Tuesday, January 2, 2024

MĐTTA - Thơ Mùa Báo Hiếu - Ân Đức Sinh Thành 4

 Ổi Lồng
Mềm ngon như trái ổi lồng
Nhờ che nắng quái, nhờ phong sâu rầy
Áo cơm, ăn học đủ đầy
Trăm đường sự nghiệp, công dày nhờ ai!
Phong Lan
Chút sương nước, chút khí trời
Đóa hoa lòng mẹ, một đời sắc hương
Cái ngon, cái tốt mẹ nhường
Cơm thừa, canh cặn, thế thường làm vui.
Phụng Hiếu
Thông ngàn vi vút non cao
Bài thơ phụ mẫu, trăng sao đời này
Phật thương bi mẫn chỉ bày
Trái tim phụng hiếu, phước xây đạo tràng!
Phụng Thờ
Cha cho xương vóc làm người
Mẹ cho huyết sữa, nụ cười trẻ thơ
Hai thân biệt núi, cách bờ
Non mòn, biển cạn phụng thờ nghĩa ân.
Quặn Lòng
Sớm khuya, chuông mõ đỏ đèn
Câu kinh tiếng kệ đã quen nếp nhà
Đường trần, thấy hạt móc sa
Bùi ngùi thương mẹ, nhớ cha quặn lòng.
Sữa Đỏ
Miệng ca dao, cơm mớm
Lời ru, lưỡi lừa xương
Máu về tim, chảy ngược
Sữa đỏ, thấm nhân thường.
Sữa Mẹ
Lòn bon trái chín trái xanh
Sống nhờ nhựa luyện trên cành đều nhau
Các con cao thấp mái đầu
Sữa lòng của mẹ thơm bầu huyết trong.
Sương Lệ
Sợi tim, hạt muối mặn mà
Nuôi ta khôn lớn, cho ta trưởng thành
Mẹ cha đã khuất non xanh
Đêm đêm sương lệ, long lanh biển trời!

Tâm Kinh
Mẹ thơm như hoa sen
Cùng trầm hương cúng Phật
Ngào ngạt giữa thiêng liêng
Bài tâm kinh trời đất!
Tâm Trời Đất
Tạc một hòn non, đá dựng vời
Xanh um đại thụ, bạn ngàn khơi
Ân cha, lặng lẽ, trời không nói
Tình mẹ, mênh mông, đất chẳng lời
Hiến tặng hồng vàng, tâm tú mậu
Quý trao hồng trắng, tuệ tinh khôi
Mưa ngâu tháng bảy, rằm trăng hội
Đạo hiếu nhân gian mãi rạng ngời.  
Tết
Đứng bên cội mai già
Nhìn lối mòn heo hút
Gió heo may tháng chạp
Ai về thăm mẹ cha?
Thăm Mẹ
Bao năm về thăm mẹ
Thấy mẹ già đi nhiều
Mái tranh nghèo kể lể
Những ngày tháng bồng phiêu
 
Con đường như dài hơn
Lòng con thì ngắn lại
Hành trình về cô đơn
Biết ai chào, ai hỏi
 
Mẹ thương như còn bé
Săn sóc và hỏi han
Có sương hay hạt lệ
Rơi vào chén cơm vàng
 
Ít hôm con lại đi
Quê mình còn khó ở
Con sông nói chuyện chi
Mà ngàn năm thầm thỉ.
(Dã lê, 1969)
Thân Cò
Nắng mưa, cò lặn lội
Cõng gạo vượt đầm ao
Con cánh dài, chân cứng
Lướt mộng giữa trần lao.
Thần Tiên
Chát chua, thành canh ngọt
Siu, nguội, cơm chiên ngon
Đũa thần tiên của mẹ
Con no, giấc mộng tròn.
Thiêng Liêng
Mẹ, trầm hương thiêng liêng
Thơm đường đời cát bụi
Mẹ, bếp ấm, ngọn đèn
Đợi con về khuya tối.
Thiếu Mẹ
Đông Xuân, gió lạnh hắt hiu
ai xưa, quán sớm, chợ chiều bôn ba
Nghiệp nghề, tróc vảy trầy da
Đêm hôm thiếu mẹ, nghe cha thở dài.
Nghiệp nghề, tróc vảy trầy da
Đêm hôm thiếu mẹ, nghe cha thở dài.
Thơ Gởi Mẹ
Từ thuở lớn khôn, vui cuộc đời dâu bể
Chưa một lần con đền đáp thâm ân
Con lặn hụp trong vô vàn máu lệ
Khi quay nhìn thì sương trắng đã phù vân!
 
