ĐÊM
GIÁ MÀ...
Giá mà tôi phận cỏ hoa
Xin đem hương sắc làm quà trần gian
Giá mà xanh đến ngút ngàn
Xin đem rải thảm mùa xuân tặng đời
Giá mà làm sóng trùng khơi
Tôi xin êm dịu ru người trăm năm
Giá mà...thôi...cứ...lặng thầm
Đò ngang trở giấc thi cầm xót đau
Nửa đời trước Nửa đời sau
Lạc nhau chốc lát nghìn trùng biệt ly
Chẳng có về Cũng không đi
Thênh thênh một cõi vô vi nhẹ hồn
Trong không có Ngoài càng không
Chẳng vay Chẳng trả Gót hồng rong chơi
Nắng mưa xỏa xuống cuộc người
Giá mà...tôi áng mây trời lọng che
Thôi thì giữ lấy đam mê
Kiếm tìm câu chữ ru về thiện tâm...
GỌI HOÀNG HÔN VII
Lê Viết Hòa (Lê Vân)
Còn ta với phố gọi hoàng hôn
Nắng tắt bên sông rụng cuống chiều
Áo Tím ai qua sầu muôn điệu
Có phải xuân về bến tịch liêu...
KHÚC HOANG MÊ
Vệt thời gian chuyển giao mùa
Nắng cơi cuối bãi mưa lùa đầu sông
Người đi sương khói mênh mông
Hồn người ở lại khoảng không giữa trời
Trà gừng một chén tự mời
Xua đi cái lạnh rã rời trong tim
Đóa sen hồng ngủ im lìm
Hồ loang bóng ngã cánh chim cuối ngày
Cợt đùa thế thái tỉnh say
Trải qua dâu bể lắt lay tình người
Ta không phụ bạc ơn đời
Nào ai đánh đổi những lời nghĩa nhân
Đoạn đường hụt hẫng bước chân
Thì thôi níu kéo lần khân được gì
Đá vàng cũng nát đôi khi
Nợ duyên còn mất lấy chi làm bằng
Ưu phiền trút chén tụ tan
Hòa âm tiếng sóng vỗ ngàn nhịp ru
Ru đời một khúc hoang mê
Sâu lòng biển khát ta về mặn môi
Vết thời gian cuối chân trời
Mới hôm qua đã vợi vời ngàn mây
Khúc hoang mê tiễn đưa ngày
Sâu lòng biển Nhớ đong đầy nhịp tim...
KHÚC RU
Gói thời gian vào khúc ru
Thương nhau mấy mùa lá thu rụng vàng
Ru em giấc ngủ mi ngoan
Ru ta bóng ngả hoang đàng mơ xanh
Vệt thời gian vụt qua nhanh
Nhớ nhau sợi khói mỏng manh chiều tà
Ru em giấc ngủ thật thà
Ru ta nghiêng ngã mắt na chập chùng
Vết thời gian trôi vô cùng
Chờ nhau nhịp đàn gảy cung trầm buồn
Ru em giấc ngủ vô ngôn
Ru ta chất chứa trong hồn cỏ cây
Dấu thời gian bay như mây
Đợi nhau mùa lá rụng đầy ngõ quen
Ru em giấc ngủ dịu hiền
Ru ta đứng lại bên triền sông thương
À ơi...! Lá đổ bên đường
Khúc ru trầm mặc Tà dương khép rồi
Dòng thời gian lặng lẽ trôi
Ru em giấc ngủ Một trời an nhiên
KIẾM CHỮ TRONG THIỀN
Có tiếng khóc lặng trong hồn
Có nụ cười tắt trên môi
Rót hương ngọt đắng đãi mình
Nhẹ thơm làn khói ru tình chiêm bao
Có hạnh phúc buổi ban đầu
Có đớn đau ngày chia ly
Ủ hương mật ngọt xuân thì
Tàn đêm khép mộng trên mi tuổi ngày
Có yêu thương rộng vòng tay
Có sẻ chia những chân tình
Thơm hương xa gần mạch sống
Nối nhân nghĩa mở tấm lòng bao dung
Có xôn xao chốn vô cùng
Có im lặng để lắng nghe
Chiều rơi ngọn gió trập trùng
Rỗng không vô thỉ vô chung Đi Về...
