Ai Còn
Nhìn om sắc thuốc, thương cha
Ăn canh bầu bí, mẹ già, nhớ ôi!
Ai còn cha mẹ trong đời
Bông hồng cửa Phật thắm tươi, thơm hoài.
Mẹ ơi! trăm núi, nghìn đèo
Cách mây ngăn khói, cheo neo phận người
Con chừ, bỏ mẹ đi rồi
Nhớ thương, ai vẽ, đất trời lạnh căm!
Ăn canh bầu bí, mẹ già, nhớ ôi!
Ai còn cha mẹ trong đời
Bông hồng cửa Phật thắm tươi, thơm hoài.
Mẹ ơi! trăm núi, nghìn đèo
Cách mây ngăn khói, cheo neo phận người
Con chừ, bỏ mẹ đi rồi
Nhớ thương, ai vẽ, đất trời lạnh căm!
Ai Vẽ
Mẹ ơi! trăm núi, nghìn đèo
Cách mây ngăn khói, cheo neo phận người
Con chừ, bỏ mẹ đi rồi
Nhớ thương, ai vẽ, đất trời lạnh căm!
Ân Cha
Bóng cha, chót vót non cao
Trăm năm tay với, chiêm bao đường trần
Câu kinh lượn giữa phù vân
Nghe trong sương khói, nghĩa ân thắm màu.
Cách mây ngăn khói, cheo neo phận người
Con chừ, bỏ mẹ đi rồi
Nhớ thương, ai vẽ, đất trời lạnh căm!
Ân Cha
Bóng cha, chót vót non cao
Trăm năm tay với, chiêm bao đường trần
Câu kinh lượn giữa phù vân
Nghe trong sương khói, nghĩa ân thắm màu.
Ân Đức
Công sinh thành, dưỡng dục
Đã cạn lời ca dao
Cha mẹ như trăng sao
Mãi sáng ngời ân đức.
Căn nhà giữa thâm nghiêm
Đèn khuya cha đọc sách
Ba chữ “đạo hiếu hiền”
Bạc đầu con mới hiểu!
Con chim làm tổ cành đa
Phật ngồi tát cạn ái hà dòng sâu
Đường đời, cha bắc nên cầu
Cho con xuôi ngược xe tàu công danh!
Bàn tay, sự nghiệp của cha
Trồng cây phúc đức, ươm hoa nghĩa tình
Xây nhà, lợp mái an sinh
Cháu con hiền hiếu, quang minh đi, về.
Công sinh thành, dưỡng dục
Đã cạn lời ca dao
Cha mẹ như trăng sao
Mãi sáng ngời ân đức.
Căn nhà giữa thâm nghiêm
Đèn khuya cha đọc sách
Ba chữ “đạo hiếu hiền”
Bạc đầu con mới hiểu!
Con chim làm tổ cành đa
Phật ngồi tát cạn ái hà dòng sâu
Đường đời, cha bắc nên cầu
Cho con xuôi ngược xe tàu công danh!
Bàn tay, sự nghiệp của cha
Trồng cây phúc đức, ươm hoa nghĩa tình
Xây nhà, lợp mái an sinh
Cháu con hiền hiếu, quang minh đi, về.
Ba Chữ
Căn nhà giữa thâm nghiêm
Đèn khuya cha đọc sách
Ba chữ “đạo hiếu hiền”
Bạc đầu con mới hiểu!
Đèn khuya cha đọc sách
Ba chữ “đạo hiếu hiền”
Bạc đầu con mới hiểu!
Bắc Cầu
Con chim làm tổ cành đa
Phật ngồi tát cạn ái hà dòng sâu
Đường đời, cha bắc nên cầu
Cho con xuôi ngược xe tàu công danh!
Phật ngồi tát cạn ái hà dòng sâu
Đường đời, cha bắc nên cầu
Cho con xuôi ngược xe tàu công danh!
Bàn Tay Cha
Bàn tay, sự nghiệp của cha
Trồng cây phúc đức, ươm hoa nghĩa tình
Xây nhà, lợp mái an sinh
Cháu con hiền hiếu, quang minh đi, về.
Trồng cây phúc đức, ươm hoa nghĩa tình
Xây nhà, lợp mái an sinh
Cháu con hiền hiếu, quang minh đi, về.
