Tuesday, December 26, 2023

Văn hay vần D M

 DÂNG THẦY!
(Bài viết Kính dâng Ngài HT. VIÊN MINH nhân dịp KÍNH MỪNG KHÁNH TUẾ vào ngày 06.03.2022 - nhằm ngày mùng 04.02 Â.L Nhâm Dần)
 
Chúng con cung kính đảnh lễ Ngài HT. Viên Minh với tất cả Lòng Tri ân sâu sắc và Tình kính yêu vô vàn!
Cổ nhân có lời nói rằng:
"Nhân sinh thất thập cổ lai hy"  
Quả là như vậy!
Người sống thọ được 70 tuổi trong Trời Đất này - đúng là hiếm!
Thầy của chúng con, Bậc Thầy của những Vị Thầy đã đón trọn vẹn tuổi 70 qua đời mình (79 tuổi Đời và 57 tuổi Đạo)!
Hạnh phúc thay - chúng con còn có Người trong cuộc đời!

"NGÔN NGỮ TRẦN GIAN ĐÀNH BẤT LỰC,
CHỞ KHÔNG ĐẦY HAI TIẾNG "THẦY ƠI!"

Tuy vậy, với những con chữ được xếp thành vần thành điệu xin kính dâng Thầy trong dịp kính mừng Thọ - xem như là món quà nhỏ để biểu lộ chút Lòng tri ân và Báo ân Người, dù chỉ là trong muôn một so với Ân đức sâu dày, Nghĩa nặng thâm tình của Người đã dành cho biết bao lớp hậu bối!
Những người đã từng, đang là hoặc sẽ thành Học trò của Thầy, mãi mãi khắc cốt ghi tâm những lời dạy quý giá của Người và xin được "Y giáo phụng hành"!

Dẫu biết rằng còn rất vụng về trong từng câu chữ...
Nhưng Kính dâng Thầy với Tấm lòng thành và Ân tình của chúng con kính mừng Thầy thêm tuổi Hạc!

"Lên Non mới biết Non cao,
Xuất gia học Đạo, biết bao Ơn Thầy.
Thâm ân Giáo dưỡng sâu dày,
Noi gương Chánh Hạnh, ngày ngày công phu.
Chuyên cần, Tỉnh giác tiến tu,
Sáng trong Tánh Biết - thiên thu vẫn tròn.
 
Thầy thường dạy bảo chúng con,
Thong dong, Tự tại, Vô ngôn, Lặng thầm...
Học Đạo quý ở vô tâm,
"Chết đi cái Ngã" - Uyên thâm tuyệt vời!
Hôm nay, quỳ dưới chân Người,
Ngưỡng mong Thầy sống miên trường thế gian!"
Huệ Đức cẩn bút

không phải chúng ta lắng nghe dòng sông mà chính dòng sông đã chảy vào trong thi nhân, lòng sông khô cạn ở dưới đã nhập vào con sông chảy trên cây; lòng sông khô cạn nửa đầy những chiếc lá thả hồn rào rạt với sông lá trên cao. Tất cả đời sống văn xuôi tẻ nhạt, những công thức, những danh vọng, những khuôn mòn lối cũ, những địa vị xã hội, những mẫu mực khuôn xếp đã thụt lùi ra đằng sau, chỉ còn lại nước chảy của dòng sông và mây chiều của đại dương: mây ở trên cao trôi dưới dòng nước  rong rêu của khe biển nho. Thi nhân từ bỏ tất cả lại đằng sau lưng và bước tới trước băng qua cây cầu gỗ mong manh

