Cánh hương nồng
bâng khuâng hoa chớm nở trên tay
tóc xỏa quỳnh khai vẽ nét mày
gói cánh hương nồng ươm tháng Hạ
đêm về ủ mật giấc Thu say
vượt ngàn gió buị chốn quan san
ta lại về đây để gặp nàng
thung lũng hoa mơ giăng mờ ảo
đồi non cỏ biếc trải nắng vàng
thắp đêm tìm lại chút dư hương
thấp thoáng ai về dưới khói sương
trăng bạc đường thơm đưa tiễn lối
vi vu gió dạo khúc nghê thường
mời em uống cạn chén tương giao
vị ngọt năm xưa nhớ thuở nào
mặn đắng giọt cay tràn môi mọng
hồ cầm vắng lặng khúc Ly tao!
Cát bụi phù hoa
này em là đóa quỳnh hoa
trăng khuya xoã tóc hồn sa mắt người
pha sương khuôn ngọc môi cười
bên ta thỏ thẻ trao lời tri âm
về đây cuộc hẹn trăm năm
mơ tiên khoảnh khắc cũng bằng thiên thu
phải duyên tơ tóc cho dù
phút giây hạnh ngộ cũng phù vân trôi
môi còn đọng giọt ly bôi
mà nghe như đã phai phôi nhạt màu
sương rơi ướt áo mây sầu
trăng rơi ngấn lệ uá màu trăng phai
em qua để lại gót hài
vương mùi tục lụy đêm dài cơn mê
thoảng trong hơi gió hương thề
hồn hoa vóc hạc tái tê phong trần
vườn xưa lặng lẽ dấu chân
lưu ly thổn thức từng lần chia xa
trả về cát bụi phù hoa
không gian lạnh ngắt bao la một màu
vượt ngàn hải lý chỉ mình ta
cô hạc về đâu bóng xế tà
thăm thẳm trời mây cùng sóng nước
mà hờn tím ngắt giọt châu sa
thu chớm trên cành giấc ngủ mê
đồi cao lũng thấp đón thu về
mưa sa hạt vỡ lần thu cuối
thu chớm bên thềm gió tỉ tê
ủ cánh mây ngàn hoa bướm say
nhẹ chùm hoa nắng đậu trên vai
heo may rụng trắng đường trăng bạc
cõng gió thu về ướp tóc mây
một sớm qua vườn lạc mất nhau
chồi non lộc biếc ngã phai màu
chim non ngơ ngác tìm nhau gọi
hỏi áo ai vàng...thu ở đâu?
nghe trong tiếng gió gọi mời
dường như thu đến trên đồi đâu đây
tàn hương phượng tím trao tay
ve than nức nở mà ray rứt lòng
hàng cây dỗ giấc miên trường
bâng khuâng nước chảy sông tương mấy dòng
bến nào đục -bến nào trong
chòng chành lạc bến giữa vòng hư vô
bạc đầu sóng miệt mài xô
lênh đênh phận cỏ nhấp nhô kiếp người
dừng chân một cuộc dạo chơi
chim bay mỏi cánh, bóng rơi lưng chừng
đường thiên lý - gót rưng rưng
trăng treo đỉnh núi - mây chùng quan san
lối xưa ngõ trúc mơ màng
lối nay dò dẫm, khẽ khàng về đâu?
ngùi trông cố quận tím màu
chân mây mờ nhạt - trái sầu rụng rơi
Giọt sầu uống cạn đêm mưa
giọt rơi vỡ vụn thấm vừa đủ đau
ai làm mắt biếc hoen mầu
ai gieo gió để tràn ngâu lạnh về
lạc bầy cánh nhạn tái tê
cô đơn thắp ánh sao khuê tìm đường
uá màu trăng cũ yêu thương
thuyền chông chênh giữa trùng dương bạt ngàn
hương xưa còn có nồng nàn
chở tàn phai cuốn theo làn heo may
vô tình nào có ai hay
để tương tư thảo rụng đầy lối đi
lệ hồng dấu cỏ khép mi
dặm trường thiên lý chim di khóc thầm
mây qua đĩnh núi phù vân
tình như sương khói bao lần hợp tan!
soi tâm tìm lại chính mình
soi lòng vẫn thấy dáng hình uyên nguyên
thắp đêm tìm bóng trăng thiền
rong chơi từ dạo em biền biệt xa
biển khơi dậy sóng phong ba
thuyền về bến cũ có là bến xưa?