Bàn Tay Mẹ
Bàn tay mẹ nở hoa sen
Thơm từ bàn Phật, thơm len cửa nhà
Thơm lây ông Táo, vườn cà
Thơm đời con trẻ, thơm ra ngõ phường!
Bàn tay mẹ nở hoa sen
Thơm từ bàn Phật, thơm len cửa nhà
Thơm lây ông Táo, vườn cà
Thơm đời con trẻ, thơm ra ngõ phường!
Bất Tử
Ngọn đèn nhỏ đăm chiêu
Cha già vui kinh sử
Dáng đứng, nói trăm điều
Dạy con lời bất tử!
Cha già vui kinh sử
Dáng đứng, nói trăm điều
Dạy con lời bất tử!
Bẻ Bút
Con đứng đỉnh cô liêu
Ngôn từ bay xa hút
Mẹ, mây nước phiêu diêu
Con, bên trời bẻ bút!
Ngôn từ bay xa hút
Mẹ, mây nước phiêu diêu
Con, bên trời bẻ bút!
Biển Tình
Con trăng vẹt đám mây mù
Ghé thăm lau cỏ, vườn thu quê nhà
Trái tim, hơi thở mẹ cha
Dưỡng nuôi con cháu, bao la biển tình.
Bỏ Mẹ Mà Đi
Bây giờ bỏ mẹ mà đi
Đời tu nào sá chuyển di chim ngàn
Nhớ mẹ, thơ khô ruột gan
Bờ mê, bể ái vô vàn gian truân
Con xưa vô vạn lỗi lầm
Chữ đạo, chữ hiếu tần ngần dấu rêu
Mẹ ơi! trăm núi nghìn đèo
Cách mây, ngăn khói cheo neo phận người
Con chừ bỏ mẹ đi rồi
Mái sương ai vẽ, đất trời lạnh căm!
(Rừng Đầu-đà, Vũng Tàu, hạ 1973)
Đồi hoang, nghé ọ bỏ đàn
Ngược xuôi tìm mẹ, băng tràn đông tây
Ai còn bên mẹ tháng ngày
Bông hồng đỏ thắm đầy tay, đầy lòng.
Chim non nhảy ổ chuyền cành
Lòng ai cũng có mái tranh quê nghèo
Hút xa trăm núi nghìn đèo
Lắt liu bóng mẹ trôi theo khói mờ.
Con trăng vừa khuất cành tre
Con gà gáy sáng, le te bìa rừng
Đêm ngày chạy đuổi sau lưng
Mẹ cha bóng núi, sương rưng lệ chiều!
Cha hiền như ông Bụt
Mẹ hiền như cô Tiên
Cha thơm hương cổ tích
Mẹ ngọt suối thiêng liêng.
Ghé thăm lau cỏ, vườn thu quê nhà
Trái tim, hơi thở mẹ cha
Dưỡng nuôi con cháu, bao la biển tình.
Bỏ Mẹ Mà Đi
Bây giờ bỏ mẹ mà đi
Đời tu nào sá chuyển di chim ngàn
Nhớ mẹ, thơ khô ruột gan
Bờ mê, bể ái vô vàn gian truân
Con xưa vô vạn lỗi lầm
Chữ đạo, chữ hiếu tần ngần dấu rêu
Mẹ ơi! trăm núi nghìn đèo
Cách mây, ngăn khói cheo neo phận người
Con chừ bỏ mẹ đi rồi
Mái sương ai vẽ, đất trời lạnh căm!
(Rừng Đầu-đà, Vũng Tàu, hạ 1973)
Đồi hoang, nghé ọ bỏ đàn
Ngược xuôi tìm mẹ, băng tràn đông tây
Ai còn bên mẹ tháng ngày
Bông hồng đỏ thắm đầy tay, đầy lòng.
Chim non nhảy ổ chuyền cành
Lòng ai cũng có mái tranh quê nghèo
Hút xa trăm núi nghìn đèo
Lắt liu bóng mẹ trôi theo khói mờ.
Con trăng vừa khuất cành tre
Con gà gáy sáng, le te bìa rừng
Đêm ngày chạy đuổi sau lưng
Mẹ cha bóng núi, sương rưng lệ chiều!
