ai làm tháng chín nhạt màu
để hồn cỏ dại nghe đau buốt mùa
bỗng dưng trời lại đổ mưa
em tôi mắt ướt đổ thừa tại mây
nụ cười góp nhặt lâu nay
bỗng dưng đánh mất tội thay! nụ cười
canh khuya động giấc non ngàn
chim rừng thỏ thẻ bên hàng cây si
này em cô gái xuân thì
về đi em hỡi về đi muộn rồi
ngô đồng rắc lá bên đồi
thu phong bay lượn như đôi bướm vàng
rừng thưa đã khép mùa sang
lối xưa cỏ dại mọc loang đôi bờ
buồn em hiu hắt bến mơ
buồn chi con nhện giăng tơ nửa chừng
sương đêm đọng giọt rưng rưng
ướt vai áo mỏng lạnh từng làn da
này em nhan sắc ngọc ngà
từ em ta dệt gấm hoa ngại ngùng
mây vương gót nhỏ theo cùng
về thôi em nhé mình chung con đường...
Có nghe thu đã về chưa?
nồng nàn môi mắt như vừa mới say…
lao xao phiến lá hao gầy
thì thầm như tiếng gọi bầy xa xa…
Có nghe mộng mị phù hoa
điệu ru nước mắt la đà rưng rưng…
tigôn ơi…cánh hoa rừng
cài lên tóc rối ai từng nâng niu.
Có nghe sương lạnh vai chiều
khăn san quàng vội hắt hiu đường về
cô đơn đếm bước não nề
chân mây khuất nẻo sơn khê bồi hồi!
Có nghe giọt đắng viền môi
chuyện tình một thuở trên đồi sim xưa
đồi sim tim tím chiều mưa…
mưa giăng giăng mắc lệ mưa - khóc người!
đã thấy hoa cười dưới nắng mai
tháng tư khép lại những đêm dài
tiếng mưa rỉ rả buồn chi lạ
hạ đến thơm nồng hương tóc mây
đào năm cũ vừa ra hoa sớm
gái xuân xưa cũng chớm tuổi già
tái lai bao bận xuân qua
chạnh lòng ly khách xót xa nhớ về
quê hương đó triền đê dáng mẹ
đồng ruộng xanh bầy sẻ líu lo
lung linh bóng nước con đò
êm đềm khua sóng mặc cho những ngày
bao kỷ niệm đong đầy ký ức
đêm chờ quỳnh thao thức cùng trăng
hương đưa thoang thoảng xa gần
lời như còn đó dấu chân khuất mờ
kìa chốn cũ bến bờ phai nhạt
áo mây trời bóng hạc dần xa
bể dâu thế cuộc can qua
bâng khuâng nhớ buổi chiều tà quê xưa....
ngoài trời bất chợt đổ mưa
mưa đêm ướt cả đường xưa lối về!
đào phai tại chốn sân chùa
em khoe áo mới cho vừa lòng anh
xé mây một dải thiên thanh
ướp hương nguyên thủy để dành trao nhau
ví như duyên nợ trầu cau
thì xin hãy cứ bạc đầu vì em
Em mong manh quá lời yêu muộn
Hẹn với cỏ hoa gọi mộng thường
Tôi ngẩn ngơ nhìn hồn tỉnh thức
Trần gian hay một góc thiên đường
em qua lối nhỏ xôn xao
có hoa hàm tiếu cúi chào làm duyên
chạm bàn tay...ngón tay tiên!
ủ hương nguyên thủy trao đêm hẹn hò...
em qua lối nhỏ ta chờ
dắt theo đàn bướm giấc mơ dịu dàng
nghe tim thảng thốt bàng hoàng
hồn sa đôi mắt nồng nàn dấu yêu...
em sẽ vẽ mây ngàn trôi mấy nẻo
bến giang đầu lạnh lẽo ngon phù du
mắt heo may như uống cạn hồ thu
ngày cõng nắng chở đêm về hong tóc
em sẽ vẽ dây tơ hồng buộc chặt
ước mơ xanh muôn thuở của chúng mình
đôi bướm mơ chắp cánh lượn lờ xinh
bầy trẻ nhỏ rước đèn đêm trăng sáng
em sẽ vẽ khung trời thu tháng tám
gió hiu hiu chim ríu rít tìm mồi
chú nai vàng đang thơ thẩn dạo chơi
vui chân bước ông mặt trời vừa tắt
em vẽ nhé ngón tay gầy anh thắp
lửa đêm đông cho vơi nổi nhớ nhà
khói thuốc buồn quyện sương lạnh miền xa
sầu lữ thứ trắng pha màu tóc bạc
và anh đến khi hoàng hôn nắng nhạt
thuyền năm nào lại cập bến sông xưa!