Đêm - nghe gió hát bên thềm
Giọt mưa gõ nhịp cho mềm lời ru
Rằng vừa trở giấc tàn thu
Đã nghe vàng lá xa mù trùng khơi
Đêm nghe nhịp phách ru đời
Điệu chầu văn song chơi vơi mạn thuyền
Rằng trăn trở giấc tàn đêm
Đã nghe hồn thoáng mông mênh ngút ngàn
Đêm nghe nhịp bước lang thang
Lập lòe đốm lửa hoa đăng tiễn hồn
Rằng kinh cầu nguyện vô ngôn
Đã nghe xa xót mạch nguồn tang thương
Đêm nghe rụng cánh tà dương
Bên bờ ảo giác khói sương vật vờ
Rằng ru khúc hát ngu ngơ
Đã nghe dư lệ khóc hờ tuổi xuân
Đêm nghe nhịp bước xoay vần
Đóa sen hồng nở giữa trần thị phi
Rằng người rồi cũng về - đi
Trái tim nhịp đập vô vi đóa thiền…
Giọt mưa gõ nhịp cho mềm lời ru
Rằng vừa trở giấc tàn thu
Đêm nghe nhịp bước lang thang
Đêm nghe rụng cánh tà dương
Đêm nghe nhịp bước xoay vần
Rằng người rồi cũng về - đi
Trái tim nhịp đập vô vi đóa thiền…
GIÁ MÀ...
Giá mà tôi phận cỏ hoa
Xin đem hương sắc làm quà trần gian
Giá mà xanh đến ngút ngàn
Xin đem rải thảm mùa xuân tặng đời
Giá mà làm sóng trùng khơi
Tôi xin êm dịu ru người trăm năm
Giá mà...thôi...cứ...lặng thầm
Đò ngang trở giấc thi cầm xót đau
Nửa đời trước Nửa đời sau
Lạc nhau chốc lát nghìn trùng biệt ly
Chẳng có về Cũng không đi
Thênh thênh một cõi vô vi nhẹ hồn
Trong không có Ngoài càng không
Giá mà...tôi áng mây trời lọng che
Thôi thì giữ lấy đam mê
Kiếm tìm câu chữ ru về thiện tâm...
GỌI HOÀNG HÔN VII
Lê Viết Hòa (Lê Vân)
Còn ta với phố gọi hoàng hôn
Nắng tắt bên sông rụng cuống chiều
Áo Tím ai qua sầu muôn điệu
Có phải xuân về bến tịch liêu...
KHÚC HOANG MÊ
Vệt thời gian chuyển giao mùa
Nắng cơi cuối bãi mưa lùa đầu sông
Người đi sương khói mênh mông
Hồn người ở lại khoảng không giữa trời
Trà gừng một chén tự mời
Xua đi cái lạnh rã rời trong tim
Đóa sen hồng ngủ im lìm
Hồ loang bóng ngã cánh chim cuối ngày
Cợt đùa thế thái tỉnh say
Trải qua dâu bể lắt lay tình người
Ta không phụ bạc ơn đời
Nào ai đánh đổi những lời nghĩa nhân
Đoạn đường hụt hẫng bước chân
Thì thôi níu kéo lần khân được gì
Đá vàng cũng nát đôi khi
Nợ duyên còn mất lấy chi làm bằng
Ưu phiền trút chén tụ tan
Hòa âm tiếng sóng vỗ ngàn nhịp ru
Ru đời một khúc hoang mê
Sâu lòng biển khát ta về mặn môi
Vết thời gian cuối chân trời
Mới hôm qua đã vợi vời ngàn mây
Khúc hoang mê tiễn đưa ngày
Sâu lòng biển Nhớ đong đầy nhịp tim...
