LỜI CỦA ĐÁ
Trải nắng, dầm sương, Vùi mình trong bão tuyết
Trải nắng, dầm sương, Vùi mình trong bão tuyết
Ta vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt đất trời
Rước xuân về nghe gió lộng trùng khơi
Nhìn hoa cỏ gọi mời say hương phấn
Nghe hạ đến tiếng ve buồn ngơ ngẩn
Lũ học trò bịn rịn lúc chia tay
Đón thu về gió nhẹ lá vàng say
Đang thổn thức tìm đường về đất cội
Kìa đông đến những cơn mưa hờn dỗi
Như tiếng than lạnh lẻo kiếp cô phòng.
Bốn mùa đi, bốn mùa đến xoay vòng
Như con sóng nối một dòng sinh tử
Thương trần thế - một đời làm khách lữ
Đến rồi đi tan chảy với thời gian
Cỏ cây kia đến lúc phải phai tàn
Và muôn thú cũng lìa đàn nhắm mắt
Một trăm năm đời người trong khoảnh khắc
Có rồi không để lại những vui buồn…
Đã bao phen ta chứng kiến cuộc ảo tuồng
Luật vay trả khác gì cơn mộng mị
Hỏi thế gian đâu là tri kỷ?
Đâu là nơi chung thủy đến muôn đời?
Đâu là đầy, đâu là lưng vơi?
Ai thấu rõ ta xin mời làm bạn!
Ta đã sống trường tồn cùng năm tháng
Cùng đất trời tự tại thanh tao
Mặc nắng mưa, sương gió cồn cào
Mặc bão tuyết cơn sóng trào cuồng nộ
Bụi trần ai không làm hoen ố
Khối tâm trinh hóa ngọc ở trong ta
Bao kiếp người, bao thời cuộc đi qua
Ta vẫn thế ung dung và ngạo nghễ
Dẫu thế gian coi thường và khinh dể
Bảo rằng ta ngu dại chẳng biết gì
Nguyền rủa ta là vật vô tri
Ta chẳng trách chỉ mĩm cười tự tại!
Hỡi nhân thế! Hỏi đâu là khôn dại?
Chuyện có không ngoảnh lại để soi mình
Ai thật thà, ai tìm về lặng thinh
Đến cùng ta để kết tình giao hảo
Đến cùng ta say nồng trong tiếu ngạo
Nghe thạch hồn vang vọng tiếng hư linh!
MẸ TÔI
Mẹ tôi bán thóc, bán cà
Bán rau, bán củi để mà nuôi tôi
Bán lưng cho cả bầu trời
Bán mặt cho đất một đời nắng mưa
Đắng lòng mặn chát muối dưa
Liêu xiêu bóng đổ chiều thưa dáng gầy
Trở mùa gió lạnh lùng lay
Lướt qua tuổi mộng trắng dày tóc xanh
Tôi tròn giấc ngủ thâu canh
Dây nôi mẹ đẩy dỗ dành lời ru…
Đêm…ngày đã trải mấy thu?
Tôi khôn lớn…mẹ viễn du về trời
Chiều buông vương lá nhẹ rơi
Nghe trong tiếng gió chơi vơi não nề…
Hình như mẹ vội trở về
Thăm tôi…góp nhặt tình quê thuở nào…
Tôi nhìn sương khói chênh chao
Chìm theo bóng mẹ lặng vào hư không…
Rước xuân về nghe gió lộng trùng khơi
Nhìn hoa cỏ gọi mời say hương phấn
Nghe hạ đến tiếng ve buồn ngơ ngẩn
Lũ học trò bịn rịn lúc chia tay
Đón thu về gió nhẹ lá vàng say
Đang thổn thức tìm đường về đất cội
Kìa đông đến những cơn mưa hờn dỗi
Như tiếng than lạnh lẻo kiếp cô phòng.