Em trở lại nơi này nghe biển hát
Thuyền có về kịp đón kẻ sang ngang
Trăng hẹn ước từ ngàn thu năm trước
Biển ôm thuyền giữa sóng nước mênh mang...
giọt đắng cà phê mặn chát môi
mây giăng tím biếc sáng nay rồi
mưa ơi đừng đến làm chi nữa
để mắt thu buồn ngấn lệ rơi
mỏi gót đường đời chốn tạm vay
ngỡ rằng tri kỷ gặp nơi này
tri âm hà dễ tìm đâu thấy
vương vấn trong lòng tưạ áng mây
một chút ân tình ta đã trao
bỗng đâu sóng gió cuộn ba đào
sao đành quên hết bao ngày tháng
nhặt lại hương xưa ở chốn nào
ngoảnh mặt trông về cố quận xa
rưng rưng khóe mắt nổi nhớ nhà
đêm nay trăng hẹn bên hiên cửa
dáng Mẹ nương theo bóng nguyệt tà
Gởi chút tinh khôi để tặng đời
Nghe lòng trống vắng tựa trùng khơi
Người đi biền biệt chiều đông cuối
Một cánh chim trời bỗng lẻ đôi
Hè về phượng tím rụng đầy
Cỏ xanh hoa trắng một bầy Em Tôi
Gặp nhau đất khách quê người
Ngồi ôn kỷ niệm một thời ấu thơ
Chuyện đời thực cứ như mơ...
hoa vẫn thắm dẫu mùa đang trở gió
nắng hanh vàng lấp ló nụ hồng tươi
đông qua chưa? mà hiu hắt môi cười
trời lạnh quá! mần răng tui chịu thấu
khép
mi mắt biếc dỗi hờn
sóng chao ký ức từng cơn mộng về
phiến sầu chạm ngõ cung mê
hỏi lòng chợt thấy tái tê ngậm ngùi
đường thơm trăng bạc hoa rơi
với tay níu lại khoảng trời thênh thang
áo bay trắng quá mơ màng
guốc khua ngõ nhỏ âm vang canh trường
tịch liêu đêm gọi yêu thương
tìm đâu một thoáng dư hương ngày nào
chỉ hồng lá thắm đã trao
lâu đài cổ tích xanh xao võ vàng
vườn xưa thắp nến đêm tàn
chân chim lạc dấu thiên đàng ước mơ
trăng non thao thức đợi chờ
đàn buông lỗi nhịp dây tơ phím chùng!
Lặng thầm nghe khúc tạ từ
âm ba vọng cánh rừng thu bạt ngàn
se tơ trời kết mây hoang
vòng nhân sinh nối đá vàng tìm nhau
Lên đồi mơ lá nhuộm màu
nai vàng ngơ ngác hạt ngâu phủ mờ
ngủ đi em nhện giăng tơ
ta cùng dệt nốt bài thơ ân tình
Qua rồi giông bão điêu linh
tàn cơn sóng gió bình minh rạng ngời
son hồng chúm chím tô môi
dìu nhau tháng chín bên đời thu ca!
Mắt phù du nhuốm heo may
em qua tháng chín gió lay trúc đào
ai làm tháng chín mưa ngâu
cho mi mắt ướt cho sầu thế gian
thu xưa nhặt lá thu vàng
thu nay đọng lại hoang tàn trong nhau
tiếc thương sợi nắng nhạt màu
em ngồi tô lại mà đau từng giờ
bướm về thăm ghé vườn mơ
bên giàn thiên lý bơ vơ một mình
ngậm ngùi lỗi nhịp phù sinh
tay cầm sợi nhớ buộc tình thiên thu!
