Nắng
chao sân Trường
hạ nghiêng nỗi nhớ ngọt ngào
em nghiêng vóc hạc nắng chao sân trường
mắt cười giấu mộng yêu thương
tương tư bướm nhỏ tìm hương tóc thề
râm ran dạo khúc nhạc hè
đầu cành phượng vỹ tiếng ve gọi sầu
ngày xanh lưu bút trao nhau
lật trang thư cũ bạc màu thời gian
bầy chim viễn xứ lang thang
bể dâu xao xác khép trang sử buồn
còn đâu áo trắng mi nhon
tay ôm cặp sách tô son dáng ngà...
thanh tân giấy mực tuổi hoa
lụa thơm khép nép đôi tà tiểu thơ
ngày về đường cũ bơ vơ
rưng rưng nắng nhạt thẩn thờ chiều trôi
ngoảnh đầu nhìn lại bồi hồi
một thời hoa mộng...xa rồi cố hương!
Nắng rót sân nhà
chiều nghiêng nắng rót sân nhà
hoa phai cánh mỏng la đà mong manh
sắc hoa màu nhớ thanh - thanh
làm sao quên nét tinh anh ngày nào...
tím thu ơi? hồn nao nao
em về chi để chênh chao đất trời!
còn đây phiến lá thu rơi
nghìn năm tơ tóc rối bời lòng nhau..
xót thân phận cỏ niềm đau .
xưa miền cổ tích bạc đầu thi nhân!
Ngày này năm ấy...
ngày này năm ấy - thuở xa xưa
mật ngọt men say ngấm đủ vừa
chín tháng cưu mang cùng dưỡng dục
chào đời tiếng trẻ khóc oa oa...
thế rồi năm ấy Mẹ sinh con
thu đến thu đi thấm thoát tròn
lá đổ bao mùa thu vẫn nhớ
tuổi hồng chắp cánh mộng lên non
giòng đời xô đẩy tháng năm qua
con bé ngày xưa đã chớm già
khóe mắt chân chim đà ẩn dấu
đầu xanh mắt biếc điểm sương pha
Xuân Huyên khuất bóng đã lâu rồi
bát nhã thuyền hoa nhẹ lướt trôi
rụng nhánh đìu hiu đông buốt giá
trưa hè nhớ Mẹ - tiếng tao nôi
Nghiêng!
nghiêng vai thương cánh vạc gầy
đêm nghiêng nổi nhớ rót đầy quỳnh tương
ru ta vào giấc mộng thường
dư âm khe khẽ quyện hương thì thầm
hạt tương tư cắn nẩy mầm
mắt trong đáy mắt môi thầm môi trao
thuyền hoa ngược sóng chênh chao
tràng si ai kết mà thao thức chờ...
tàn canh khoảnh khắc bơ vơ
mộng còn lưu luyến bên bờ sông xưa
lạnh lùng trời đổ cơn mưa
giọt vương tóc rối giọt vừa ướt mi!
NGỦ ĐI EM...
đêm đã khuya sao vẫn còn thao thức
ngủ đi em! đừng trông ngóng làm gì
gió thét gào não ruột cánh chim di
đang co ro giữa trời đông buốt giá
em nghe chăng…nhịp thời gian hối hả
chút nồng nàn nắng hạ đã phôi pha
em trách gì…khi đời nổi phong ba
xin đừng khóc! gió lay cành rụng lá
mưa cuốn trôi nước chảy về biển cả
ngủ đi em! quên giây phút yếu lòng
nắng sẽ về trên đỉnh ngọn sầu đông
đêm đã khuya…em ơi em hãy ngủ!
