Wednesday, January 24, 2024

Đàm Hạnh U V

 
Úa màu trăng xưa
bẽ bàng chi lắm...lòng đau!
mưa đêm nhỏ lệ uá màu trăng xưa
pha lê tim vỡ…có vừa…
cho người vui với cợt đùa thế gian
gượng cười trong cõi hổn mang
hồn thơ chảy máu ngập tràn lạnh căm
trăng xưa còn có trăng rằm?
ngu ngơ cứ ngỡ người trăm năm về
lạnh lùng rơi! đêm tái tê…
mình ta với bóng bên lề nhân sinh
lưu ly đáy mắt hoạ hình
dáng hoa tuổi ngọc nguyên trinh…ngày nào
tàn canh giọt đắng xanh xao
đèn khuya hiu hắt sóng trào ướt mi
buông thôi! níu kéo được gì?
cạn duyên hạnh ngộ mong chi bên người!
Vầng trăng hẹn ước
em nhớ mãi vầng trăng xưa huyền thoại
sáng lung linh đủ cung bậc sắc màu
dẫu vui buồn hạnh phúc lẫn thương đau
vẫn quấn quít bên nhau trong mọi lúc
muà trăng cũ chìm sâu vào ký ức
người ra đi biền biệt tận phương nào
cánh phượng hồng ép trang sách gởi trao
dòng lưu bút nhạt nhòa màu mực tím
hồn giấy trắng theo tim yêu ngất lịm
lá thư tình một thủa vẫn còn đây
mắt môi nào vừa chạm nét thơ ngây
chiều thu đổ lá vàng bay muôn lối…
Tình đã chết! vào một chiều thu cuối
trăng nửa vầng hiu hắt chít khăn tang
đêm cô đơn sao rơi rụng trên ngàn
đêm khắc khoải chờ vầng trăng hẹn ước!
Vẽ
em sẽ vẽ - mây ngàn trôi mấy nẻo
bến giang đầu lạnh lẽo ngọn phù du
mắt heo may như uống cạn hồ thu
ngày cõng nắng chờ đêm về hong tóc
em sẽ vẽ - dây tơ hồng buộc chặt
ước mơ xanh muôn thuở của chúng mình
đôi bướm mơ chắp cánh lượn lờ xinh
bầy trẻ nhỏ rước đèn đêm trăng sáng
em sẽ vẽ - khung trời thu tháng tám
gió vi vu chim ríu rít tìm mồi
chú nai vàng đang thơ thẩn dạo chơi
vui chân bước ông mặt trời vừa tắt
em vẽ nhé! ngón tay gầy anh thắp
lửa đêm đông cho vơi nỗi nhớ nhà
khói thuốc buồn quyện sương lạnh miền xa
sầu lữ thứ trắng pha màu tóc bạc
và anh đến khi hoàng hôn nắng nhạt
thuyền năm nào lại cập bến sông xưa
Vẽ bóng
tiếng chim khản giọng quan hà
ngồi đây ta vẽ bóng ta lạc loài
bụi cay khóe mắt nhạt nhòa
quẩn quanh rồi cũng phôi phai cuộc người
nhếch môi tìm lại nụ cười
đã nghe xon xót bến đời hanh hao
cuộn mình dỗ giấc chiêm bao
thì ra đêm đã buông màu sắc không!
ngậm ngùi dõi mắt xa trông
bóng ai lầm lũi mênh mông xứ người
 