Một chút hồn nhiên của thuở nào
Chợt nghe lưu luyến giấc chiêm bao
Lòng thanh xuân ấy bao năm đã
Tan tác đông về gió xác xao
Một ngày như mọi ngày
Vai khoác áo phong sương
Gót chân lấm bụi đường
Vầng dương chưa kịp thắp
Đường chân mây thẳng tắp
Dõi mắt phương trời xa
Lòng chợt nhớ quê nhà
Bao mảnh đời khổ hạnh
Mẹ già đêm Xuân lạnh
Mỏi mòn chờ tin con
Thiếu phụ dạ sắt son
Trông chồng ngày đoàn tụ
Trẻ thơ trong giấc ngủ
Thiếu bàn tay vỗ về
Gọi mẹ trong cơn mê
Thiên đường ơi có thấu...
Nàng đi tìm Chúa đảo
mỉm cười chàng bâng quơ
già rồi đừng mộng mơ
em chỉ là nàng thơ
nàng thơ không có tuổi
mình nắm tay dong ruổi
khắp đó đây phương trời
khi nào hụt hết hơi
cũng chưa là già quá
đời có lúc thăng hoa
thơ ca không thể thiếu
như nụ hoa hàm tiếu
điểm giọt sương long lanh
như tơ liểu buông mành
giữa biến trời xanh biếc
nghe nè em nói thiệt
em vẫn là của anh
mất đi đâu mà sợ
cõi trần gian tạm bợ
hãy sống như đã từng
thương yêu mãi không ngừng
sẻ chia và nâng đỡ
nắng
rơi ngậm giọt thu vàng
áo ai tím quá chiều loang lưng đồi
hẹn người từ chốn xa xôi
tóc xưa lả ngọn mây trôi hững hờ
chim về tổ cũ bơ vơ
rừng thưa đã khép bên bờ dạ hương
lá rơi hóa kiếp - vô thường
vẳng nghe tiếng hạc kêu sương gọi bầy
trái sầu chín muộn nào hay
lá mê ngủ thiếp trên tay miên trường
khẽ thôi! trọn giấc yêu thương...
cho đôi bướm mộng tứ phương tìm về...
Này thì trắng đen
Cho ta nhớ về cái thuở xa xưa
Này thì gió mưa
Cho đất ươm mầm mạch sống bao la...
người ngồi đó hồn thơm tà nguyệt bạch
áo trinh nguyên quấn quýt sợi tơ vàng
chớm giao mùa hạ trắng đón thu sang
xanh mắt biếc chứa chan lòng xuân nữ....
mây xoãi tóc níu chân người lữ thứ
bướm mộng về tay ngọc luạ mềm vai
chim vành khuyên ríu rít dưới nắng mai
chôn kỷ niệm chỉ còn trong ký ức!
người về lại khung trời xưa yên ả
dấu chân nào một thuở tuổi hồn nhiên
ngày ra đi nghe tim mình hóa đá
thấy hoa cười trong nắng nhuộm hoàng hôn
Nhà
nàng cũng có lá vàng
Nhà nàng cũng có thu vàng ngoài hiên
Chao ôi như thể người điên
Mới vừa thức giấc đã nghiêng ngã đời
Vàng thu ơi? Lá vàng rơi!
Vàng rơi chi nữa rối bời lòng nhau
Quẩn quanh một kiếp nhân sinh
buồn vui rồi cũng mỗi mình với ta
đường trần mỏi gót phong ba
mới hay cõi tạm chỉ là phù du
dừng chân quán trọ đời ru
thản nhiên gió gọi lãng du theo mùa
vô tình gặp lại dấu xưa
tưởng là vạt nắng mới vừa qua đây
thẫn thờ lạnh giá bàn tay
mà lòng cứ ngỡ đắm say ngày nào
sương giăng ghềnh vắng chiêm bao
cho đêm hoang dại cho thao thức chờ
mây qua phố núi hững hờ
chim về tháp nhạn bơ vơ tình sầu
đêm buông khắc khoải canh thâu
mơ hoa lỡ giấc hoàng lâu hạc vàng!
Sương đêm rót lạnh dòng ngâu
Đông chưa kịp ủ giọt sầu lên men
Khai hoa dáng ngọc bên thềm
Tím màu trinh nữ lụa mềm áo xưa...
ta khóc thương cho một kiếp người
ta cười ha hả nước mắt rơi
lòng ta hoang lạnh như sỏi đá
nhật nguyệt đôi vầng chiếu sáng soi...