có lưu luyến những ngày xa xưa cũ
nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua nhanh
giữa đêm đen bầu trời vẫn trong xanh
lau nước mắt...em ơi! em hãy ngủ
Người trong tranh
ngủ đi em - giấc ngoan hiền
lót mây ta trải - bên triền cỏ hoa
gió mơn man - vóc ngọc ngà
vuốt ve vào mộng - mộng xa mộng gần
ngủ say nhé - hỡi tình nhân
môi thơm ngực ngãi - những lần bên nhau
nụ hôn đầu - chiếc hôn sau
lên đôi mắt biếc - biếc màu đại dương
bướm bay sang - ghé đầu giường
em về ngan ngát - ướp hương chỗ nằm
nắng xuyên cành - trời xanh trong
chim muông ríu rít - xoay vòng líu lo
vẽ dung nhan - lên bài thơ
như làn khói mỏng - sương mờ tinh khôi
hoa e ấp - nhoẻn miệng cười
nhìn quanh thảng thốt - Ôi người trong tranh!
tôi chỉ là hạt cát
trong sa mạc loài người
đánh rơi mất nụ cười
giữa dòng đời đen tối
vén bóng đêm tìm lối
thấy ban ngày đầy ma
khoác lên mình cà sa
mang trái tim của quỷ
thiên đường ơi hoa mỹ
giữa sống chết cận kề
tình nhân loại có hề
thương yêu và tha thứ
ngược dòng về quá khứ
ta đánh mất quê hương
trôi dạt khắp muôn phương
vẫn cùng chung nòi giống!
Nhánh vô vi
ngoài kia nắng rót mật ong
mùa chưa sang đã thềm hong tơ vàng
bụi hồng quán trọ trần gian
rừng thu trút lá trên ngàn heo may
em qua áo lụa trời mây
thoảng hương nguyệt quế đan tay sương mù
vai gầy lành lạnh...hoang vu!
hoàng hôn nối gót gió ru tự tình..
em qua mấy ngã phù sinh
hoá bông cỏ dại vô tình bay đi
ven đường trổ nhánh vô vi
từ trong vô thỉ cớ chi phong trần!
Nhớ cánh hoa xưa
em lại về đây kể chuyện mình
cánh hoa huyền thoại sắc lung linh
hương khuê em ướp vào trong gió
dắt nhớ tay ru khúc nhạc tình
từ thuở xa xưa mẹ kể rằng
em là thiếu nữ chỉ yêu trăng
khép mi mắt biếc đêm huyền ảo
nhẹ gót giao mùa hội hoa đăng
em đến bên đời gieo ý thơ
bao hồn thi sĩ chợt ngu ngơ
cho lòng mặc khách thêm thờ thẫn
một phút tương tư hóa dại khờ
có lẽ kiếp này trót nợ nhau
từ trong cổ tích đã thương đau
em, loài khuê các như sương sớm
ta khách phong trần, hẹn kiếp sau
nhớ cánh hoa xưa thoáng nghẹn ngào
vầng trăng tuổi ngọc mới hôm nao
đường xưa lạc nẻo chia đôi lứa
níu mộng cho tròn dỗ khát khao
Nhớ hương ngày cũ
Từ em ngọn gió giao muà
Ươm hương ngày cũ thêu thùa thanh tân
Tóc hong sợi nhớ bâng khuâng
Em về như chợt thấy gần mà xa…
Tháng tư dâu bể can qua
Mưa rưng rức khóc nắng nhòa nhạt buông
Mây xanh tiễn biệt dặm trường
Hồn người lữ thứ lỡ đường tha nhân
Tháng tư đánh mất mùa xuân
Tưởng quên lại nhớ trong từng phút giây
Bao năm gạt lệ lưu đày
Làm thân di trú trên ngay quê mình…
Từng ngày tắt lịm bình minh
Tay ôm quá khứ về miền hư hao
Đổi đời ngỡ giấc chiêm bao
Tháng tư lại đến vẫy chào…ly hương!