KHÚC RU
Gói thời gian vào khúc ru
Thương nhau mấy mùa lá thu rụng vàng
Ru em giấc ngủ mi ngoan
Ru ta bóng ngả hoang đàng mơ xanh
Vệt thời gian vụt qua nhanh
Nhớ nhau sợi khói mỏng manh chiều tà
Ru em giấc ngủ thật thà
Ru ta nghiêng ngã mắt na chập chùng
Vết thời gian trôi vô cùng
Chờ nhau nhịp đàn gảy cung trầm buồn
Ru em giấc ngủ vô ngôn
Ru ta chất chứa trong hồn cỏ cây
Dấu thời gian bay như mây
Đợi nhau mùa lá rụng đầy ngõ quen
Ru em giấc ngủ dịu hiền
Ru ta đứng lại bên triền sông thương
À ơi...! Lá đổ bên đường
Dòng thời gian lặng lẽ trôi
Ru em giấc ngủ Một trời an nhiên
KIẾM CHỮ TRONG THIỀN
Có tiếng khóc lặng trong hồn
Có nụ cười tắt trên môi
Rót hương ngọt đắng đãi mình
Nhẹ thơm làn khói ru tình chiêm bao
Có hạnh phúc buổi ban đầu
Có đớn đau ngày chia ly
Ủ hương mật ngọt xuân thì
Tàn đêm khép mộng trên mi tuổi ngày
Có yêu thương rộng vòng tay
Có sẻ chia những chân tình
Thơm hương xa gần mạch sống
Nối nhân nghĩa mở tấm lòng bao dung
Có xôn xao chốn vô cùng
Có im lặng để lắng nghe
Chiều rơi ngọn gió trập trùng
Rỗng không vô thỉ vô chung Đi Về...
MẠCH NGUỒN
Nhẹ thôi... làn khói lên trời
Nén hương con thắp Mẹ ơi! nặng lòng
Mấy mươi năm cuộc xoay vòng
Đời như chiếc lá mênh mông cõi về
Sóng lòng cuộn nhịp nhiêu khê
Dừng chân lại bước u mê kiếp người
Quê hương chột dạ khóc - cười
Con trăn trở phận xót lời Mẹ ru
Mạch ngầm dữ dội mịt mù
Cháy bùng ngọn lửa chân như để tìm
Mẹ ơi! con giữ trong tim
Bóng hình đất nước nổi - chìm nhiễu nhương
Nhẹ thôi...làn khói nén hương
Quyện vòng di ảnh nhớ thương mạch nguồn...
MIỀN KHÓI SƯƠNG
Cuống chiều rụng nét suy tư
Hoàng hôn nếp gấp tạ từ ban mai
Đèn khuya hắt bóng đêm dài
Tận xanh chiếc lá tàn phai một đời
Vẳng nghe kinh nguyện không lời
ru hồn lắng đọng phố ngời không tên
kiếm tìm một chút an nhiên
Cho tâm tĩnh tại len miền khói sương
Người đi đi hết đoạn đường
Thơm hương điểm cánh sen hồng bờ môi
Chiều loang vệt tím ven đồi
Bóng ngày chìm khuất về ngồi nhánh sông
Rụng chiều khói rạ đốt đồng
Lá sen xanh thẳm bềnh bồng tóc mây
Võng thời gian nhịp vơi đầy
Ta ru ta nốt những ngày yêu thương...
Nhẹ thôi... làn khói lên trời
Nén hương con thắp Mẹ ơi! nặng lòng
Đời như chiếc lá mênh mông cõi về
Sóng lòng cuộn nhịp nhiêu khê
Dừng chân lại bước u mê kiếp người
Quê hương chột dạ khóc - cười
Con trăn trở phận xót lời Mẹ ru
Mạch ngầm dữ dội mịt mù
Cháy bùng ngọn lửa chân như để tìm
Mẹ ơi! con giữ trong tim
Bóng hình đất nước nổi - chìm nhiễu nhương
Nhẹ thôi...làn khói nén hương
Quyện vòng di ảnh nhớ thương mạch nguồn...
MIỀN KHÓI SƯƠNG
Cuống chiều rụng nét suy tư
Hoàng hôn nếp gấp tạ từ ban mai
Đèn khuya hắt bóng đêm dài
Tận xanh chiếc lá tàn phai một đời
Vẳng nghe kinh nguyện không lời
ru hồn lắng đọng phố ngời không tên
kiếm tìm một chút an nhiên
Cho tâm tĩnh tại len miền khói sương
Người đi đi hết đoạn đường
Chiều loang vệt tím ven đồi
Bóng ngày chìm khuất về ngồi nhánh sông
Rụng chiều khói rạ đốt đồng
Lá sen xanh thẳm bềnh bồng tóc mây
Võng thời gian nhịp vơi đầy
Ta ru ta nốt những ngày yêu thương...
No comments:
Post a Comment