Đường về có vấp gì không
Lần em bước vội theo chồng ngang đây
Sao không ngoái lại phận này
Cho đêm trần thế thơm ngày xa xưa!
XIN ƠN EM
Không còn lũ mộng lay hàng nến
Đón bóng em về bên sân mây
Lá thu vài chiếc chừng lạc bến
Đã chắc gì về vây đêm say?
Thì đây một nhánh lòng gầy guộc
Chút hương cũ kỹ buổi mặn mà
Thì đây hồn rách ôm giá buốt
Xin hôn dấu hài đêm kiêu sa.
Trời chỉ hờ khép mi thôi
Mà lim dim cả vùng đồi ái ân
Em chỉ chạm môi bâng khuâng
Mà tôi mấy bận còn lâng lâng chiều
Ngần trong mây nước phiêu diêu
Bờ xanh bóng cũ sắc yêu còn nồng
Xua mơ biết lòng ngại lòng
Ôm ghì mộng xuống sợ chồng thêm đau.
XIN TRẢ LỜI EM
Em hỏi
tôi sống ra sao
Ừ thì cũng chút lao đao phận quèn
Dần dà rồi cũng nên quen
Buồn vui đành cậy hơi men bồng bềnh
Sáng ngại gió nhớ qua phên
Giũ cơn tình muộn mù lên tít trời
Chiều lo chút nắng nhuộm đời
Trời chỉ hờ khép mi thôi
Mà lim dim cả vùng đồi ái ân
Em chỉ chạm môi bâng khuâng
Mà tôi mấy bận còn lâng lâng chiều
Ngần trong mây nước phiêu diêu
Bờ xanh bóng cũ sắc yêu còn nồng
Xua mơ biết lòng ngại lòng
Ôm ghì mộng xuống sợ chồng thêm đau
XUÂN EM TÔI
khắp nơi ồn ã đón xuân
Em tôi đón với cái quần của ai.
Không sao ừ chỉ hơi dài
Mặc thay luôn áo khỏi cài cúc khuy
Em tôi nào biết chi chi
Lâu rồi bố mẹ mãi đi không về
Chắc là cũng lắm bộn bề
Bỏ em tôi giống chú hề trong tranh
Núi xanh xanh mây vờn quanh
Du xuân thưởng cảnh không đành ngất ngây
Mãi nay mới thắt lòng này
Sao đợi tim máy mới lay tình người?
XUÂN MƠ
Gió xoay rớt một nét duyên
Chạm hờ môi mọng giữa miền thùy dung
Đường mây một vệt vô cùng
Kéo ngày lắng xuống giữa vùng trầm luân
Trăng thề mấy lứa bâng khuâng
In màu mắt đợi một quầng tím mi
Bướm hoa lỡ độ đương thì
Nhuộm vàng đồi hẹn hẳn vì luyến xuân
Chưa xong những ngổn ngang lòng
Lại phiên trần thế về chồng thêm lên
Vẫn đời phách nhịp buồn tuênh
Vẫn mây chầm chậm đùn lên thuở nào
Đưa tay lay bừa cành đào
Xem hương thắm có bay vào ngõ xưa?
Vẫn là khi nắng khi mưa
Vẫn là tơ liễu đòng đưa cõi này!
XUÂN PHAI
Em áo choàng nghiêng bên đời lệ
Tôi chạm hoàng hôn phiên trầm luân
Em lắng nghe lòng hơi thở lạnh
Mơ tôi mù lên màu bâng khuâng
Nữa rồi xuân khóc đêm chuyển dạ
Mai đào ghì mấy độ chia xa
Nữa rồi tóc điểm màu sương mỏng
Tất cả còn đây hay mỗi ta?
XUÂN Ư
Xuân à! Nghe cũng hay hay
Sẵn cơn lòng quạnh buồn tay viết xàm
Xuân ư! Ừ cũng ham ham
Rặn câu thơ vẹo chống cằm nhìn mây
Chỉ là trời nước ngây ngây
Cũng đêm rộn ý cũng ngày trôi suông
Chỉ là nhân thế sắm tuồng
Mắc gì hồn rỗng lại buồn bỏ bu
Xuân gì, nghe cứ mịt mù
Thể như chưa bạn chưa thù chưa nhau
Chỉ đây rèm gió làu bàu
Đòi tô kỷ niệm giống màu thời gian!
No comments:
Post a Comment