RẠC LÒNG
Hạt vướng hạt trôi lung linh em
Nhạc từ ly cũ ai vừa họa
Sa xuống rượi buồn lên áo hoa
Chiều em mắt cũng hoen màu lệ
Đọng xuống vườn mi giọt trăng tơ
Xõa buồn mưa tóc qua trần thế
bện kín hiên lòng tôi lê thê.
RÉO BUỒN
Tôi ở nơi này mây xa trông
Chiều lên gió nhạc réo mênh mông
Lá đổ sân lòng chưa tạnh nhớ
Đã hỏi thềm xưa mưa còn không?
Có phải đây đầu trăng viễn phương
Sao nghe nhớ gọi buốt quê hương
Hoang mang sưởi chút dòng suy tưởng
Nhòa với bụi đường pha trong sương!
RƠI
Giáo đường chuông vỡ ngang trời
Nghe chiều vời vợi nghe chơi vơi mình
Nhắn gì không hỡi người tình?
Vài ba kiếp nữa mới nhìn thấy nhau
Lệ nào đẫm đến ngàn sau
Khóc nhau chừng ấy là đau lắm rồi
Thì đành em cứ mặc tôi
Chìm trong giá buốt dần hồi cũng quen
Ngại khi tối lửa tắt đèn
Thoảng mùi chăn cũ lại nghèn nghẹn đau.
Hạt vướng hạt trôi lung linh em
Nhạc từ ly cũ ai vừa họa
Sa xuống rượi buồn lên áo hoa
Chiều em mắt cũng hoen màu lệ
Đọng xuống vườn mi giọt trăng tơ
Xõa buồn mưa tóc qua trần thế
bện kín hiên lòng tôi lê thê.
RÉO BUỒN
Tôi ở nơi này mây xa trông
Chiều lên gió nhạc réo mênh mông
Lá đổ sân lòng chưa tạnh nhớ
Đã hỏi thềm xưa mưa còn không?
Có phải đây đầu trăng viễn phương
Sao nghe nhớ gọi buốt quê hương
Hoang mang sưởi chút dòng suy tưởng
Nhòa với bụi đường pha trong sương!
RƠI
Giáo đường chuông vỡ ngang trời
Nghe chiều vời vợi nghe chơi vơi mình
Nhắn gì không hỡi người tình?
Vài ba kiếp nữa mới nhìn thấy nhau
Lệ nào đẫm đến ngàn sau
Khóc nhau chừng ấy là đau lắm rồi
Thì đành em cứ mặc tôi
Chìm trong giá buốt dần hồi cũng quen
Ngại khi tối lửa tắt đèn
Thoảng mùi chăn cũ lại nghèn nghẹn đau.
RỐI LÒNG
Đã đành nắng mật buồn thiu
Lay chi cành mộng rớt chiều xuống tôi
Thì rằng chút phận đã rồi
Năm giông bảy gió thế thôi cũng vừa
Chỉ đau lại khúc nhạc xưa
Bao giờ như cũng mới vừa dậy lên
Đôi khi vì một cái tên
Trở nên đểnh đoảng mà quên chiều đầy
Đôi khi hục hặc với ngày
Trách đêm quẩn ý tôi này nọ tôi!
Hay chăng vì một vành môi
Của lần hôn cuối mà vôi vữa lòng!
RƠI TRONG MÙA XƯA
Buông lòng trôi dưới trời sâu
Thấy trăng mùa nhuộm lại màu biệt ly
Vườn xưa mây vẫn diệu kỳ
Cũng đành nay chẳng còn gì trong em.
Có chăng vài dấu mực lem
Trên tờ thư đã cũ mèm tháng năm
Có chăng vài tiếng thì thầm
Gió đưa hú họa rớt nhầm đêm tôi.
Đèn khuya chừ nhạt màu môi
Dung hoa ấy dẫu cạn hồi đương xuân
Vẫn mong em những một lần
Về nâng tôi nhé lúc dần lịm đi.