Nhớ người phù vân
bước ra trong cõi phù vân
trăng thao thức đợi mây bần thần trôi
từ em thánh nữ không ngôi
từ ta một kẻ mồ côi thất tình
em chợt đến lung linh huyền ảo
khoé thu hờn sóng gợn thuyền chao
phải chăng ước hẹn kiếp nào
nửa khuya nhập mộng tìm vào ba sinh
về đây trả dứt chử tình
để ai lưu luyến nụ quỳnh sắc hương
đêm nguyệt bạch miền sương tuyết trắng
gió đông về lạnh cóng làn da
thương cho mắt ngọc mi ngà
thương bàn tay nhỏ lụa là năm xưa
bình minh lấp ló tiễn đưa
nghe cơn hấp hối gió lùa heo may
nghìn trùng cách biệt đó đây
em nương cánh hạc theo mây về trời
phù du cạn giấc mơ trôi
ta về ủ mộng nhớ người phù vân
Nhóm lửa tình
em vẫn nhớ hoài bao phút giây
thuyền thơ cập bến ngắm mây bay
sông trăng huyền dịu đêm thơ mộng
ta đã bên nhau hạnh phúc đầy
góp nhặt thời gian nhóm lửa tình
quên đời gian dối với điêu linh
chỉ cần được sống như ta đã
đổi cả thiên thu lấy bóng hình
lấp huyệt chôn sâu cuộc tình này
môi em người hãy chuốc cho say
thịt da ngan ngát hương quỳnh dậy
tìm chút thanh tân nhớ những ngày...
em biết rồi đây cũng phải xa
phù mây che khuất ánh dương tà
thuyền về bến cũ xôn xao sóng
bỏ lại mình em - mắt nhạt nhòa...
Nụ
sầu...
đêm huyền ảo lắng nghe lòng trăn trở
biết giờ này ai còn nhớ ai không?
ánh sao rơi bàng bạc giữa mênh mông
bao kỷ niệm đang chất chồng tâm sự
chèo nhẹ mái thuyền xuôi dòng quá khứ
nghe xuyến xao…sao cứ mãi mong chờ
gió thì thầm ru khúc nhạc tình thơ
mắt trong mắt lạc hồn mơ thăm thẳm
trăng lộng ngọc môi nhớ môi say đắm
tay ấm nồng tìm nắm một bàn tay
ta trao nhau thệ ước phút giây này
tim lỗi nhịp ngất ngây dìu cõi mộng…
bờ lặng lẽ nhìn trùng khơi dậy sóng
chợt bàng hoàng tìm đâu bóng người xưa
mây ngừng trôi thả giọt nhớ đong đưa....
mi hờ khép, nụ sầu vừa lắng đọng.
Nửa vầng trăng khuyết
em đi khóa cửa vườn tao ngộ
đàn bướm hôm nao trước ngõ chờ
thiên lý trên giàn đang nở rộ
bao giờ trở lại chốn ngàn thơ...
ngàn thơ ru mộng suốt canh thâu
biển nhớ thuyền trăng sóng bạc đầu
nhặt nắng thu vàng chôn ký ức
tàn đêm dạ thảo giấc chiêm bao...
chiêm bao nhoà nhạt mờ hư huyễn
ai ngồi hong tóc dưới hàng hiên
hương quỳnh diù dặt đêm đưa tiễn
phù du phận mỏng trả về miền!
về miền cát trắng lá thông reo
dõi mắt rưng rưng cuối chân đèo
đếm bước phong trần xuôi vạn nẻo
đôi bờ xa ngái ánh trăng treo...
trăng treo soi lại dấu chân xưa
theo áng mây bay gió cợt đùa
có phải nơi này trăng hẹn ước
nửa vầng trăng khuyết buổi đêm mưa!
Nước mắt trang đài
hỡi dấu yêu ơi xin trở về
bên nhau cho trọn kiếp đam mê
đừng xa em nữa - đừng anh nhé
tuyết phủ chiều đông dạ não nề
trăng dỗi đêm nay gió cũng hờn
trăng buồn trăng tủi giọt cô đơn
sao khuê lấp lánh viền mi tím
nước mắt trang đài cứ mãi tuôn
lối cũ đường xưa nhạt bóng mây
mưa trên rừng tóc ướt vai gầy
chao ôi! em lạnh - hồn em lạnh...
môi ấm tìm đâu? nhớ vòng tay...
một phút lỡ lầm ta mất nhau
từ trong cổ tích đã thương đau
nghìn thu - dẫu có nghìn thu nữa
nguyện ước trăm năm đến bạc đầu!
