Thursday, January 25, 2024

Đàm Hạnh T 2

 
TÌNH THIÊN THU 
thôi thì em hãy về đi
đừng quay trở lại làm gì hoang mơ!
tóc hong tơ rối dại khờ
nhớ quên giây phút ban sơ thuở nào
đường thơm lối cỏ hôm nao
chân chim in dấu mà nao nao lòng...
hàng cây trút lá sầu đông
phiến khô nhỏ lệ lưng ong vàng chiều..
nẻo xưa vắng bóng tịch liêu
thềm rêu hoang phế tiêu điều bâng khuâng!
gió reo trên đỉnh phù vân
ngàn năm mây núi cũng cần có nhau
rưng rưng tím đổ dòng ngâu
tình không bến đỗ tình sầu thiên thu
chiêm bao mộng ngỡ phù du
mơ hồ vỡ giấc...hoang vu! chập chùng...
Tình xưa
Kìa bến cũ tình xưa dang dở
thuyền ơi thuyền xin trở lại đây
tâm tình nhi nữ vơi đầy
người ơi có nhớ nơi này hôm nao
đàn trỗi khúc Ly tao tiễn biệt
phím tơ chùng tha thiết gọi tên
vai gầy vóc hạc thuyền quyên
bờ xa sóng vỗ trong mênh mang chiều
thoảng trong gió tiếng tiêu đơn lẻ
trăng xuyên mành như vẽ nét môi
buồn dâng khắc khoải chơi vơi
chùm thương sợi tủi chia đôi giọt sầu
ngoài quan ải bóng câu cánh nhạn
chốn biên thuỳ làm bạn gió sương
quan san chia cách đôi đường
khuê phòng mòn mỏi vấn vương nhớ người
Tóc xưa...
Em về hong tóc mùa thu
vai nghiêng cánh hạc sa mù chân như
hoa buồn cỏ cũng tương tư.
áo bay trắng mộng tiểu thư rối bời
hoa tiên lót chỗ em ngồi
đốt lò hương cũ tìm người trong mơ
tóc xưa ai có còn chờ?
cho người dệt nốt vần thơ nhuốm sầu…
Trả hết cho nhau
từ độ em đi chẳng trở về
nhớ mùi hương tóc gối thu mê
mềm vai áo lụa đêm xuân lạnh
dỗ giấc miên trường dạ tái tê
tím đỗ chiều buông cánh hạc sầu
vai gầy buốt giá ướt tình ngâu
mơ tiên xác bướm hồng lâu mộng
hẹn kiếp lai sinh đến bạc đầu
lưu luyến mà chi phận lỡ rồi
nghìn trùng dang dỡ chuyện chung đôi
nửa vầng trăng lạc theo mây gió
một nửa vành môi mắt khóc người
giã biệt người thương cỗ độ xưa
thuyền trăng chở nguyệt sóng đong đưa
hồn thơ năm cũ còn vương vấn
trả hết cho nhau có đủ vừa...
Trả lại hương xưa
từ dạo em đi chẳng trở về
nhớ muì hương tóc gối thu mê
mềm vai áo luạ đêm xuân mộng
dỗ giấc miên trường dạ tái tê
dạ tái tê hoen vạt áo sầu
vai gầy giá lạnh ướt tình ngâu
mơ tiên xác bướm hồng lâu mộng
hẹn kiếp lai sinh đến bạc đầu
đến bạc đầu chi phận lỡ rồi
nghìn trùng dang dở chuyện chung đôi
nửa vầng trăng lạc theo mây gió
một nửa vành môi - mắt khóc người
mắt khóc người thương cổ độ xưa
thuyền trăng chở nguyệt sóng đong đưa
hồn thơ năm cũ còn vương vấn
trả hết cho nhau cũng đủ vừa!