RU LÒNG
Ơi ngày xưa của ngày xưa
Đôi khi ngoảnh lại như vừa mới đây
Đâu rồi người thuở tóc mây
Thơm cùng hương áo vàng bay cuối trời
Tình chưa kịp khét nắng đời
Mưa hoàng hôn đã tơi bời ngày xanh
Bới tìm trong giấc mong manh
Chút hương ngày cũ còn sanh sánh lòng
Em giờ như vạt cỏ hồng
Giữa dòng quen lạ vẫn bồng bềnh trôi
Vén lòng thăm phút chạm môi
Chỉ nghe ngày tháng một hôi hổi chờ
Cũng đành ủ nhớ làm mơ
Nhìn mây tàn buổi đang hờ hững qua
Nghiêng trong sương nguyệt là nhà
Ngã ngoài trời thẳm ời à là tôi.
SẮC HOA LÒNG
Ta về băm khúc từ ly
Thành năm bảy mảnh xem gì ở trong
Có màu tím sắc hoa lòng
Lẫn vào lời hẹn cay nồng cõi nhau.
Rạc trời mưa dội xao lòng quá
SÁM HỐI
Xin đời rớt giọt hồng thi
Nhuộm cho thật thắm màu li biệt này
Xin em thắp nến đêm nay
Cùng ta uống cạn những ngày là nhau
Phôi phai xin kíp thay màu
Đừng rưng rưng nữa mùa ngâu cạn rồi
Xin cho tôi với phận tôi
Nhặt câu sám hối trên môi từng chiều.
SÁM HỐI
Mai ta ném kiếp bồng bềnh
Vào trong dĩ vãng phía bên kia đồi
Mai ta lỉnh kỉnh soong nồi
Quay về ở đậu như hồi chưa đi.
Tương lai rồi chẳng ra gì
Cơn mưa thực tại có vì ai đâu
Mai ta thưa với tình đầu
Trăng ngàn đêm cũng chỉ màu đẩy đưa.
SÁM HỐI
Vào trong dĩ vãng phía bên kia đồi
Mai ta lỉnh kỉnh soong nồi
Quay về ở đậu như hồi chưa đi.
...... Còn nói làm gì
Vườn thu ngập nắng tình thì đẩu đâu
Mai ta thưa với tình đầu
Trăng ngàn đêm cũng chỉ màu đẩy đưa.
Xin đời rớt giọt hồng thi
Nhuộm cho thật thắm màu li biệt này
Xin em thắp nến đêm nay
Cùng ta uống cạn những ngày là nhau
Phôi phai xin kíp thay màu
Đừng rưng rưng nữa mùa ngâu cạn rồi
Xin cho tôi với phận tôi
Nhặt câu sám hối trên môi từng chiều.
SÁM HỐI
Mai ta ném kiếp bồng bềnh
Vào trong dĩ vãng phía bên kia đồi
Mai ta lỉnh kỉnh soong nồi
Quay về ở đậu như hồi chưa đi.
Tương lai rồi chẳng ra gì
Cơn mưa thực tại có vì ai đâu
Mai ta thưa với tình đầu
Trăng ngàn đêm cũng chỉ màu đẩy đưa.
SÁM HỐI
Vào trong dĩ vãng phía bên kia đồi
Mai ta lỉnh kỉnh soong nồi
Quay về ở đậu như hồi chưa đi.
...... Còn nói làm gì
Vườn thu ngập nắng tình thì đẩu đâu
Mai ta thưa với tình đầu
Trăng ngàn đêm cũng chỉ màu đẩy đưa.
SÁNG TRƯA CHIỀU TỐI
Sáng ngại chút gió qua phên
Giũ cơn tình muộn mù lên tít trời
Trưa lo chút nắng mạ đời
Lọt khe mây rách như lời bóng câu.
Chiều về vo lại nỗi sầu
Mắc vào cần trúc ngồi câu phận mình
Đêm xuống hất đổ cuộc tình
Vỡ ra lăn lóc đặng nhìn cho đau.
SUỐI HẸN
Xin gói hôm qua với hôm nay
Chèn vào quan quách của ngày mai
Này buổi chia tay màu lệ ngọc
Đây dòng thư lạnh nét mơ phai
Em về qua ngõ Thanh Bình cũ
Chắc thấy hoàng hôn nghẹn phía đồi
Thấy cỏ ngoan mềm thu rắc lối
Nơi Suối hẹn từng in bóng tôi
No comments:
Post a Comment