió đùa trên lá,hương hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim thổn thức, lắng nghe tiếng lòng rồi thấu hiểu.
Thu về! Giọt cafe như càng chảy chậm chạp hơn. Tôi ngồi đây và ngắm dòng người đi qua trong vội vàng, vội vàng...
Ngày hôm ấy tôi lênh đênh vô định. Gọi thầm sương và khói mông mênh. Lòng cảm động mờ trên từng lá nhỏ. Xanh và xanh yêu dấu vô lường. Tôi chẳng giấu lòng tôi hờn dỗi. Theo lăn hoài ngày một ngày hai. Kìa con sóc xám băng đường chẳng sợ. Kìa hàng cây trắc bá ôm tay. Hai và bốn lũy thừa hai mười sáu. Kiếp đời thành vô tận âm dương. Tôi nhắm mắt hôn thì thầm bụi cỏ. Xanh mùa xuân vô lượng vô chung. Triền diễm mộng kiều nga nhụy thảo. Mắt lạnh lùng. Sâu thẳm một hồ gương. Tôi không dám run tay buông chấm phẩy. Sợ giòng sông hụt hẫng không trôi. Ai đã đẩy khối sầu lên thạch nhũ. Và ai cứ gọi mãi, không thôi. Ai đã đứng mong manh rừng lau: Tội! Tóc rũ dài gió lộng bến tang côi. Ai không xót sao tôi đây phải tủi. Ơi ơn đời lệ ai nhỏ giùm tôi. Tôi bỏ mẹ nên theo phường du thủ. Tôi bỏ cha nên ngạo mạn du côn. Tôi bỏ hết lên trần xe tinh đẩu. Bạn vầng trăng cô độc bến An Đông. Sao lại nóng như cay cay trời hỡi. Sao lại chùng lại chạnh. Vì sao. Ân vô lượng tôi trả bài học thuộc. Ân lượng ơi. Ân lượng sao không trao. Tôi sẽ nén nuốt thêm ba trái khổ. Em biết không quả đắng mà ngon. Ngon ghê gớm khi hột qua tân khổ. Khi thịt mềm đắng chát héo hon.
THUONG THY
Có lẽ, tình yêu dành cho họ bắt đầu từ những lần chạm tay rất khẽ, rồi chạm tiếng nói cười, chạm tiếng yêu thương. Em à, họ thương nhau vào tháng Chín.
Tháng Chín, có bàn tay nhỏ thơm mùi hương hoa sữa của mùa thu. Mùa thu,những chiếc lá rơi xuống nhiều như những mảnh vụn vỡ của phận đời, phận người Và bạn có thể hình dung ra nó sau ngần ấy thời gian trôi.
Nhắm mắt lại ta thấy hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Vòng xe quay đều quay đều trên những cung đường, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc…Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi…Tiếng gió đùa trên lá,hương hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim thổn thức, lắng nghe tiếng lòng rồi thấu hiểu.
Thu về! Giọt cafe như càng chảy chậm chạp hơn. Tôi ngồi đây và ngắm dòng người đi qua trong vội vàng, vội vàng...
Tháng Chín, có bàn tay nhỏ thơm mùi hương hoa sữa của mùa thu. Mùa thu,những chiếc lá rơi xuống nhiều như những mảnh vụn vỡ của phận đời, phận người Và bạn có thể hình dung ra nó sau ngần ấy thời gian trôi.
Nhắm mắt lại ta thấy hương hoa quyến rũ đang phả vào tận đáy hồn và khơi lên bộn bề kỷ niệm. Vòng xe quay đều quay đều trên những cung đường, hương hoa sữa mơn man trên má, trên tóc…Đi dưới hàng cây, hoa rơi bám nhẹ bờ vai và heo may lướt qua cuốn đi, cuốn đi…Tiếng gió đùa trên lá,hương hoa rơi nghiêng mùa. Tiếng nhịp đập con tim thổn thức, lắng nghe tiếng lòng rồi thấu hiểu.
Thu về! Giọt cafe như càng chảy chậm chạp hơn. Tôi ngồi đây và ngắm dòng người đi qua trong vội vàng, vội vàng...
No comments:
Post a Comment