chở trăng hẹn ước theo mùa
chông chênh như thể gió mưa giận hờn
xuân xanh mòn mỏi héo hon
chiêm bao đọng lại tô son nụ cười
đường trần chân bước chơi vơi
sẩy tay phút chốc đánh rơi ước nguyền!
bên nhau khoảnh khắc cũng là
tri âm người hỡi mơ hoa bên thềm
lung linh dấu hạc trắng đêm
vườn xưa nở đóa như nhiên tặng đời
theo mây dạo bước ghé chơi
một đêm tương hội cho vơi nỗi niềm
sương pha ánh bạc trăng thiền
người về rồi cũng sẽ biền biệt xa
buồn như nước mắt quan hà
cõi mơ bến tục có là hư vô
ngậm ngùi tưạ bọt sóng xô
tàn canh hạnh ngộ đôi bờ phân ly!
đông qua héo nụ xuân thì
dỗi hờn vạt nắng bỏ đi chẳng về
đường chia mấy dặm sơn khê
mây quàng lưng luạ tóc thề xõa vai
mơ tiên bừng giấc sớm mai
lòng xuân trinh bạch trăng cài hư vô
môi son nhạt sắc ơ hờ
giấy thơm nét mực trang thơ tự tình
hồ thu sao rụng lung linh
bờ xa thăm thẳm chứa tinh cầu buồn
nghe như chớp bể mưa nguồn
trong đôi mắt biếc đêm buông sắc màu
dấu sầu gặm nhấm đời nhau
tình sầu thiên cổ tình đau cuối mùa
vui chi con tạo cợt đùa
để cho nhân thế bán mua khóc - cười!
Đêm buông...
đêm buông nửa mảnh nghiêng sầu
sương khuya rụng trắng giang đầu bến xưa
ngược dòng con nước đẩy đưa
hồ tâm lắng đọng theo mùa tịnh yên
hạc về tắm ánh trăng thiền
người về tìm lại hư huyền hôm nao
hoen mi sóng gợn ba đào
thì ra đêm đã buông màu sắc không!
thấp thoáng hoa cười trong mắt ai
bình minh trải luạ nắng đan cài
gió thu quấn quýt từng hơi thở
đánh thức đồi hương một sớm mai
sóng động chân mây sóng vỗ bờ
sóng lòng từng đợt sóng nhấp nhô
muôn chim ca hát chào ngày mới
lá biếc xanh màu xanh ước mơ
hoa nép vào nhau thoáng ngại ngùng
bâng khuâng thao thức mộng tình chung
rèm mây hờn dỗi màu trăng uá
người đến rồi đi bao nhớ nhung
năm tháng trôi qua chẳng hạn kỳ
em về biền biệt cánh chim di
còn ta mặc khách đa tình cũng
vọng cố nhân hề lệ ướt mi!
tàn thu cõng gió đông sang
hanh hao héo nụ cúc vàng sắc hương
mênh mông nhuộm tím dòng tương
ngẩn ngơ bướm mộng tìm vườn hoa xưa
người xa xăm đã về chưa?
hoa vô ưu nhỏ lệ vừa trăm năm
rưng rưng khuyết mảnh trăng rằm
bến mơ biết đục hay trong mà chờ...
thu đi hồn cỏ bơ vơ
cố nhân ơi! biết bây giờ phương nao?
dài đêm thao thức chiêm bao
dư hương mùa cũ hôm nào trùng vây!
đường xưa mây trắng còn đâu
đường nay cỏ dại biển dâu xây thành
lối về ngõ trúc vắng tanh
chân chim mất dấu ngó quanh ngậm ngùi
như nhiên lặng lẽ dòng trôi
đục trong đôi ngã phai phôi đường trần
chỉ là quán trọ phù vân
ngập ngừng ghé tạm dừng chân chốn này
phải duyên hạnh ngộ từ đây
trăm năm mới có một ngày hoàng hoa
từ em vô lượng ngọc ngà
từ ta tiền kiếp ta bà rong chơi
một mai nằm chết giữa đời
nguyện làm bướm trắng theo người năm xưa
em về! em đã về chưa?
mà nghe phảng phất hương vừa đâu đây…
No comments:
Post a Comment