hạ nghiêng nỗi nhớ ngọt ngào
em nghiêng vóc hạc nắng chao sân trường
mắt cười giấu mộng yêu thương
tương tư bướm nhỏ tìm hương tóc thề
râm ran dạo khúc nhạc hè
đầu cành phượng vỹ tiếng ve gọi sầu
ngày xanh lưu bút trao nhau
lật trang thư cũ bạc màu thời gian
bầy chim viễn xứ lang thang
bể dâu xao xác khép trang sử buồn
còn đâu áo trắng mi nhon
tay ôm cặp sách tô son dáng ngà...
thanh tân giấy mực tuổi hoa
lụa thơm khép nép đôi tà tiểu thơ
ngày về đường cũ bơ vơ
rưng rưng nắng nhạt thẩn thờ chiều trôi
ngoảnh đầu nhìn lại bồi hồi
một thời hoa mộng...xa rồi cố hương!
Nắng rót sân nhà
chiều nghiêng nắng rót sân nhà
hoa phai cánh mỏng la đà mong manh
sắc hoa màu nhớ thanh - thanh
làm sao quên nét tinh anh ngày nào...
tím thu ơi? hồn nao nao
em về chi để chênh chao đất trời!
còn đây phiến lá thu rơi
nghìn năm tơ tóc rối bời lòng nhau..
xót thân phận cỏ niềm đau .
xưa miền cổ tích bạc đầu thi nhân!
Ngày này năm ấy...
ngày này năm ấy - thuở xa xưa
mật ngọt men say ngấm đủ vừa
chín tháng cưu mang cùng dưỡng dục
chào đời tiếng trẻ khóc oa oa...
thế rồi năm ấy Mẹ sinh con
thu đến thu đi thấm thoát tròn
lá đổ bao mùa thu vẫn nhớ
tuổi hồng chắp cánh mộng lên non
giòng đời xô đẩy tháng năm qua
con bé ngày xưa đã chớm già
khóe mắt chân chim đà ẩn dấu
đầu xanh mắt biếc điểm sương pha
Xuân Huyên khuất bóng đã lâu rồi
bát nhã thuyền hoa nhẹ lướt trôi
rụng nhánh đìu hiu đông buốt giá
trưa hè nhớ Mẹ - tiếng tao nôi
Nghiêng!
nghiêng vai thương cánh vạc gầy
đêm nghiêng nổi nhớ rót đầy quỳnh tương
ru ta vào giấc mộng thường
dư âm khe khẽ quyện hương thì thầm
hạt tương tư cắn nẩy mầm
mắt trong đáy mắt môi thầm môi trao
thuyền hoa ngược sóng chênh chao
tràng si ai kết mà thao thức chờ...
tàn canh khoảnh khắc bơ vơ
mộng còn lưu luyến bên bờ sông xưa
lạnh lùng trời đổ cơn mưa
giọt vương tóc rối giọt vừa ướt mi!
NGỦ ĐI EM...
đêm đã khuya sao vẫn còn thao thức
ngủ đi em! đừng trông ngóng làm gì
gió thét gào não ruột cánh chim di
đang co ro giữa trời đông buốt giá
em nghe chăng…nhịp thời gian hối hả
chút nồng nàn nắng hạ đã phôi pha
em trách gì…khi đời nổi phong ba
xin đừng khóc! gió lay cành rụng lá
mưa cuốn trôi nước chảy về biển cả
ngủ đi em! quên giây phút yếu lòng
nắng sẽ về trên đỉnh ngọn sầu đông
đêm đã khuya…em ơi em hãy ngủ!