Cha hiền như ông Bụt
Mẹ hiền như cô Tiên
Cha thơm hương cổ tích
Mẹ ngọt suối thiêng liêng.
Bông Hồng Đỏ
Đồi hoang, nghé ọ bỏ đàn
Ngược xuôi tìm mẹ, băng tràn đông tây
Ai còn bên mẹ tháng ngày
Bông hồng đỏ thắm đầy tay, đầy lòng.
Ngược xuôi tìm mẹ, băng tràn đông tây
Ai còn bên mẹ tháng ngày
Bông hồng đỏ thắm đầy tay, đầy lòng.
Bóng Mẹ
Chim non nhảy ổ chuyền cành
Lòng ai cũng có mái tranh quê nghèo
Hút xa trăm núi nghìn đèo
Lắt liu bóng mẹ trôi theo khói mờ.
Lòng ai cũng có mái tranh quê nghèo
Hút xa trăm núi nghìn đèo
Lắt liu bóng mẹ trôi theo khói mờ.
Bóng Núi
Con trăng vừa khuất cành tre
Con gà gáy sáng, le te bìa rừng
Đêm ngày chạy đuổi sau lưng
Mẹ cha bóng núi, sương rưng lệ chiều!
Con gà gáy sáng, le te bìa rừng
Đêm ngày chạy đuổi sau lưng
Mẹ cha bóng núi, sương rưng lệ chiều!
Bụt, Tiên
Cha hiền như ông Bụt
Mẹ hiền như cô Tiên
Cha thơm hương cổ tích
Mẹ ngọt suối thiêng liêng.
Mẹ hiền như cô Tiên
Cha thơm hương cổ tích
Mẹ ngọt suối thiêng liêng.
Ca Dao
Lời ru, chùm khế ngọt
Lời ru, đường mía lau
Mẹ già, hương của đất
Con cháu thơm đời nhau!
Cái Cò
Cái cò ăn cỏ cồn cò
Để niêu cá bống mẹ kho cho mình
Bây chừ bến bãi linh đinh
Thương cò, thương mẹ, bấy tình nước non.
Cạn Chữ
Biển Đông, thơ cạn chữ
Cha mẹ, lời non cao
Bâng khuâng tìm ngữ nghĩa
Bút mực hóa chiêm bao.
Cảo Thơm, Cổ Lục
Thắm tươi vẻ đẹp, đóa Đông phương!
Báo hiếu song thân, hội Phật đường
Tục ngữ, bóng cha, xanh vạn khoảnh
Ca dao, lòng mẹ, biếc ngàn chương
Cảo thơm vi diệu, thêu vàng nguyệt
Cổ lục nhiệm mầu, dệt gấm hương
Tấc cỏ ba xuân, khôn trả vẹn
Muôn thu đền đáp, nguyện tròn gương!
Cắt Dòng
Cắt dòng, thuyền rẽ bến
Bỏ nhà, mây trắng đi
Thấy khói sương tình mẹ
Màu trăng nước vô vi!
Câu Chữ Rụng
Đời tung như gió cuốn
Xoáy nhung nhớ trong tim
Mất mẹ, con đi tìm
Lê thê câu chữ rụng.
Câu Đối
Khóm mặc lan tháng chạp
Sâu kín tỏa u hương
Bày mực đen, giấy đỏ
Câu đối phụng huyên đường.
Cây Lá Xanh
Lòng mẹ cây lá xanh
Che niềm đau sa mạc
Giữa khói bụi thị thành
Một đời con im mát.
Cha
Còn cha, gót đỏ như son
Mất cha; gót mẹ, gót con đen sì
Còn cha, cày cuốc biết đi
Lạt tranh biết buộc, kinh thi đỏ đèn!
Cha Dạy
Nam nhi tích đức lập tài
Nữ nhi dung hạnh, trong ngoài nết na
Nam nhi chí lấp sơn hà
Nữ nhi việc chợ, việc nhà đảm đang.
Cha Già
Cội mai già Đông lạnh
Giá rét càng nồng hương
Cha già, tóc bạc chữ
Càng lóng lánh tuyết sương.
Cha Hời!
Bão dông cột lệch, tường xiêu
Ai chống, ai lợp mái lều...trời ơi!
Mẹ, con hết đứng lại ngồi
Thở dài than ngắn, cha hời, hỡi cha!
