Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh A B

 
Ảo Ảnh
đường chiều loang bóng thời gian
rừng thu rụng lá ngập tràn phù vân
đôi hàng cỏ dại bâng khuâng
bụi hồng quấn quýt dấu chân nhạt nhòa
người về mộng mị phù hoa
tiếng chim khản giọng quan hà lạc nhau
ngùi trông mây trắng giang đầu
heo mây giá buốt lòng sầu mênh mang
dặm trường thiên lý ngổn ngang
đêm trôi tĩnh mịch hồn hoang lạc loài
chiêm bao ký ức vỡ òa
kia đôi bướm trắng mờ xa mịt mờ
tìm gì trong chốn hoang mơ
trăng xưa hẹn ước bên bờ hoàng lan
trầm hương khói tỏa bay sang
áo ai thấp thoáng bên làn sương khuya
 
Áo mây
em về thăm lại chốn xưa
xanh rừng xanh núi xanh vừa  áo mây
tay nâng niu nụ hao gầy
hương thu quấn quýt vướng dây tơ hồng
hàng cây si bổng trổ bông
nắng thêu mắt lụa gió lồng hương môi
nghe uyên ương gọi trên đồi
nghe rừng lá thấp bồi hồi gọi tên
em về còn nhớ hay quên

Bến cũ đìu hiu
đìu hiu qua bến nước xưa
tím chiều phố cổ nghe mưa ướt lòng
người về tìm lại dòng sông
nắng thêu tóc rối gió cong vạt ngà
áo bay lỗi nhịp phong ba
lắng nghe biển khóc sóng xa bạc đầu
đường mòn hoang phế bể dâu
ngậm ngùi nước cuốn chân cầu hoa trôi
tình thơ gởi lại bên đời
chút đam mê cũng xa rời cố nhân
thuyền trăng gác trọ phù vân
tri âm người hỡi bao lần...khôn nguôi!
 
Bến Mơ
hài khuya nạm ánh trăng thề
bên song nguyệt rót tràn trề đôi tay
tiếng cười khúc khích đâu đây
mát như ngọn gió đong đầy giấc trưa
vén sương tơ liễu đong đưa
tim ngân lạc phách hương xưa gọi mời
vọng âm tiếng sóng ngàn khơi
vỗ về con nước rong chơi lạc bầy
ngồi đây vẽ lại chân mày
tô môi hàm tiếu những ngày xa xăm
dấu chim giờ đã mất tăm
phù du cõi tạm ăn năn tạ từ
quỳnh thơm một đóa tương tư
đêm thơm huyễn hoặc đêm như vô hình
chia ly nắng gọi bình minh
đông chưa kịp đến mà tình thiên thu
xa rồi bóng ngã đời ru
đường trần lạc bước lãng du bến bờ
hoang liêu nhuộm tím trời thơ
trăng xưa thao thức bến mơ đợi người
 
Bến Tầm Dương
Thuyền rẽ sóng vén bờ lau lách
Bến Tầm Dương đưa khách sang sông
Quạnh hiu con nước xuôi dòng
Cung thương nức nở tiếng lòng nữ nhi
Đàn réo rắc gieo chi ai oán
Nắn phím ngà dạo ngón tương phùng
Tay nâng chén ngọc ngại ngùng
Xin cùng kỹ nữ cạn chung rượu đầy
Trăng lấp ló thềm tây dọi bóng
Đèn hắt hiu đêm chóng canh tàn
Châu sa lụy nhỏ hàng hàng
Môi hoa thổn thức sóng tràn bờ tương
Tình chốc lát tình vương vấn mãi
Dây tơ chùng khắc khoải năm canh
Đêm rơi lạnh lẽo buông mành
Sương thu giăng mắc ướt cành phù dung
Trăng nghiêng ngã trăng cùng say khướt
Người bên người lệ ướt châu rơi
Thuyền xa bóng đổ dòng trôi 
Lục bình lang bạt chân trời hư vô!

Bến xưa...
chim buồn chim thôi hót
tháng hạ trời đổ ngâu
nghe như lòng giông bão
biết về đâu về đâu…
chiều nghiêng chiều soi bóng
bằng lăng tím đong đưa
len len hồn lạnh cóng
ngọn gió lùa song thưa
đêm dài đêm thao thức
gieo chi nhau muộn phiền
cho lòng ai đau nhức
buồn ơi hãy ngủ yên...
con tim nào gian dối
cho tin yêu mỏi mòn
tình yêu nào có lỗi
môi nhạt nhoà dấu son…
người đợi người trên bến
gió cài mùi hương xưa
xót xa người chẳng đến
để mi hờn sa mưa...
 
