BẢN SAO CỦA CHIỀU
Có gì trống vắng trong chiều nắng phai
Biển không nói hết lênh đênh tình dài
Nợ người giọt lệ trinh nguyên ngày xưa
Về nghe đá sỏi hao gầy bao mùa
Bao nhiêu hẹn hò hằn sâu vách núi
Bao nhiêu chuông cầu, bao nhiêu gió mưa
Thạch tượng im lìm rêu phong tứ hướng
Phật với thần tiên buồn tự xa xưa
Người như cõi nào một chiều gãy cánh
Ôm giấc mơ xa như khói sương bay
Trên đỉnh bụi hồng ngàn sau viễn mộng
Uống bao nhiêu chiều cho một lần say
BÊN
SÔNG
Những linh hồn chìm trên bến cũ
Chiều đông gió lạnh cũng phôi pha
Ngày khép lại bên khung trời miếu mộ
Nghe rác rều ấp ủ mộng phù sa
Mùa đông ru ai lời qua kẽ lá
Tình phấn son phai nhạt cuối phương ngàn
Từng cánh én mong manh hồn cố quận
Bụi trời xa lớp lớp nẻo xuân sang
Lời hát cũ đã ru về mấy nhánh
Cọng rong buồn leo lắt một dòng sông
Bờ bên đó không còn ai vẫy gọi
Bao nhiêu rồi...còn lại một mùa đông
Những linh hồn chìm trên bến cũ
Chiều đông gió lạnh cũng phôi pha
Ngày khép lại bên khung trời miếu mộ
Nghe rác rều ấp ủ mộng phù sa
Mùa đông ru ai lời qua kẽ lá
Tình phấn son phai nhạt cuối phương ngàn
Từng cánh én mong manh hồn cố quận
Bụi trời xa lớp lớp nẻo xuân sang
Lời hát cũ đã ru về mấy nhánh
Cọng rong buồn leo lắt một dòng sông
Bờ bên đó không còn ai vẫy gọi
Bao nhiêu rồi...còn lại một mùa đông
Giao thừa cho người cho tôi
Trăm năm điểm dấu xuống hàng
Trùng trùng hoa lệ, ngút ngàn bể dâu
HÌNH BÓNG
Trong gương không có khuôn mặt
Tôi nhìn thấy mình trên nụ cười em
Rồi thời gian không giữ lại
Trong câu thơ không là chiếc bóng
Tôi nhìn theo, em về đâu
Hoa cúc vàng những mùa ra đi mãi mãi
Không phải gió xô Mặt Trời chiều
Mà tóc bay vai gầy
Rồi nước chảy hoa trôi
Những bản tình ca phai màu nắng cũ
Đỉnh núi chơ vơ không tự xóa buồn phiền
Rồi đời gọi nhau trong lời chuông mõ
Không gian là tứ phía chân trời
Mây trôi vĩnh viễn
Là ra đi từ buổi quay về...
KHÚC CHO LÁ
Ngày lạc lõng anh về trên bến lạ
Thương đời mình hay thương dòng sông
Lá vẫn hát trong chiều, lá rụng
Trôi về cuối trời, còn mùa thu nào không
Anh như lá vẫy gọi hoài trong gió
Còn được bao chiều ngồi nhớ bến sông
Trên lối ấy bụi hồng phai nắng nhạt
Mùa thu thơm mùi tóc em...mênh mông
Tình đã cạn trên lời ru đời mẹ
Anh như xác con đò phơi dưới chiều phai
Rồi khói thuốc cũng hát lời mây trắng
Ta đốt đời ta, em đốt đời ai...!
Ngày như lá nhuộm vàng trên sách cũ
Còn ai chờ rơi rụng xuống đời nhau.
KHÚC XUÂN
Mới rồi cũ Đến rồi đi
Vẫn đen trắng đôi bàn tay
Người về ngó lại mai sau bụi hồng
Đá còn thiền định vô chung
Suối còn hoài niệm muôn trùng bể dâu
Kiếp này còn hẹn kiếp sau
Khúc Xuân mây trắng còn bay ngang trời...
NGÀY THÁNG RÃ RỜI
Rồi mùa thu lại trở về
Và những năm tháng đời anh ra đi mãi mãi
Rồi những bến quê cũng thăng trầm bồi lở
Còn bụi tre già xơ xác gió chiều đông
Rồi em không còn hát lời con sáo sang sông
Những chiều mưa phai trên màu tình cũ
Anh đếm thời gian rã rời bằng tiếng guốc âm thầm con đường cuối phố
Những ngọn đèn không nói gì về một giấc mơ vui
Chỉ còn những đêm đông chứa ngôn từ cổ tự hoang vu
Ngàn bài thơ nín câm trong cõi lòng thiếu phụ
Những chuông mõ bặt lời trong thăm thẳm
Đêm dư âm những tượng đá rùng mình...
TIẾNG ĐÊM
Nằm nghe rêu mọc ngoài thềm
Nghe con mọt gặm vào đêm mỏi mòn
Em còn thao thức...Em còn...
Nghe tàn phai dậy rừng ngôn ngữ sầu
No comments:
Post a Comment