Trả về hư không
chuông ngân vụn vỡ hồi kinh
chừng nghe thảng thốt giật mình chiêm bao
lòng như cuộn sóng ba đào
tầng không én lượn làm chao xuân thì
cỏ nào che khuất lối đi
đường nào thiên lý chim đi khóc thầm
đàn buông nhẹ khúc ngủ âm
lắng trong sương khói xa xăm buốt hồn
nhặt cho đầy túi càn khôn
lên non đội đá mà chôn ngậm ngùi
hồ trường cạn chén đầy vơi
cho quên đi hết kiếp người đảo điên
soi đêm thắp bóng trăng thiền
soi tâm gợn chút niềm riêng nhạt nhòa
tiếc gì khoảnh khắc đã qua
xem như bọt nước vỡ òa dưới mưa
một ngày thăm lại bến xưa
con thuyền bát nhã cũng vừa nhổ neo
hạc vàng tắm ánh trăng treo
đầu ghềnh ngọn gió cõng heo may về
ước nguyền từ thuở hẹn thề
lỡ tay đánh rớt bên lề nhân sinh
tìm đâu trong chốn vô minh
lá lay con tạo vô tình liếc ngang
dang tay đón bắt thênh thang
trả cho đời những bạt ngàn phù vân
đường trần chân bước lâng lâng
phong ba dồn dập cũng ngần ấy thôi
chiều vương nắng tắt bên đồi
đêm chưa về kịp đêm ngồi chờ ai
bình minh dạo gót nguyên khai
lá non ngậm giọt sương mai trong lành
lá vàng theo gió lià cành
chút tình tri kỷ cũng đành xa xăm
thuyền thơ cập bến sông trăng
tiển người về chốn Vĩnh hằng thiên thu
chỉ là hạt bụi phù hư
hóa thân theo gót chân như tìm về
ngờ đâu đắm bến sông mê
nhìn quanh chỉ thấy tứ bề hư không!
Trăng Lạnh
Vén mây thắp ánh sao trời
lật trang tình sử tìm lời thơ xưa
bâng khuâng nỗi nhớ như vừa
gặp người năm cũ chiều mưa ướt lòng
hồng nhan một kiếp long đong
ba sinh hương lửa mặn nồng nhạt phai
nằm đêm thao thức canh dài
tay ôm trăng lạnh lạc loài hoang mang
hoàng lâu mơ giấc hạc vàng
bụi thời gian xóa những tàn tích yêu
bên nhau hạnh ngộ sớm chiều
thuyền trăng lại cập bến Tiêu tương đầu
đông về rót lạnh mùa ngâu
người chưa kịp ủ giọt sầu lên men
tìm trong cõi tạm bình yên
thuyền thơ dong ruổi về miền lãng du
Trăng treo rừng tóc
tím đổ trời ngâu nhạt nắng vàng
vùi chôn hẹn ước buổi thu sang
bài thơ hạnh ngộ đà dang dở
ngăn cách đôi bờ chuyện hợp tan
gác lại niềm riêng của một thời
dặm trường thiên lý bóng mây trôi
chim kêu khản giọng miền quan tái
lữ khách bâng khuâng dạ rối bời
dẫu biết chia ly vạn cổ sầu
đường mòn hoang phế dạt về đâu
trăm năm sỏi đá còn lưu dấu
mắt biếc thu xưa sóng bạc đầu
kỷ niệm hoài vương vẫn mới đây
tay thơm từng ngón búp măng gầy
rèm mi thao thức đêm huyền thoại
chất chứa hương tình say đắm say…
tri kỷ nguời ơi có biết không
đêm nay trăng đợi chốn cô phòng
chao ôi! trăng rụng lên rừng tóc
lạc phách tim ngân thổn thức lòng…
Trao Lời Hẹn Xưa...
Phải chăng từ chốn thiên thai?
Vén sương thả bước gót hài hoang mơ
Tay ngà nâng nhẹ áng thơ
Đôi vần chép vội thơm tờ hoa tiên
Đêm nay khoảnh khắc định tiền
Từ trong vô thỉ hữu duyên cùng người
Ô hay mắt biếc môi cười
Đóa hoa hàm tiếu trao lời hẹn xưa….