Cha Mẹ Già
Mẹ già, mai vườn cũ
Cha già, tùng non cao
Hai thân đều rắn rỏi
Mưa nắng mỉm trần lao!
Chan Húp
Còng lưng mẹ cấy ruộng trưa
Trâu gầy rì tắc, cha bừa bùn tơi
Mẹ cha chừ đã về trời
Cháu con chan húp nhiều đời thâm ân.
Chẻ Núi
Bút cùn, chữ nghĩa sáo mòn
Tình cha mực cạn, non còn đứng trơ
Học ăn nói, học i tờ
Muốn lên chẻ núi, đề thơ đáp đền.
Chỉ Cần
Chỉ cần gieo một mầm xanh
Mai sau núp bóng cội cành sum suê
Chỉ cần hiếu đạo đi về
Nhân gian thắp đuốc, bốn bề quang minh.
Lời ru, chùm khế ngọt
Lời ru, đường mía lau
Mẹ già, hương của đất
Con cháu thơm đời nhau!
Cái Cò
Cái cò ăn cỏ cồn cò
Để niêu cá bống mẹ kho cho mình
Bây chừ bến bãi linh đinh
Thương cò, thương mẹ, bấy tình nước non.
Cạn Chữ
Biển Đông, thơ cạn chữ
Cha mẹ, lời non cao
Bâng khuâng tìm ngữ nghĩa
Bút mực hóa chiêm bao.
Cảo Thơm, Cổ Lục
Thắm tươi vẻ đẹp, đóa Đông phương!
Báo hiếu song thân, hội Phật đường
Tục ngữ, bóng cha, xanh vạn khoảnh
Ca dao, lòng mẹ, biếc ngàn chương
Cảo thơm vi diệu, thêu vàng nguyệt
Cổ lục nhiệm mầu, dệt gấm hương
Tấc cỏ ba xuân, khôn trả vẹn
Muôn thu đền đáp, nguyện tròn gương!
Cắt Dòng
Cắt dòng, thuyền rẽ bến
Bỏ nhà, mây trắng đi
Thấy khói sương tình mẹ
Màu trăng nước vô vi!
Câu Chữ Rụng
Đời tung như gió cuốn
Xoáy nhung nhớ trong tim
Mất mẹ, con đi tìm
Lê thê câu chữ rụng.
Câu Đối
Khóm mặc lan tháng chạp
Sâu kín tỏa u hương
Bày mực đen, giấy đỏ
Câu đối phụng huyên đường.
Cây Lá Xanh
Lòng mẹ cây lá xanh
Che niềm đau sa mạc
Giữa khói bụi thị thành
Một đời con im mát.
Cha
Còn cha, gót đỏ như son
Mất cha; gót mẹ, gót con đen sì
Còn cha, cày cuốc biết đi
Lạt tranh biết buộc, kinh thi đỏ đèn!
Cha Dạy
Nam nhi tích đức lập tài
Nữ nhi dung hạnh, trong ngoài nết na
Nam nhi chí lấp sơn hà
Nữ nhi việc chợ, việc nhà đảm đang.
Cha Già
Cội mai già Đông lạnh
Giá rét càng nồng hương
Cha già, tóc bạc chữ
Càng lóng lánh tuyết sương.
Cha Hời!
Bão dông cột lệch, tường xiêu
Ai chống, ai lợp mái lều...trời ơi!
Mẹ, con hết đứng lại ngồi
Thở dài than ngắn, cha hời, hỡi cha!
Cha Mẹ Già
Mẹ già, mai vườn cũ
Cha già, tùng non cao
Hai thân đều rắn rỏi
Mưa nắng mỉm trần lao!
Chan Húp
Còng lưng mẹ cấy ruộng trưa
Trâu gầy rì tắc, cha bừa bùn tơi
Mẹ cha chừ đã về trời
Cháu con chan húp nhiều đời thâm ân.
Chẻ Núi
Bút cùn, chữ nghĩa sáo mòn
Tình cha mực cạn, non còn đứng trơ
Học ăn nói, học i tờ
Muốn lên chẻ núi, đề thơ đáp đền.
Chỉ Cần
Chỉ cần gieo một mầm xanh
Mai sau núp bóng cội cành sum suê
Chỉ cần hiếu đạo đi về
Nhân gian thắp đuốc, bốn bề quang minh.