có lưu luyến những ngày xa xưa cũ
nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua nhanh
giữa đêm đen bầu trời vẫn trong xanh
lau nước mắt...em ơi! em hãy ngủ
Người trong tranh
ngủ đi em - giấc ngoan hiền
lót mây ta trải - bên triền cỏ hoa
gió mơn man - vóc ngọc ngà
vuốt ve vào mộng - mộng xa mộng gần
ngủ say nhé - hỡi tình nhân
môi thơm ngực ngãi - những lần bên nhau
nụ hôn đầu - chiếc hôn sau
lên đôi mắt biếc - biếc màu đại dương
bướm bay sang - ghé đầu giường
em về ngan ngát - ướp hương chỗ nằm
nắng xuyên cành - trời xanh trong
chim muông ríu rít - xoay vòng líu lo
vẽ dung nhan - lên bài thơ
như làn khói mỏng - sương mờ tinh khôi
hoa e ấp - nhoẻn miệng cười
nhìn quanh thảng thốt - Ôi người trong tranh!
tôi chỉ là hạt cát
trong sa mạc loài người
đánh rơi mất nụ cười
giữa dòng đời đen tối
vén bóng đêm tìm lối
thấy ban ngày đầy ma
khoác lên mình cà sa
mang trái tim của quỷ
thiên đường ơi hoa mỹ
giữa sống chết cận kề
tình nhân loại có hề
thương yêu và tha thứ
ngược dòng về quá khứ
ta đánh mất quê hương
trôi dạt khắp muôn phương
vẫn cùng chung nòi giống!
Nhánh vô vi
ngoài kia nắng rót mật ong
mùa chưa sang đã thềm hong tơ vàng
bụi hồng quán trọ trần gian
rừng thu trút lá trên ngàn heo may
em qua áo lụa trời mây
thoảng hương nguyệt quế đan tay sương mù
vai gầy lành lạnh...hoang vu!
hoàng hôn nối gót gió ru tự tình..
em qua mấy ngã phù sinh
hoá bông cỏ dại vô tình bay đi
ven đường trổ nhánh vô vi
từ trong vô thỉ cớ chi phong trần!
Nhớ cánh hoa xưa
em lại về đây kể chuyện mình
cánh hoa huyền thoại sắc lung linh
hương khuê em ướp vào trong gió
dắt nhớ tay ru khúc nhạc tình
từ thuở xa xưa mẹ kể rằng
em là thiếu nữ chỉ yêu trăng
khép mi mắt biếc đêm huyền ảo
nhẹ gót giao mùa hội hoa đăng
em đến bên đời gieo ý thơ
bao hồn thi sĩ chợt ngu ngơ
cho lòng mặc khách thêm thờ thẫn
một phút tương tư hóa dại khờ
có lẽ kiếp này trót nợ nhau
từ trong cổ tích đã thương đau
em, loài khuê các như sương sớm
ta khách phong trần, hẹn kiếp sau
nhớ cánh hoa xưa thoáng nghẹn ngào
vầng trăng tuổi ngọc mới hôm nao
đường xưa lạc nẻo chia đôi lứa
níu mộng cho tròn dỗ khát khao
Nhớ hương ngày cũ
Từ em ngọn gió giao muà
Ươm hương ngày cũ thêu thùa thanh tân
Tóc hong sợi nhớ bâng khuâng
Em về như chợt thấy gần mà xa…
Tháng tư dâu bể can qua
Mưa rưng rức khóc nắng nhòa nhạt buông
Mây xanh tiễn biệt dặm trường
Hồn người lữ thứ lỡ đường tha nhân
Tháng tư đánh mất mùa xuân
Tưởng quên lại nhớ trong từng phút giây
Bao năm gạt lệ lưu đày
Làm thân di trú trên ngay quê mình…
Từng ngày tắt lịm bình minh
Tay ôm quá khứ về miền hư hao
Đổi đời ngỡ giấc chiêm bao
Tháng tư lại đến vẫy chào…ly hương!