MỘT ĐỜI KHÁT VỌNG
Tôi băng qua những cung bậc cảm xúc của đời người, để lắng nghe tiếng thì thầm của vạn hữu đang ngày đêm xuôi ngược dòng đời. Mỗi khi quây đầu nhìn lại, giữa thấp thoáng phù du kiếp nhân sinh đang trằn trọc chuyển mình theo định luật bất biến của vũ trụ. Không ai có thể chối bỏ bản thân mình được nuôi dưỡng bởi những gì thiêng liêng và quý giá nhất đời người; Chính những điều mà chúng ta hiện hữu hôm nay đón nhận trong cuộc sống.
Tôi cũng lớn lên giữa bao la dòng đời này như một định mệnh, định mệnh đưa tôi đến cuộc sống này với rất nhiều trân quý và thiêng liêng. Song thân tôi cho tôi hình hài bé nhỏ; cho tôi lớn lên bằng tình thương mà tôi chẳng biết lấy gì so sánh cho đặng; và cái thiêng liêng nhất đời người của tôi đó là Cha và Mẹ. Nếu trong cuộc sống không có hai đấng sanh thành này thì ta không thể lớn lên được. 
Và khi ta bước vào đời, ta lại mang trong trái tim của mình dòng chảy tri thức của các bậc Thầy – Cô giáo. Những dòng tri thức ấy đã ươm mầm cho ta lớn lên từng bước trong cuộc đời này. "nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nói ước muốn cho thời gian trở lại..." và cứ thế, ước muốn nối tiếp nhau qua đi chẳng bao giờ dừng nghĩ, càng ước muốn bao nhiêu thì thời gian lại cuốn trôi theo bấy nhiêu khiến cho tâm hồn của những sĩ tử cứ luôn thổn thức. Và tôi, tôi cũng thổn thức giữa nhịp sống đầy những cạm bẫy và cám dỗ này khiến cho tôi cứ oằn mình suy nghĩ. Để rồi, để rồi tôi lại nhớ đến một khoảng thời xa xưa mà suốt cuộc đời tôi không thể nào quên được. 
Cái thuở hồng hoang xa xưa ấy khiến cho tâm hồn tôi lạc giữa mông lung theo từng nhịp của thời gian. Quá khứ qua đi ngót gần 30 năm tôi vẫn không thể quên được cái hình ảnh người giáo viên gầy gầy, xương xương đã dìu dắt tôi từ cái thuở mới tập đánh vần. Thời gian quả là khiến cho con người ta đau đáu cõi lòng. Tôi vẫn chưa tìm được người đã cho tôi những nét chữ đầu đời, đó là điều hối tiếc nhất trong cuộc sống của tôi. Hôm nay ngồi đây đọc những lời chúc mừng của những đứa học trò, những người bạn đạo đã khiến cho tôi thổn thức, không biết đến bao giờ tôi mới tìm lại được cái lối mòn ngày xửa ngày xưa ấy nữa... Nhưng tôi tin rằng, ở một nơi xa nào đó tôi vẫn mong Cô sẽ luôn bình an và hạnh phúc. 
Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam
Xin kính dâng lên những bậc Ân sư; những người lái đò thầm lặng là những Thầy – Cô giáo đã tiếp sức cho chúng ta trên vạn nẽo cuộc hành trình giữa dòng đời bao la vô tận này.
SG ngày 20 tháng 11 năm 2013


MỘT NGÀY KHÔNG MƯA NHƯNG "LŨ" Ở TRONG TÔI
Một ngày cuối tuần, tôi ngồi đọc các trang báo điện tử từ a đến z, mỗi một trang báo đi qua mắt tôi không ngoài chuyên mục "Lũ" đang hoành hành trên quê hương các tỉnh miền trung. 
Tôi nhớ vào năm 1999 tôi từ Sài gòn về quê hương để thăm nhà, có thể lúc đấy tôi chưa cảm nhận hết cái khốn khổ của nước lũ nhưng tôi cũng đã kinh hoàng khi đi trên dòng nước ấy bằng một con tàu đánh cá của người dân cho đi nhờ. Dòng nước đục màu của đất, dòng nước đục vẩn màu nước mắt của biết bao con người đang phải ngày đêm oằn mình chịu những tang thương; người mất của, kẻ mất nhà... 
Năm nay, khi những đợt bão vừa qua đi, mọi người chưa vơi hết những đau thương mất mát về của cải cũng như tinh thần thì hai ngày qua lại phải đối diện với cơn lũ lịch sử nữa. Cái khổ đang đè nặng lên đôi vài gầy của mọi người làm thắt lại những đoạn ruột trong tâm hồn của kẻ xa quê. Cái khắc khoải từng đêm ngóng tin mà vẫn bặt vô âm tín. Còn nổi khổ nào hơn khi nước lũ tràn về nhấn chìm những làng quê vốn nghèo nàn và yên tĩnh. Giờ đây, mỗi phút mỗi giây trong tâm hồn của những đứa con xa quê lại khắc khoải đợi chờ, chờ một kỳ tích để trả lại sự yên bình cho những thôn làng cũ kỹ để những trái tim của họ luôn ấm áp mỗi khi về.
P/s: Cầu mong những con người Miền Trung thân yêu luôn đầy đủ nghị lực để vượt qua những khó khăn hiện tại! 
SG ngày 16 tháng 11 năm 2013
 