Bốn mùa đi, bốn mùa đến xoay vòng
Như con sóng nối một dòng sinh tử
Thương trần thế - một đời làm khách lữ
Đến rồi đi tan chảy với thời gian
Cỏ cây kia đến lúc phải phai tàn
Và muôn thú cũng lìa đàn nhắm mắt
Một trăm năm đời người trong khoảnh khắc
Có rồi không để lại những vui buồn…
Đã bao phen ta chứng kiến cuộc ảo tuồng
Luật vay trả khác gì cơn mộng mị
Hỏi thế gian đâu là tri kỷ?
Đâu là nơi chung thủy đến muôn đời?
Đâu là đầy, đâu là lưng vơi?
Ai thấu rõ ta xin mời làm bạn!
Ta đã sống trường tồn cùng năm tháng
Cùng đất trời tự tại thanh tao
Mặc nắng mưa, sương gió cồn cào
Mặc bão tuyết cơn sóng trào cuồng nộ
Bụi trần ai không làm hoen ố
Khối tâm trinh hóa ngọc ở trong ta
Bao kiếp người, bao thời cuộc đi qua
Ta vẫn thế ung dung và ngạo nghễ
Dẫu thế gian coi thường và khinh dể
Bảo rằng ta ngu dại chẳng biết gì
Nguyền rủa ta là vật vô tri
Ta chẳng trách chỉ mĩm cười tự tại!
Hỡi nhân thế! Hỏi đâu là khôn dại?
Chuyện có không ngoảnh lại để soi mình
Ai thật thà, ai tìm về lặng thinh
Đến cùng ta để kết tình giao hảo
Đến cùng ta say nồng trong tiếu ngạo
Nghe thạch hồn vang vọng tiếng hư linh!
MẸ TÔI
Mẹ tôi bán thóc, bán cà
Bán rau, bán củi để mà nuôi tôi
Bán lưng cho cả bầu trời
Bán mặt cho đất một đời nắng mưa
Đắng lòng mặn chát muối dưa
Liêu xiêu bóng đổ chiều thưa dáng gầy
Trở mùa gió lạnh lùng lay
Lướt qua tuổi mộng trắng dày tóc xanh
Tôi tròn giấc ngủ thâu canh
Dây nôi mẹ đẩy dỗ dành lời ru…
Đêm…ngày đã trải mấy thu?
Tôi khôn lớn…mẹ viễn du về trời
Chiều buông vương lá nhẹ rơi
Nghe trong tiếng gió chơi vơi não nề…
Hình như mẹ vội trở về
Thăm tôi…góp nhặt tình quê thuở nào…
Tôi nhìn sương khói chênh chao
Chìm theo bóng mẹ lặng vào hư không…
MỜI BẠN THƯỞNG TRÀ
Mời bạn cùng ta thưởng thức trà
Nghe tình non nước vọng ngàn xa
Nắng thơm hương gió tâm an lạc
Hoa thắm vườn xuân ý hợp hoà
Thi họa văn chương cùng gắn kết
Luận đàm chơn đạo ấy vui là
Giao duyên trời đất tình tri kỷ
Bốn biển năm châu cũng một nhà!
Mời bạn cùng ta thưởng thức trà
Nghe tình non nước vọng ngàn xa
Nắng thơm hương gió tâm an lạc
Hoa thắm vườn xuân ý hợp hoà
Thi họa văn chương cùng gắn kết
Luận đàm chơn đạo ấy vui là
Giao duyên trời đất tình tri kỷ
Bốn biển năm châu cũng một nhà!
MỘNG ĐÀO NGUYÊN
Gió dìu dịu, vén chân mây nhẹ gót
Khúc Nghê Thường lảnh lót nhịp khoan thai
Kìa non xanh cao vút tựa trùng đài
Hoa cỏ lạ muôn hình hài ngũ sắc.
Mấy trăm năm biển trời cách mặt
Nay trở về quê cũ chốn Đào Nguyên
Ta an nhiên trút bỏ hết ưu phiền
Bụi trần thế nghiệp duyên xin trả lại.