em như loài hoa dại
mọc trên cánh đồng hoang
người qua xin giữ lại
chút hương thầm riêng mang
Về với hư không...
muà thu chết trong nhau từ thuở
lá xa cành dang dở chuyện xưa
tím trời ngâu đổ lệ mưa
cho hoa khuê các sớm trưa bẽ bàng
chiều thắp nắng tay đan hẹn ước
đường quen thân dấu bước chân chim
quanh co lối nhỏ đi tìm
tiếng lòng ru tiếng con tim dại khờ
đồi vọng nguyệt ai chờ ai đợi
hương quỳnh thơm ghép vội vần thơ
hoa tiên bút mực thẫn thờ
gặp người trong mộng mà ngờ chiêm bao
sương nhỏ giọt sóng chao mắt biếc
canh sắp tàn luyến tiếc mà chi
đôi bờ hư thực phân ly
để đêm ngắn ngủi xuân thì vụt bay
vầng dương đến vai gầy buốt giá
kiếp hồng nhan thôi đã từ đây…
hồn lìa thể phách sớm mai
rèm mi vừa khép thiên thai gọi mời
tiêu tương khúc thay lời từ tạ
nhạc du dương êm ả giấc nồng
tiễn người về với hư không
để người ở lại sầu đông lạnh lùng!
Về với Hư Không
chuông chiều vụn vỡ hồi kinh
chừng nghe thảng thốt giật mình chiêm bao
lòng như cuộn sóng ba đào
tầng không én lượn làm chao xuân thì
cỏ nào che khuất lối đi
đường nào thiên lý chim di khóc thầm
đàn buông nhẹ khúc ngũ âm
lắng trong sương khói xa xăm buốt hồn
nhặt cho đầy túi càn khôn
lên non đội đá mà chôn ngậm ngùi
hồ trường cạn chén đầy vơi
cho quên đi hết kiếp người đảo điên
soi đêm thắp bóng trăng thiền
soi tâm gợn chút niềm riêng nhạt nhoà
tiếc gì khoảnh khắc đã qua
xem như bọt nước vỡ oà dưới mưa
một ngày thăm lại bến xưa
con thuyền bát nhã cũng vưà nhổ neo
hạc vàng tắm ánh trăng treo
đầu ghềnh ngọn gió cõng heo may về
ước nguyền từ thuở hẹn thề
lỡ tay đánh rớt bên lề nhân sinh
tìm đâu trong chốn vô minh
lá lay con tạo vô tình liếc ngang
dang tay đón bắt thênh thang
trả cho đời những bạt ngàn phù vân
đường trần chân bước lâng lâng
phong ba dồn dập cũng ngần ấy thôi
chiều vương nắng tắt bên đồi
đêm chưa về kịp đêm ngồi chờ ai
bình minh dạo gót nguyên khai
lá non ngậm giọt sương mai trong lành
lá vàng theo gió lìa cành
chút tình tri kỷ cũng đành xa xăm
thuyền thơ cập bến sông trăng
tiển người về chốn vĩnh hằng thiên thu
chỉ là hạt buị phù hư
hoá thân theo gót chân như tìm về
ngờ đâu đắm bến sông mê
nhìn quanh chỉ thấy tứ bề hư không!
Viết cho bé Tôm
Xuân này con đã mất nhà
bốn ba năm ấy có là mùa xuân
từ khi quỷ đỏ trên rừng
kéo về thành phố ăn mừng đổi thay
hòa bình! được gọi là đây?
cửa nhà mất trắng tội thay dân lành
chúng cướp! chúng giết! chúng hành...
chúng bắt! chúng đánh! cho thành ma trơi...
Xuân này con thấy những gì
trên đống đổ nát người đi tìm người
Cha tìm nhặt lại đồ chơi
cho con tròn tuổi khóc đời dân oan
nghẹn ngào - thảng thốt- bàng hoàng
Mẹ như gục ngã giữa tan hoang chiều
nước mắt nhỏ xuống bao nhiêu
có mong rửa sạch những điều ác nhân
Xuân này có giống Mậu thân?
mồ chôn tập thể dân mình năm xưa
đạn thay tiếng pháo giao thừa
xương chất thành núi - máu vừa tràn sông
Xuân này có giống bảy lăm?
một nưả dân tộc hờn căm khóc-cười
chạy đi muôn ngả, muôn nơi
vùi thây biển cả - một đời bể dâu
Xuân này con biết về đâu?
màng đêm buông xuống một màu tối tăm
Viết cho Em nhân dịp sinh nhật 24-7
hồn thơ nay đã chết
biết lấy gì tặng em
nhặt con chữ lấm lem
xâu cho tròn chuổi nhớ
nghe trong từng hơi thở
em ơi…chị sẽ về
bây giờ ư? chưa thể!
nghe sông Hàn kể lể
tàu thuyền đến rồi đi
con nước nhỏ thầm thì
cá tôm giờ đâu hết
sóng kêu gào thảm thiết
biển chẳng còn bình yên
mẹ Âu Cơ dịu hiền
đang gục đầu tức tủi
cha Long Quân trên núi
đành cúi mặt lặng thinh
tai họa cứ rập rình
bên đàn con vô tội
chúng ta nào có lỗi
em ơi…hãy ráng chờ…
nhớ chị tìm trong mơ
chị bên em mọi lúc
con tim luôn thao thức
theo nhịp đập hồi sinh
của đất Mẹ quê mình
em ơi…em có biết?
Vọng nguyệt
trăng chải tóc trên đồi khuya
ai mang nắng thắp gió chia nhánh sầu
trăng soi gương bến giang đầu...
như còn lưu luyến bên cầu tiêu tương...
màng sương lạnháng chiều buông
rèm mi thao thức ánh buồn hoang mơ
lầu vọng nguyệt áo tiểu thơ
hoa còn e ấp phiến tơ trắng ngần
trăng cố quận lòng tha nhân
lênh đênh một kiếp phong trần phù du!
Vu Vơ Tháng Chín
Thu xưa rắc nắng cuối ngày
Tình buông theo gió trăng cài lối mơ
Rong rêu hoá thạch dại khờ
Trôi về đâu buổi hoang sơ một mình
Đời không cõng hết điêu linh
Thì xin gửi lại tử sinh chốn này
Chiều loang phủ tím cung mây
Bờ xa sóng gọi ai hay đêm trường
Huyễn hư một cuộc vô thường
Biết đâu ta lại lạc đường tìm nhau
Mây vương cho mắt em sầu
Vàng thu lá uá về đâu xa cành
Vu vơ tháng tám
hoa gầy nắng tựa bờ vai
em gầy như cánh thu phai chớm mùa
bên hiên hoàng điệp về chưa
hồn hoa xác bướm như vừa đâu đây
mơ hồ dấu hạc chân mây
rừng thu phong khép chiều thay lá vàng
Hồ trăng đêm mộng lênh loang...
não nề tiếng vạc gọi đàn kêu sương
ngủ âm trỗi khúc vô thường...
thiên thu còn đó sắc hương ngậm ngùi!
ẩn thân cỏ mục kiếp người
nằm nghe gió hát trên đồi cô liêu...
Vùng ký ức
ngày lịm tắt giữa giòng trôi hối hả
đêm hoang vu từ giã buổi chia ly
làn sương mỏng rung theo cơn gió lạ
nhịp thời gian lưu luyến phút phân kỳ
hồn sông núi khắc ghi vào mộ đá
trăng hoàng thành bóng ngả chốn tịch liêu
thuyền viễn xứ giữa muôn chiều lộng gió
bến đò xưa còn đó, dáng người đâu?
chân mây gọi Hoàng lâu chìm dấu hạc
phương trời xa bàng bạc nhuộm tà huy
rừng lá thấp chim di về tổ ấm
áo phong trần bụi bám bạc sờn vai
trăng xõa tóc cho dài đêm mộng mị
khúc nghê thường đâu chỉ giấc chiêm bao
rèm mi khép xanh xao vùng ký ức
nắng buông mành rưng rức nụ quỳnh hoa
 