Nhớ người phù vân
bước ra trong cõi phù vân
trăng thao thức đợi mây bần thần trôi
từ em thánh nữ không ngôi
từ ta một kẻ mồ côi thất tình
em chợt đến lung linh huyền ảo
khoé thu hờn sóng gợn thuyền chao
phải chăng ước hẹn kiếp nào
nửa khuya nhập mộng tìm vào ba sinh
về đây trả dứt chử tình
để ai lưu luyến nụ quỳnh sắc hương
đêm nguyệt bạch miền sương tuyết trắng
gió đông về lạnh cóng làn da
thương cho mắt ngọc mi ngà
thương bàn tay nhỏ lụa là năm xưa
bình minh lấp ló tiễn đưa
nghe cơn hấp hối gió lùa heo may
nghìn trùng cách biệt đó đây
em nương cánh hạc theo mây về trời
phù du cạn giấc mơ trôi
ta về ủ mộng nhớ người phù vân
Nhóm lửa tình
em vẫn nhớ hoài bao phút giây
thuyền thơ cập bến ngắm mây bay
sông trăng huyền dịu đêm thơ mộng
ta đã bên nhau hạnh phúc đầy
góp nhặt thời gian nhóm lửa tình
quên đời gian dối với điêu linh
chỉ cần được sống như ta đã
đổi cả thiên thu lấy bóng hình
lấp huyệt chôn sâu cuộc tình này
môi em người hãy chuốc cho say
thịt da ngan ngát hương quỳnh dậy
tìm chút thanh tân nhớ những ngày...
em biết rồi đây cũng phải xa
phù mây che khuất ánh dương tà
thuyền về bến cũ xôn xao sóng
bỏ lại mình em - mắt nhạt nhòa...
đêm huyền ảo lắng nghe lòng trăn trở
biết giờ này ai còn nhớ ai không?
ánh sao rơi bàng bạc giữa mênh mông
bao kỷ niệm đang chất chồng tâm sự
chèo nhẹ mái thuyền xuôi dòng quá khứ
nghe xuyến xao…sao cứ mãi mong chờ
gió thì thầm ru khúc nhạc tình thơ
mắt trong mắt lạc hồn mơ thăm thẳm
trăng lộng ngọc môi nhớ môi say đắm
tay ấm nồng tìm nắm một bàn tay
ta trao nhau thệ ước phút giây này
tim lỗi nhịp ngất ngây dìu cõi mộng…
bờ lặng lẽ nhìn trùng khơi dậy sóng
chợt bàng hoàng tìm đâu bóng người xưa
mây ngừng trôi thả giọt nhớ đong đưa....
mi hờ khép, nụ sầu vừa lắng đọng.
Nửa vầng trăng khuyết
em đi khóa cửa vườn tao ngộ
đàn bướm hôm nao trước ngõ chờ
thiên lý trên giàn đang nở rộ
bao giờ trở lại chốn ngàn thơ...
ngàn thơ ru mộng suốt canh thâu
biển nhớ thuyền trăng sóng bạc đầu
nhặt nắng thu vàng chôn ký ức
tàn đêm dạ thảo giấc chiêm bao...
chiêm bao nhoà nhạt mờ hư huyễn
ai ngồi hong tóc dưới hàng hiên
hương quỳnh diù dặt đêm đưa tiễn
phù du phận mỏng trả về miền!
về miền cát trắng lá thông reo
dõi mắt rưng rưng cuối chân đèo
đếm bước phong trần xuôi vạn nẻo
đôi bờ xa ngái ánh trăng treo...
trăng treo soi lại dấu chân xưa
theo áng mây bay gió cợt đùa
có phải nơi này trăng hẹn ước
nửa vầng trăng khuyết buổi đêm mưa!
Nước mắt trang đài
hỡi dấu yêu ơi xin trở về
bên nhau cho trọn kiếp đam mê
đừng xa em nữa - đừng anh nhé
tuyết phủ chiều đông dạ não nề
trăng dỗi đêm nay gió cũng hờn
trăng buồn trăng tủi giọt cô đơn
sao khuê lấp lánh viền mi tím
nước mắt trang đài cứ mãi tuôn
lối cũ đường xưa nhạt bóng mây
mưa trên rừng tóc ướt vai gầy
chao ôi! em lạnh - hồn em lạnh...
môi ấm tìm đâu? nhớ vòng tay...
một phút lỡ lầm ta mất nhau
từ trong cổ tích đã thương đau
nghìn thu - dẫu có nghìn thu nữa
nguyện ước trăm năm đến bạc đầu!
No comments:
Post a Comment