Tàn thu đón gió đông sang
ai đem giấu sợi tơ vàng dưới sương
ô hay…giọt nắng còn vương
chao ôi! giọt nắng còn tương tư nàng
tóc thề ai thả chấm ngang
vai thơm lưng luạ gió quàng hương môi
nghe sầu đông đến bên đồi
nghe thu hấp hối nghẹn lời rưng rưng…
thềm sương lạnh buốt vai gầy
hương xưa thao thức hồn say chập chùng
hoa giăng thắp nến mông lung
cho đêm trắng mộng tương phùng tri âm
rưng rưng trông ánh nguyệt rằm
mà nghe gió gọi trăm năm bạc đầu
hài khuya chạm giấc canh thâu
người về đang đợi bến đầu Tiêu tương
bên nhau khoảnh khắc vô thường
nào hay đã biết đoạn trường phân ly
bình minh xếp cánh huyền vi
phù dung một sớm xuân thì dở dang!
Thôi thì con tạo xoay vần
Phong ba bão táp cũng ngần ấy thôi
Nhếch môi nở một nụ cười
Cho qua cái kiếp phận người mong manh!
Tìm nắng ấm em sang nơi xứ lạ
Bỏ sau lưng giá buốt buổi đông tàn
Người ở lại nghe linh hồn hóa đá
Mai em về góp nhặt chút thời gian...
sóng chao ký ức từng cơn mộng về
phiến sầu chạm ngõ cung mê
hỏi lòng chợt thấy tái tê ngậm ngùi
đường thơm trăng bạc hoa rơi
với tay níu lại khoảng trời thênh thang
áo bay trắng quá mơ màng
guốc khua ngõ nhỏ âm vang canh trường
tịch liêu đêm gọi yêu thương
tìm đâu một thoáng dư hương ngày nào
chỉ hồng lá thắm đã trao
lâu đài cổ tích xanh xao võ vàng
vườn xưa thắp nến đêm tàn
chân chim lạc dấu thiên đàng ước mơ
trăng non thao thức đợi chờ
đàn buông lỗi nhịp dây tơ phím chùng!
Lặng thầm nghe khúc tạ từ
âm ba vọng cánh rừng thu bạt ngàn
se tơ trời kết mây hoang
vòng nhân sinh nối đá vàng tìm nhau
Lên đồi mơ lá nhuộm màu
nai vàng ngơ ngác hạt ngâu phủ mờ
ngủ đi em nhện giăng tơ
ta cùng dệt nốt bài thơ ân tình
Qua rồi giông bão điêu linh
tàn cơn sóng gió bình minh rạng ngời
son hồng chúm chím tô môi
dìu nhau tháng chín bên đời thu ca!
Mắt phù du nhuốm heo may
em qua tháng chín gió lay trúc đào
ai làm tháng chín mưa ngâu
cho mi mắt ướt cho sầu thế gian
thu xưa nhặt lá thu vàng
thu nay đọng lại hoang tàn trong nhau
tiếc thương sợi nắng nhạt màu
em ngồi tô lại mà đau từng giờ
bướm về thăm ghé vườn mơ
bên giàn thiên lý bơ vơ một mình
ngậm ngùi lỗi nhịp phù sinh
tay cầm sợi nhớ buộc tình thiên thu!
Một chút hồn nhiên của thuở nào
Chợt nghe lưu luyến giấc chiêm bao
Lòng thanh xuân ấy bao năm đã
Tan tác đông về gió xác xao
Một ngày như mọi ngày
Vai khoác áo phong sương
Gót chân lấm bụi đường
Vầng dương chưa kịp thắp
Đường chân mây thẳng tắp
Dõi mắt phương trời xa
Lòng chợt nhớ quê nhà
Bao mảnh đời khổ hạnh
Mẹ già đêm Xuân lạnh
Mỏi mòn chờ tin con
Thiếu phụ dạ sắt son
Trông chồng ngày đoàn tụ
Trẻ thơ trong giấc ngủ
Thiếu bàn tay vỗ về
Gọi mẹ trong cơn mê
Thiên đường ơi có thấu...