Chiên-đàn
Hương
Tình mẹ, chiên-đàn hương
Thơm ba ngàn thế giới
Sợi khói bếp yêu thương
Thơm đời con muôn lối.
Cho Bé
Một bông hồng cho bé
Sáng ngời đôi mắt xanh
Một vầng trăng tình mẹ
Đường đời sáng long lanh.
Tình mẹ, chiên-đàn hương
Thơm ba ngàn thế giới
Sợi khói bếp yêu thương
Thơm đời con muôn lối.
Cho Bé
Một bông hồng cho bé
Sáng ngời đôi mắt xanh
Một vầng trăng tình mẹ
Đường đời sáng long lanh.
Chữ,
Kinh
Ân cha, non chót vót
Tình mẹ, biển bao la
Chữ, kinh, trầm hương đốt
Thơm ngát mấy đời ta!
Chữ Tâm
Hom hem mắt kiếng trắng
Đọc hoài một chữ tâm
Còng lưng cha phóng nét
Hành thảo, chẳng lìa chân.
Chuyển Huyết
Dựng xương, tiếp tủy cho con
Cao chân, ngoảnh mặt lối mòn nhân sinh
Tháng năm dạy lẽ thế tình
Nhựa xưa chuyển huyết, câu kinh làm người!
Cơ Cực
Cá lan can, cơm liền kiềng
Nuôi con vất vả, ruộng phèn, đồng chua
Mẹ cha đi sớm về trưa
Lấm len, cơ cực, nắng mưa tháng ngày!
Có Mẹ Cha
Có cha rào giậu nương sau
Cài then cổng trước, bò trâu ấm chuồng
Mẹ thì rau cải xanh luôn
Nếp nề đâu đó, vui buồn tựa nhau.
Cội Xưa
Ngược xuôi, chim mẹ tìm mồi
Bầy con mỏ đỏ, đứng ngồi xôn xao
Đủ lông cánh, vút trời cao
Cội xưa, cành cũ, thuở nào lạnh hiu!
Cốt Cách
Nhìn trang sách cũ, nhớ cha
Đọc kinh thấy cội mai già đầu xuân
Ai cốt cách, ai tinh thần
Cha tôi, phong thái bội phần cao thanh.
Cúc Dục
Chim non núp bóng cây già
Tuổi thơ có mẹ có cha cậy nhờ
Mai kia biệt bến, xa bờ
Đền ơn cúc dục, bài thơ hiếu từ.
Ân cha, non chót vót
Tình mẹ, biển bao la
Chữ, kinh, trầm hương đốt
Thơm ngát mấy đời ta!
Chữ Tâm
Hom hem mắt kiếng trắng
Đọc hoài một chữ tâm
Còng lưng cha phóng nét
Hành thảo, chẳng lìa chân.
Chuyển Huyết
Dựng xương, tiếp tủy cho con
Cao chân, ngoảnh mặt lối mòn nhân sinh
Tháng năm dạy lẽ thế tình
Nhựa xưa chuyển huyết, câu kinh làm người!
Cơ Cực
Cá lan can, cơm liền kiềng
Nuôi con vất vả, ruộng phèn, đồng chua
Mẹ cha đi sớm về trưa
Lấm len, cơ cực, nắng mưa tháng ngày!
Có Mẹ Cha
Có cha rào giậu nương sau
Cài then cổng trước, bò trâu ấm chuồng
Mẹ thì rau cải xanh luôn
Nếp nề đâu đó, vui buồn tựa nhau.
Cội Xưa
Ngược xuôi, chim mẹ tìm mồi
Bầy con mỏ đỏ, đứng ngồi xôn xao
Đủ lông cánh, vút trời cao
Cội xưa, cành cũ, thuở nào lạnh hiu!
Cốt Cách
Nhìn trang sách cũ, nhớ cha
Đọc kinh thấy cội mai già đầu xuân
Ai cốt cách, ai tinh thần
Cha tôi, phong thái bội phần cao thanh.
Cúc Dục
Chim non núp bóng cây già
Tuổi thơ có mẹ có cha cậy nhờ
Mai kia biệt bến, xa bờ
Đền ơn cúc dục, bài thơ hiếu từ.
No comments:
Post a Comment