Ôi! Bồng đảo tròn đầy đơm hoa trái
Rượu trường sinh ta thỏa chí say nồng
Nghe hạc vàng vỗ cánh giữa tầng không
Trong sương khói phiêu bồng vời vợi…
Kìa Ngọc nữ, Tiên đồng đang đứng đợi
Chắp tay chào cung thỉnh hiến trà Tiên
Ta nghêu ngao thưởng ngoạn cảnh đào viên
Tắm hồn ta nơi Ngọc Tuyền tĩnh lặng.
Hỡi Tiên nữ ngọc ngà như hoa nắng
Khối tinh anh trong trắng của càn khôn
Hãy cùng ta dệt tiếp bản trường tồn
Của thiên giới muôn vạn đời hằng tại.
Nâng bút hoa lòng nhẹ tênh khoan khoái
Họa vần thơ tả lại buổi tương phùng
Chợt vang rền chiếu lệnh giữa không trung
Mau tỉnh mộng: Trần gian chưa rảnh nợ!
Đêm huyền ảo, nửa chừng … dang dở
Bóng trăng thu bên gối ngủ mơ màng
Thoảng đâu đây văng vắng tiếng tơ đàn
Vương nắng ấm rót tràn vào khoảng trống
Cho ngày mới thắp lên niềm ước vọng
Và đêm về gửi mộng…Đào Nguyên!
NGÀY ĐẦU QUY Y
Ngày đầu...mến đạo tập tu
Nghe câu thiền định gật gù...miên man
Trải qua một giấc mơ màng
Ô hay! Trần thế như làn khói mơ…
Ngày đầu...mến đạo tập tu
Nghe câu thiền định gật gù...miên man
Trải qua một giấc mơ màng
Ô hay! Trần thế như làn khói mơ…
NGHÈO...
Đôi bữa rau tương thuận cảnh nghèo
Bằng lòng duyên nợ đã từng gieo
Bạn cùng sông núi làm tri kỷ
Vui với văn chương dẫu rẻ bèo
Những cuộc lợi danh không vướng bận
Đôi vầng nhật nguyệt mãi oằn đeo
Rong chơi phiêu lãng cùng non nước
Vỗ mộng cười say một cái vèo!
NGŨ HÀNH SƠN
Giật mình hỏi Ngũ Hành Sơn đâu rồi?
Dạ thưa rằng hắn đang ngồi
Nghe trời đất thở đầy vơi…vơi đầy…
Câu ca mẹ hát những ngày
Từ trong vô tận lay hoay trở về…
NGUYỆN CẦU GIÁNG SINH
Thổn thức sương rơi tiếng gió lùa
Đông về tê lạnh dấu chân qua
Đêm nay se sắt lòng hiu quạnh
Chợt đếm thời gian đã mấy mùa?
Quê hương xa cách bấy lâu rồi?
Cuộc sống phong trần lắm nổi trôi
Phiêu bạt dặm trường mòn gót lữ
Mơ về nơi ấy thuở xa xôi...
Đã mấy xuân rồi đã mấy đông?
Đời như con nước cuốn theo dòng
Giáng sinh con nguyện cầu ân Chúa
Nhân loại an bình thỏa ước mong!
Thổn thức sương rơi tiếng gió lùa
Đông về tê lạnh dấu chân qua
Đêm nay se sắt lòng hiu quạnh
Chợt đếm thời gian đã mấy mùa?
Quê hương xa cách bấy lâu rồi?
Cuộc sống phong trần lắm nổi trôi
Phiêu bạt dặm trường mòn gót lữ
Mơ về nơi ấy thuở xa xôi...
Đã mấy xuân rồi đã mấy đông?
Đời như con nước cuốn theo dòng
Giáng sinh con nguyện cầu ân Chúa
Nhân loại an bình thỏa ước mong!
No comments:
Post a Comment