không thèm nhớ, đã bao lâu
chỉ cần biết, đang bên nhau
dẫu vui sướng, hay khổ đau
hãy cứ thế mà an nhiên
như biển cả vẫn dịu hiền
ôm lấy thuyền mà che chở
sóng bạc đầu vì thương nhớ
khi thuyền lỡ xa bến bờ
đời ngắn ngủi, chớ hững hờ
giữ bình yên từng nhịp thở
dốc xe lăn qua tạm bợ
lúc gập ghềnh nào sá chi
có những thứ hãy quên đi
còn những gì nên giữ lại
tương kính mãi như ban đầu
rồi sẽ được, vững bền lâu
chẳng có gì là không thể
cho qua đi, hãy mặc kệ
chẳng còn nhớ tháng năm nào
mềnh bắt đầu, ta yêu nhau
Vũng Sầu
Ta về phong kín nổi đau
Đem thơ thả xuống vũng sầu nhân gian
Trót sinh nhằm chốn hổn mang
Nên đành chiụ cảnh lầm than khốn cùng
Kiếp người theo thế cuộc chung
Thuyền không bến néo chập chùng nổi trôi
Bao năm chủ nghiã lên ngôi
Là bao máu đổ lệ rơi tuôn trào
Bốn mươi năm nuốt nghẹn ngào...
Nay đồng khô cháy biển gào tang thương
Lửa thiêng làm đuốc soi đường
Hồn sông núi khắp muôn phương tìm về...
Lòng người chìm đắm u mê
Nồi da xáo thịt Mẹ Quê hương mình
Than ôi! viễn cảnh điêu linh...
Oan khiên chồng chất dân tình khát khao...


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...