Friday, January 12, 2024

Ngu Chí Tử

 Ai là ta? Ta là ai?
Từ khi chưa có hình hài đến nay?
Trước khi trời đất chuyển xoay?
Từ đâu...Ta có? Ô hay...kiếp người!
 
Bềnh bồng mây gió mênh mang
Gót viễn du, lạc non ngàn trùng khơi
Dặm trường sương trắng nắng rơi
Chợt nghe Trời Đất vọng lời tri âm
 
Biết đâu trong tỉnh có say
Trong say có tỉnh ô hay nửa vời...
Đưa tay vén áng mây trời
Hỏi say hay tỉnh giữa đời thực hư?...
 
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Trải bao mưa nắng bão giông kiếp người
Dòng thời gian...lặng lẽ trôi
Chở theo vạn nỗi buồn vui lạnh lùng
Theo CHA vào cõi vô cùng
Như trời đất mãi bao dung muôn đời!
Nhìn theo, mây khói xa vời
Mà lòng thổn thức...CHA ơi phương nào?...
 
Chân trải bước trên đường đời vạn dặm
Lòng bâng khuâng con nhớ Mẹ...Mẹ ơi!
Ngưỡng mắt nhìn vào khoảng không xa thẳm
Mà khôn nguôi thương nhớ một phương trời...
 
Dòng đời như con thác
Đổ dồn về đại dương
Cho sóng trào biển hát
Vui buồn trong yêu thương

Hãy nhìn xuống gót chân trần chai sạm
Kiếp phù sinh bấu víu cuộc bể dâu
Hãy nhìn xuống những mảnh đời giả tạm
Để thấy ta trong ánh sáng nhiệm mầu!

Hồn thiêng vang vọng ở đâu đây?
Giục giã lòng ta những tháng ngày
Gót lữ dặm trường thương cố quận
Ngàn năm mây trắng thoảng hương bay...
 
Khỉ ở rừng thiêng sống thảnh thơi
Ho vang một tiếng vọng mây trời
Cò bay trải cánh hồn phiêu lãng
Gáy khúc nhàn du chẳng lụy đời!

Khói bụi trần trầm mặt phía sau lưng
Tiếng gót lữ chạm đau hồn sỏi đá
Bóng cô tịch chìm vào trong yên ả
Chiều mênh mang mây trắng nhuộm cung trời...

Làn sương trắng chảy qua khung trời mộng
Chở mây hồng vào khoảng trống mênh mông
Chừng xa thẳm tiếng chuông chiều vang vọng
Khách trần ơi! Còn nhớ bến xưa không?...
 
Mặc thế cuộc đua chen đời vinh nhục
Bầu trời xanh vẫn rộng mở bao la
Sen vẫn nở từ bùn đen bẩn đục
Tỏa hương thơm trong gió lộng an hòa!
 
Mẹ Cha như đóa hoa sen
Ngát hương từ chốn bùn đen quê nhà
Vươn lên trong cõi ta bà
Sáng soi vạn thuở liên tòa tâm con...
 
Nhẹ tay lướt ngọn bút hoa
Chép kinh vô tự vẽ toà tâm không
Chợt nghe mây gió phiêu bồng
Như nhiên trời đất mênh mông vô cùng...
 
Những dấu chân thầm lặng
Giữa dòng đời phù sinh
Đang chạm vào khoảng vắng
Nơi như nhiên an bình.
Những nụ cười hoan hỷ
Ươm sắc màu thời gian               
Tô thắm chân thiện mỹ
Lấp lánh ánh đạo vàng!

Nỗi niềm nhân thế tỏ cùng ai?
Trút cả hồn thơ tiếng thở dài
Tỉnh giấc bàng hoàng nghe sương vỡ
Diệu âm thánh thót ở bên tai!
 
Phù sinh nhuộm kín bụi hồng
Trăm năm nhược mộng xoay vòng Có Không
Vui buồn như giọt sương trong
Tan vào vô tận...phiêu bồng lãng du
 
Sương trắng đêm đông vỡ giọt buồn
Thấm vào đá cội chạnh non nguồn
Rót vào trăng nước lời tri ngộ
Vọng tiếng chuông trời lặng lẽ buông...
 
Thế gian hỡi ta chỉ là khách lữ
Tạm dừng chân nơi quán trọ trần phương
Xin cám ơn chốn nương nhờ gót nhẹ
Để ngàn năm mây trắng thoảng thanh lương...

Thôi thì...bỏ phố lên rừng
Nghe kinh vô tự đã từng thân quen
Nâng tay hứng giọt hương sen
Rưới tan cõi mộng trắng đen vô thường...
 
Trời xanh gánh khối mù sương
Đất vàng gánh nặng con đường cong queo
Chúng sanh duyên nợ oằn đeo
Ô hay trần thế lộn phèo thực hư
 
Tứ diệu thậm thâm kiến bổn nguyên
Vô vi thanh tịnh ngộ chân truyền
Lượng từ cảm hóa khai minh tuệ
Tâm pháp hoằng dương đắc quả viên!
 
Từ trong vô tận chơi vơi
Ta nghe nhịp thở đất trời hư linh
Từ trong thế thái nhân tình
Ta về tìm lại chính mình thuở xưa.
Vén tâm tỉnh giấc trần hoang mộng
Chợt nghe trời đất vọng lời ca
Từ trong vô tận lay mầm sống
Nhớ chăng? Nơi ấy chốn quê nhà...


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...