Dù lặn lội giữa vạn lần dâu bể
Cũng đi về thầm lặng đến thế kia
Sương khuya rơi ướt dầm đôi chân mệt
Hồn thênh thang lướt qua mộng phù trần
Bốn năm trường đã xong thời hoa mộng
Khung thời gian trả lại chốn lao xao
Đường phía trước khua dấu hài củ mục
Bước thong dong nhịp điệu ủ hương nồng.
Đời đảo điên em đem đời bôi xóa
Ai mang tình may vá trái tim em
Giấc mộng tan ảo ảnh cũng êm đềm
Vơ một nắm dư tàn hư hao muộn
Sáng nay ngày 21 tháng 9 năm 2013 (17 tháng 8 năm quý tỵ) Lễ đặt đá Chùa Phước Long xã Duy Nghĩa - huyện Duy Xuyên - tỉnh Quảng Nam nơi miền cát trắng quê tôi trong bầu không khí trang nghiêm - thanh tịnh.
Được biết ngôi chùa có từ thời vua Minh Mạng nhưng trải qua những thăng trầm biến thiên của lịch sử, ngôi chùa xuống cấp trầm trọng. Nhìn ngôi chùa oằn mình trong nắng táp mưa sa, phong ba bão lũ mà không khỏi xót xa. Mãi đến hôm nay mới đầy đủ nhân duyên trùng hưng ngôi Tam Bảo này. Thế là tâm nguyện của biết bao con người lam lũ cũng đã viên thành.
Nguyện Cầu Tam Bảo - Long Thần Hộ Pháp gia hộ cho ngôi phạm vũ sớm hoàn thành để có nơi cho tín đồ chiêm bái nơi vùng đất nắng cháy da người này.
Nam Mô A Di Đà Phật.

MƯA QUA MIỀN CHÂU THỔ
                                            LÊ NHẬT ÁNH
 
Miền Trung, trời đang vào giữa Đông. Những cơn mưa dài từ phía đầu non đổ về, cánh đồng lênh lang nước. Con người ta lại quay về, sau mùa ly hương. Mưa chập chùng núi, mưa bồi hồi sông. Mưa ngang qua những miền quê nhớ.
Thị trấn Châu Ổ hiền lành, sông Trà Bồng chảy vắt ngang về phía biển. Những hiệu buôn xưa, chạy dài theo phố. Con đường quốc lộ Bắc Nam nhộn nhịp người, xe qua mỗi ngày. Bên kia sông vẫn cánh đồng. Mờ xa phía núi, có chiếc cầu sắt cổ trên đường rầy xe lửa. Những xóm làng, những vườn tược, hàng cau đứng bên đồng lặng lẽ. Những ngôi nhà thâm thấp, đứng lặng thầm núp gió nghe mưa.

Hàng quán ven sông, bán buôn mấy món hàng nhà quê dân dã. Ốc Bươu xào Sả Ớt, Don xúc bánh tráng, chả Ram cuốn rau ghém, Gà đòn nấu giả cầy và vân vân gọi mời khách vãng.
Đậm nét quê Trung, vẫn mấy bà gánh gánh hàng rau ra chợ. Chiếc nón lá, xe đạp thồ, mớ củ quả từ quê ra. Hay mớ cá, đụn tôm chở lên từ phía biển lên. Những món ăn quen, như Cơm Gà, Mỳ Quảng, bún giò, bánh bèo, bánh xèo, bánh đúc. Giản đơn, mộc mạc cứ làm con người ta nhớ khi xa quê. Anh bạn tui, thích hoài cái món bánh mỳ nóng giòn kẹp với thịt heo hon. Dẫu không ăn, vẫn cứ muốn mua về như là hoài niệm.
Mưa đêm về ngang đồng, mưa đêm về ngang núi. Mưa giăng giăng mưa qua phố cũ, mưa ngả nghiêng lên bờ lá. Từng cơn, từng hồi, thổi rạt rào mưa lên mái quê nghèo.

Hình như có bước ai quen, dong mưa về ngang phố.


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...