Monday, January 1, 2024

MĐTTA không đề

Đôi khi trà nhạt lại ngon
Đôi khi người lạ mỏi trông sớm chiều
Đôi khi cứ có những điều
Tưởng chừng đơn giản mà xiêu nhân tình.

Mấy bóng tư duy còn bụi khói
Để triêu dương tâm sự với tà huy
Cất tiếng gọi, chim xưa về lũng nội
Hồn cô đơn, vọng suốt mấy tăng-kỳ!

Miền mây nước vô vi.
Pháp không đến không đi.
Hai bờ đều vắng lặng.
Cùng hoa cỏ an tri.

Ôi! con sáo sang sông
đẩy điệu hò trăng nước
Ôi! lời gió phiêu bồng
vẳng câu kinh kiếp trước!

Trên đường về chính mình,
Một dòng sông khô cạn
Một hố thẳm thiêng linh.

Từ thuở lớn khôn vui cuộc đời dâu bể,
Chưa một lần con đền đáp thâm ân.
Con lặn hụp trong vô vàn máu lệ,
Khi quay nhìn thì sương trắng đã phù vân!
Tóc mẹ bạc như tuyết phơi đầu núi,
Dáng mẹ gầy như vẻ hạc trăm năm.
Biết bao đêm chong đèn khuya lệ tủi,
Ôi kiếp người sao chỉ mãi ăn năn!
Con vẫn biết đời vô cùng đau khổ,
Chữ hiếu vai mang đâu chỉ một đời.
Nên lặng lẽ theo dấu chân Từ Phụ,
Múc nước cam lồ trả ân nặng trùng khơi.
Xin mẹ hiểu con mỗi khi về trầm lặng,
Vì mấy năm con chưa vẹn nụ cười.
Mẹ vẫn sớm hôm tảo tần lận đận,
Chắt máu gầy cho con uống cầm hơi!
Phụ mẫu tại tiền như Phật tại thế,
Con xuất gia cũng hiểu lẽ vuông tròn.
Muốn cung dưỡng không gì bằng phước huệ,
Không gì bằng ân đức Từ Tôn.

Vườn phước trái vui mọc trĩu cành
Là tâm là cảnh đẹp muôn xanh
Mai này thắng địa miền u nhã
Duyên pháp về đây gặp bạn lành.
Tặng tịnh thất: Phước Viên

Xuân sư xanh màu núi
Xuân sư cười như non
Hạc vàng vô lượng tuổi
Bay về chơi am môn








 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...