Tuesday, January 2, 2024

MĐTTA - Thơ Mùa Báo Hiếu - Ân Đức Sinh Thành 3

 
Mai, Hạc
Cha, dáng hạc đình am
Mẹ, bóng mai chùa miếu
Tranh thờ phụng tháng năm
Bây giờ con mới hiểu.
Mặn Muối
Hiếu từ còn đẹp mãi
Theo suốt cuộc đời con
Ân nghĩa mẹ chon von
Trái tim, tình mặn muối!
Măng
Vỡ sỏi đá vun măng
Chồi tre con vươn đọt
Ân dưỡng dục trăm năm
Lệ khô không thấm đất!
Mất Mẹ
Áo rách, mẹ vá chỉ son
Thành bông hoa đỏ, cho con nụ cười
Nghĩa ân theo suốt cuộc đời
Bây giờ mất mẹ, đất trời lạnh hiu.
Mắt Sáng
Sách hư, ráng giữ lấy lề
Chữ mối, chữ mọt, bút đề khuyên đen
Thánh hiền, nô lệ chẳng nên
Nhớ lời cha dạy, mắt ghèn sáng trong.
Mặt Trời Đông
Đêm dài, trăng chẳng ngủ
Mẹ thức với núi sông
Đàn con ngoài dâu biển
Lạnh nhớ mặt trời đông.
Máu Hồng
Mẹ cho con giọt sữa
Giọt sữa trắng, máu hồng!
Vớt lượng nước biển đông
Viết bài thơ tình mẹ!
Màu Mẹ
Trời còn trăng sáng trên đầu
Đời còn điên đảo, biển dâu đoạn trường
Thế gian dù tía hay hường
Tấm lòng của mẹ, yêu thương một màu!
Mẹ
Mẹ bồng con bên sông,
đăm đăm nhìn nước bạc
Thương con cá lạc dòng,
quẫy lộn bến bờ xa
Đời rớt câu hò, mái chèo ai lận đận
Nước mắt đêm ngày con đỏ khóc đòi cha!
Mẹ vớt cọng bèo đen
rác rều nhân sinh đã đến hồi phế thải
Tìm mảnh trăng xưa, từ thuở nước xa nguồn
Giọt lệ long tong rơi vào trang sử Phật
Chảy suốt tháng năm dài con chữ thấy buồn hơn.
 
Mẹ cặm cụi bên sông, kết con thuyền bát-nhã
Đàn con đi hoang, lưu lạc vẫn chưa về
Mẹ niệm Phật, hư không lần tràng hạt
Sóng xao bờ sinh tử cả trần mê!
Mẹ thả cánh sen, gởi tin, trôi vạn dặm
Lữ khách bên cầu soi bóng sợi tóc rơi!
Những lối mòn cheo leo, tử sinh còn bươn bả
Xa hút nhân tình, mây trắng lạnh lùng trôi.
 
Mẹ của tôi, mẹ của em,
vẫn đêm đêm cầu kinh lạy Phật
Giữa vô biên khấn năng lượng bi từ
Giọt nước mắt đã khô, trên từng con chữ vỡ
Chiếc lá xa rừng, mê mải, đuối ngàn hư!
(Ngày giỗ mẹ tôi - 6/10 ÂL)
Mẹ Cha
Nón cời, áo vá quanh năm
Mẹ cha lẫn với bóng trăng quê nhà
Trở xoay vại muối, chum cà
Nuôi con tài trí bằng ta bằng người.
Mẹ Đất
Đất dày sâu nhẫn nhục
Đào, cuốc mặc người ta
Sạch, dơ không tiếng nói
Mỉm cười rác lẫn hoa.
Mẹ Đến
Mẹ đến như rừng xanh
Vi vu trời gió hát
Mẹ đến như trăng thanh
Lung linh đầu bọt sóng!
Mẹ Già
Khói mây trăm tuổi hạc
Còn thương “trẻ” tám mươi!
Măng xưa, ai ngồi khóc
Chuyện cổ tích sáng ngời!
Mẹ Và Con
Mây trắng ngàn phương ruổi dặm ngàn
Có vầng trăng tỏ dệt nhân gian
Thi từ tao hội đào nguyên xứ
Một chiếc thuyền không chở đạo tràng
 
Mẹ ngủ sau đồi, xanh rất xanh
Con thơ, khe suối chảy trăm gành
Bờ xa, cát vỡ, đau tình biển
Trở giấc hoang vu, gió động cành
 
Mấy thuở luân hồi ngược xuôi xa
Mẹ ơi, muôn vạn sóng giang hà
Thân thơ, muối bạc, đời khô lửa
Quán nhỏ, bến chiều, nhớ thiết tha
 
Mây trắng ngàn phương, phận hải hồ
Mẹ ơi! trăng tỏ dệt đài thơ
Thuyền không, chèo ngắn, tay run mỏi
Trăm hướng hư vô, bão dậy bờ!
(Phật Bảo tự, 1973)
 Mồ Hôi Mặn
Gầy gò cày cuốc ruộng trưa
Mồ hôi mặn đắng, nắng mưa nhạt nhòa
Áo cơm trĩu nặng thân già
Tuyết sương ơi hỡi! tình cha bạc đầu!
Mồ Hôi Mẹ
Mưa sa không thấm mái dày
Tuổi thơ có mẹ, nào hay nhọc nhằn
Mồ hôi đẫm ướt chéo khăn
Gánh sương, gánh nắng, tảo tần nuôi con!
Một Ngày Rất Hoang Vu
(Kính dâng mẹ)
Tôi trở về thăm con đường rất lạ
Nắng soi nghiêng trên mái lá rất vàng
Ngày đổ mau trong khoang trời cuối hạ
Bạn bè xưa giờ quên tiếng hỏi han
 
Tôi trở về thăm con đường rất cũ
Nắng hanh hao thân lá sắn ven đường
Rất thân thiết mấy bờ đê đắp lũ
Cây cỏ vô tình trông thấy mà thương!
 