Nàng đi tìm Chúa đảo
mỉm cười chàng bâng quơ
già rồi đừng mộng mơ
em chỉ là nàng thơ
nàng thơ không có tuổi
mình nắm tay dong ruổi
khắp đó đây phương trời
khi nào hụt hết hơi
cũng chưa là già quá
đời có lúc thăng hoa
thơ ca không thể thiếu
như nụ hoa hàm tiếu
điểm giọt sương long lanh
như tơ liểu buông mành
giữa biến trời xanh biếc
nghe nè em nói thiệt
em vẫn là của anh
mất đi đâu mà sợ
cõi trần gian tạm bợ
hãy sống như đã từng
thương yêu mãi không ngừng
sẻ chia và nâng đỡ
áo ai tím quá chiều loang lưng đồi
hẹn người từ chốn xa xôi
tóc xưa lả ngọn mây trôi hững hờ
chim về tổ cũ bơ vơ
rừng thưa đã khép bên bờ dạ hương
lá rơi hóa kiếp - vô thường
vẳng nghe tiếng hạc kêu sương gọi bầy
trái sầu chín muộn nào hay
lá mê ngủ thiếp trên tay miên trường
khẽ thôi! trọn giấc yêu thương...
cho đôi bướm mộng tứ phương tìm về...
Này thì trắng đen
Cho ta nhớ về cái thuở xa xưa
Này thì gió mưa
Cho đất ươm mầm mạch sống bao la...
người ngồi đó hồn thơm tà nguyệt bạch
áo trinh nguyên quấn quýt sợi tơ vàng
chớm giao mùa hạ trắng đón thu sang
xanh mắt biếc chứa chan lòng xuân nữ....
mây xoãi tóc níu chân người lữ thứ
bướm mộng về tay ngọc luạ mềm vai
chim vành khuyên ríu rít dưới nắng mai
chôn kỷ niệm chỉ còn trong ký ức!
người về lại khung trời xưa yên ả
dấu chân nào một thuở tuổi hồn nhiên
ngày ra đi nghe tim mình hóa đá
thấy hoa cười trong nắng nhuộm hoàng hôn
Nhà nàng cũng có thu vàng ngoài hiên
Chao ôi như thể người điên
Mới vừa thức giấc đã nghiêng ngã đời
Vàng thu ơi? Lá vàng rơi!
Vàng rơi chi nữa rối bời lòng nhau
Quẩn quanh một kiếp nhân sinh
buồn vui rồi cũng mỗi mình với ta
đường trần mỏi gót phong ba
mới hay cõi tạm chỉ là phù du
dừng chân quán trọ đời ru
thản nhiên gió gọi lãng du theo mùa
vô tình gặp lại dấu xưa
tưởng là vạt nắng mới vừa qua đây
thẫn thờ lạnh giá bàn tay
mà lòng cứ ngỡ đắm say ngày nào
sương giăng ghềnh vắng chiêm bao
cho đêm hoang dại cho thao thức chờ
mây qua phố núi hững hờ
chim về tháp nhạn bơ vơ tình sầu
đêm buông khắc khoải canh thâu
mơ hoa lỡ giấc hoàng lâu hạc vàng!
Sương đêm rót lạnh dòng ngâu
Đông chưa kịp ủ giọt sầu lên men
Khai hoa dáng ngọc bên thềm
Tím màu trinh nữ lụa mềm áo xưa...
ta khóc thương cho một kiếp người
ta cười ha hả nước mắt rơi
lòng ta hoang lạnh như sỏi đá
nhật nguyệt đôi vầng chiếu sáng soi...
Tàn thu đón gió đông sang
ai đem giấu sợi tơ vàng dưới sương
ô hay…giọt nắng còn vương
chao ôi! giọt nắng còn tương tư nàng
tóc thề ai thả chấm ngang
vai thơm lưng luạ gió quàng hương môi
nghe sầu đông đến bên đồi
nghe thu hấp hối nghẹn lời rưng rưng…
thềm sương lạnh buốt vai gầy
hương xưa thao thức hồn say chập chùng
hoa giăng thắp nến mông lung
cho đêm trắng mộng tương phùng tri âm
rưng rưng trông ánh nguyệt rằm
mà nghe gió gọi trăm năm bạc đầu
hài khuya chạm giấc canh thâu
người về đang đợi bến đầu Tiêu tương
bên nhau khoảnh khắc vô thường
nào hay đã biết đoạn trường phân ly
bình minh xếp cánh huyền vi
phù dung một sớm xuân thì dở dang!
Thôi thì con tạo xoay vần
Phong ba bão táp cũng ngần ấy thôi
Nhếch môi nở một nụ cười
Cho qua cái kiếp phận người mong manh!
Tìm nắng ấm em sang nơi xứ lạ
Bỏ sau lưng giá buốt buổi đông tàn
Người ở lại nghe linh hồn hóa đá
Mai em về góp nhặt chút thời gian...
No comments:
Post a Comment