Tóc mẹ bạc như tuyết phơi đầu núi
Dáng mẹ gầy như vẻ hạc trăm năm
Biết bao đêm chong đèn khuya lệ tủi
Ôi kiếp người sao chỉ mãi ăn năn!
 
Con vẫn biết đời vô cùng đau khổ
Chữ hiếu vai mang đâu chỉ một đời
Nên lặng lẽ theo dấu chân Từ Phụ
Múc nước cam lồ trả ân nặng trùng khơi
 
Xin mẹ hiểu con mỗi khi về trầm lặng
Vì mấy năm con chưa vẹn nụ cười
Mẹ vẫn sớm hôm tảo tần lận đận
Chắt máu gầy cho con uống cầm hơi!
 
Phụ mẫu tại tiền như Phật tại thế
Con xuất gia cũng hiểu lẽ vuông tròn
Muốn cung dưỡng không gì bằng phước huệ
Không gì bằng ân đức Từ Tôn
(1969)
Thoại Đầu?
Bây giờ bỏ mẹ mà đi
Đời tu chiếc hạc thiên di dặm ngàn
Nhớ mẹ, thơ khô ruột gan
Bờ mê, bể ái, chứa chan thoại đầu?
Tỉa Trúc
Tỉa khóm trúc đầu sân
Cha đăm chiêu ngẫm ngợi
Nhìn thời khí chuyển vần
Lặng nhìn con, không nói!
Tích Vàng
Tích người làm phước cho chim
Chim về nuôi mẹ tận miền tuyết xa
Chuyện xưa vị đạo đậm đà
Lời vàng ghi tạc, đơm hoa sử huyền.
Tim Đạo Lý
Ca dao, lời mẹ dặn
Võng nôi ru đêm dài
Vọng suốt quãng đường mai
Khắc trái tim đạo lý!
Tim Xuân
Mừng vui ngày báo hiếu
Hoa cài trái tim xuân
Mẹ cha đầy đủ cả
Sông núi mới như tân.
Tĩnh Tại
Đời đi như mưa trút
Rơi trăm nỗi lao xao
Mẹ, trăng ngủ nguồn cao
Màu sương trong tĩnh tại!
Tờ Nhân Sinh
Rêu phong lợp mái từ đường
Thâm nghiêm thân phụ, trầm hương phụng thờ
Non cao tạc một bài thơ
Lệ trời sương giọt đẫm tờ nhân sinh.
Tơ Tằm
Nhả tơ, rút ruột thân tằm
Nuôi con mớm sữa, tháng năm chẳng nề
Ơn sâu vô lượng bồ-đề
Bao dung tình mẹ, bốn bề diệu tâm.
Tổ Và Hang
Chim trời thì có tổ
Cáo núi thì có hang
Mẹ cha ai còn đủ
Thì có cả thiên đàng!
Tơ Và Trăng
Tơ trời đâu-la-miên
Kết dệt nên tình mẹ
Một vầng trăng dịu hiền
Sáng soi đời con trẻ.
Trầm Hương
Ân cha, non chót vót
Tình mẹ, biển bao la
Chữ, kinh, trầm hương đốt
Thơm ngát mấy đời ta.
Trăng Đạo Hiếu
Chẻ đá đề tâm kinh
Khắc sâu lời vi diệu
Sương nước cõi phù sinh
Dệt vầng trăng đạo hiếu!
Trăng Tâm
Cha mẹ, cõng trăm năm
Hiếu ân không trả vẹn
Nương Phật, liễu tình thâm
Trăng tâm ngời dâu biển!
Tự Tại
Tình cha, triền đá dựng
Chi sá bão dông đời
Dẫu rêu phong mấy lớp
Tự tại nước non vời.
Tùng, Bách
Sương tuyết mái đầu phơi
Pho
ng trần may áo mặc
Cha chẳng dạy lắm lời
Trồng cây tùng, cây bách!



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...