Tôi trở về,
mẹ già mắt vàng ra tựa cửa
Chiếc lưng còng chống gậy thời gian
Những khổ đau của người
đã được rang khô bởi lửa
Một chút ngày vừa trôi
trong hố thẳm mê man!
 
Mắt đăm chiêu theo sợi khói chiều
trên cành tre lả ngọn
Đèn đã lên sao dáng mẹ vẫn mờ?
Chuông đâu đó vọng chao đời hèn mọn
Mẹ chấp tay rồi khấn nguyện nam mô!
 
Tôi trở về, bước chân còn thao thức
Ngồi rất lâu nhìn trời đất bâng khuâng
Hình như có một chút xanh bên kia trời đỏ rực
Nhớ thật nhiều như nhớ những ngày xuân!
(Dã lê – tháng 5- 1975)
Mù Phương
Đói lòng, ăn mấy trái sim
Uống vốc nước suối, đi tìm, mẹ ơi!
Vô tăm cánh hạc lưng trời
Nhân gian sương khói, bóng người mù phương!
Mực Hoen
Chữ nghĩa nhân, cha viết
Giấy đỏ, mực tàu đen
Suốt một đời con chép
Giấy trắng, mực màu hoen!
Muối
Bát chè xanh uống vội
Vai cuốc, đèo mo cơm
Cứu ruộng khô nứt nẻ
Lưng cha muối chảy mòn.
 
Nghẹn Lời
Dòng sâu chèo chống một mình
Lướt ghềnh vượt thác, mưu sinh nhọc nhằn
Mặt trời, nắng cháy tháng năm
Tình cha vô lượng, nói năng nghẹn lời!
Nguồn Sâu
Tay gầy kéo sợi tơ xanh
Dệt nên mộng ước, danh thành đời con
Mai dù đá tảng phai mòn
Núi còn mây trắng, mẹ còn nguồn sâu!
Nguồn Thiền
Những nụ vassikā
Thoảng thơm hương vi diệu
Tắm nguồn thiền bao la
Đậm đà ân đạo hiếu.
Nguồn Vô Lượng
Mẹ ngọt như sông xanh
Qua bãi biền tâm tưởng
Giữa nóng cháy nhân sinh
Con tắm nguồn vô lượng.
Nhịp Cầu
Sông dài nằm nuối nguồn xanh
Gió trăng lưu luyến bức tranh sơn đầu
Ai đi đâu, ai về đâu
Trái tim quê mẹ, nhịp cầu nhớ thương!
Nhớ cha
Nhớ cha, lời thuốc đắng
Lành căn bệnh ngu si
Bàn tay nên sự nghiệp
Mới hiểu nghĩa trí tri.
Nhớ Hương Trà
Chung trà hương cúc quyện
Đứng hầu mỗi sớm mai
Đường đời lúc mỏi mệt
Nhớ hương trà, cha ơi!
Nhớ hương trà, cha ơi!
Nhớ Mẹ Ở Quê Nhà
Cơm liền kiềng, cá lang cang
Nuôi con từ thuở nước vàng, nước chua
Đồng sâu, ruộng cạn bốn mùa
Chợ hôm, chợ sớm, lưng cua hóa còng
Mẹ già, tóc tuyết, lòng bông
Trang kinh trắng chữ, mênh mông biển trời
Giọt sương, cọng cỏ bên đồi
Qua đêm đẫm lệ, rỉ lời khóc trăng!
(1973)
Nhựa Hồng
Ngọt ngào, cam mận khác nhau
Mỗi loài mỗi vị, chẳng đâu so bì
Yêu thương tình mẹ khác gì
Ăn mưa, uống nắng, tiếc chi nhựa hồng.
Noi Hiền
Chong đèn vò võ canh thâu
Văn thơ, giáo án, chữ câu kiếm tiền
Nuôi con, gà trống chợ triền
Chải bươn, lách bút, noi hiền giữ nhân!
Nụ Ngọc
Thương ôi, tóc mẹ còn xanh
Hứng bao gió chướng, nắng hanh, mưa dầm
Nuôi con, xuôi ngược đường trần
Trái tim, nụ ngọc, trong ngần tuyết mai.
Núi Sông
Cha đi, bóng núi ngã dài
Con sông ngoảnh lại, đầy vai nắng vàng
Con từ gió nổi lang thang
Vời trông quê cũ, đò sang, vắng người!
Nước Nguồn
Nước nguồn còn chảy mãi
Xẻ núi, đá non mòn
Nhưng thiên thu tình mẹ
Con hoài gót chân son!
Nuôi Con
Như tơ, như cước trắng phau
Mẹ già lụm cụm chẻ cau, bó chè
Nuôi con ươm hạt bồ-đề
Tàn xanh mơn lá, mẹ về quê xa!
Nương Máu Mẹ
Dây leo maluvā
Nương cây rừng, xanh mãi
Nương máu đỏ mẹ ta
Chảy một dòng nhân ái!

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...