Thì thầm gió thoảng hương đưa
Đàn reo nhạc nhã vọng vưà đâu đây
Mời chàng cạn chén rượu cay
Này môi em ngọt cho say tình nồng
Trăng treo huyền ảo bên song
Mơ màng thức tỉnh phòng không bóng hình
Quỳnh Tiên khai nụ lung linh
Một màu bàng bạc lặng thinh dưới thềm
Chao ôi! sương lạnh vai mềm...
Hồn lìa thể phách tàn đêm tạ từ!
Tự Khúc
Em, tháng chín - giữa hai mùa mưa nắng
mắt heo may vương bóng khói lam chiều
tận phương xa bỏ lại một trời yêu
lòng thục nữ chênh chao mùa thay sớm
Em, tháng chín - nắng hanh vàng thu chớm
rót mật ong lưng lụa áo vờn bay
đông chưa sang mà buốt lạnh vai gầy
nghe hiu hắt quắt quay đời lữ thứ
Em, tháng chín - nhìn mây trôi viễn xứ
gió ngàn ơi đang rảo bước về đâu
khơi tàn tro trong đêm tối một màu
Mầm phế tích giữa trùng khơi tan tác
Em, tháng chín - có nghe hồn biển hát
sóng rưng rưng xao xác sóng vỗ bờ
nhánh rong buồn hóa thạch dạt bơ vơ
con nước nhỏ lạc giòng - con nước khóc
Em, tháng chín - soi gương đời chải tóc
trời trong xanh hay màu mắt em xanh...
tóc mây thơm hương lúa với những lần
mùi của Mẹ qua cánh đồng bát ngát
Em, tháng chín - chợt nhìn quanh thảng thốt
bao thu rồi lưu lạc chốn quê xa
có còn chăng ngày trở lại quê nhà
đường thiên lý nhạt nhòa trong ký ức!
 Tự khúc
ngày này năm ấy thuở xa xưa
mật ngọt men say ngấm đủ vừa
chín tháng cưu mang cùng dưỡng dục
chào đời tiếng trẻ khóc oa oa
thế rồi năm ấy Mẹ sinh con
thu đến thu đi thấm thoắt tròn
lá đổ bao mùa thu vẫn nhớ
tuổi hồng chấp cánh mộng lên non
giòng đời xô đẩy tháng năm qua
con trẻ giờ đây cũng chớm già
khóe mắt chân chim đà ấn dấu
đầu xanh tóc biếc điểm sương pha
xuân huyên khuất núi đã lâu rồi
bát nhã thuyền hoa nhẹ lướt trôi
rụng nhánh điù hiu đông buốt giá
trưa hè nhớ Mẹ tiếng tao nôi
Tự Khúc
Xác thân kia không giam giữ được linh hồn
hồn ta bay theo tám hướng mười phương
nương lau lách sống chung cùng cây cỏ
có nhiều khi trong cô đơn vò võ
ta một mình tự sự dưới ánh trăng
hương dạ lan phảng phất trắng trong ngần
ta như lạc vào khu rừng cổ tích
Không gian lặng chìm sâu đêm cô tịch
gió rì rào gió hát ở trên cây
chim vui đuà chim xõa cánh tung bay
ta trầm mặc hay ta đang ngồi khóc...
Sương nhỏ giọt ưót mềm lên suối tóc
lạnh trong tim giá buốt cõi lòng ta
tự nhủ thầm là vấn nạn thôi mà
hãy trả hết những gì mình đang nợ
Dẫu phút cuối còn mong manh hơi thở
chăm sóc đời giòng máu nóng yêu thương
như đoá quỳnh trong đêm vắng toả hương
không toan tính dù tình đời bạc thếch
Ta sẽ sống như ngày mai phải chết
quẳng đa đoan lên duyên nghiệp phù sinh
vén màn đêm để tìm ánh bình minh
và ngẩng mặt vững tin vào phước phận


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...