biển hát
Em về đây nghe rì rào biển hát
mắt đăm chiêu nhìn tận chốn xa xăm
mưa trong lòng hay bão tố lạnh căm
mùa gió chướng lá vàng bay lác đác
sóng vỗ về thuơng con thuyền lưu lạc
cánh chim trời phiêu bạt biết về đâu
mây còn vương sao nắng đã nhạt màu
đường vạn nẻo...chiều ơi! buồn muốn khóc…
đêm chầm chậm thả sầu lên nhánh tóc
ánh hải đăng hiu hắt đến bơ vơ
đêm mong manh treo nỗi nhớ dại khờ
đêm gõ nhịp ru tiếng lòng thức muộn
như chiếc lá rơi giữa dòng nước cuốn
chuyến tàu khuya vừa rời khỏi sân ga
đêm cô đơn cho bao kẻ xa nhà
đêm mặn chát bên giòng đời hối hả…
 
Biển & Trăng
đêm về biển cũng trầm tư
trăng thao thức đợi mỏi nhừ bóng câu
xa xưa từng đã bên nhau
trong veo nổi nhớ một màu sáng soi
đêm nay hai kẻ lạc loài
biển – trăng muôn thuở lẻ loi cuối đời
thì thầm gió gọi tình ơi…
dư âm đọng lại rã rời câu thơ
dập dềnh bọt nước bơ vơ
ai đem trăng thả đường tơ muộn màng
độc hành lữ bước hồn hoang
nghe triều âm vọng sóng tràn bờ tương!

Biết đến bao giờ...
Cánh gió hỡi…mây ngàn trôi mấy nẻo
Có ghé về thăm lại chốn quê xưa
Bao nhiêu năm mà cứ ngỡ như vưà
Đường thiên lý mấy muà ta đếm bước
Khung trời mộng bao dấu yêu ngày trước
Hết thật rồi chẳng thể được như mơ
Khăn san bay hờ hững tưạ khăn sô
Đêm hạ trắng mịt mờ trong nước mắt
Cầu gãy nhịp trăng võ vàng hiu hắt
Chim lạc đàn xao xác vọng thương đau
Cố hương ơi…sao tăm tối một màu?
Xương và máu đến khi nào thôi chảy?

Biệt khúc tiêu tương
ngọt ngào đêm dạ quỳnh hương
vẵng nghe biệt khúc tiêu tương tạ từ
tiễn người về chốn phù hư
trăm năm một giấc thiên thu tình sầu
sông trăng đó duyên ngâu vẫn đợi
sóng vỗ về vời vợi ngóng trông
dập dềnh con nước bạc lòng
thuyền xa bến đỗ kẻ mong người chờ
tàn canh trắng mộng bơ vơ
niềm riêng thao thức hoang mơ chập chùng
thương đôi lứa nghìn trùng cách trở
kỷ niệm nào một thuở còn đây
tìm men rượu nhạt quên say
dư hương ngày cũ còn đầy mắt môi
thuyền thơ nhẹ lướt giòng trôi
chở trăng hẹn ước lên đồi phù vân
đàn buông lỗi nhịp tơ ngân
tìm đâu bóng dáng cố nhân ngày nào
tình xưa nay đã xanh xao
Giọt hờn giọt tủi hoen trào ướt mi
 
Bờ An Nhiên
ta về dạo cảnh thần tiên
quên mùi tục lụy ưu phiền đã qua
túi thơ bầu rượu ngân nga
thuyền trăng lướt sóng lánh xa hồng trần
đời là huyễn mộng phù vân
mới vừa sum hợp đã gần chia ly
đường trần đâu có vui gì
chỉ là cõi tạm – thiên di về miền…
đồng xanh bát ngát uyên nguyên
suối reo phím nhạc chim chuyền lời ca
mượn mây mắc võng làm nhà
tắm sương nguyệt bạch gối tà cảo thơm
đêm đêm dưới ánh sao hôm
chong đèn thi phú sắt son hẹn thề
hoa tiên tạc bút thơ đề:
"thiên thu vĩnh kết đi về có nhau"
 
Buồn như rượu đắng quan san
em đi từ dạo sầu đông
rừng thưa trút lá vườn không bóng người
bướm vàng thuở nọ ghé chơi
vắng em ngâu đổ bướm lười chẳng sang
buồn như rượu đắng quan san
phù sinh lỗi nhịp đá vàng xanh rêu
đem tình chôn cõi tịch liêu
một mai thức giấc cuộc yêu lỡ lầm…
dặm trường thiên lý lạnh căm
mây qua đỉnh núi ghé thăm vườn hồng
vành khuyên thổn thức trong lồng
tiếng kêu vang vọng trời đông não nề!


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...