Saturday, January 20, 2024

Như Nhiên Thích Tánh Tuệ B

...Bảy bước đi liên tòa kết nụ
Chỉ đất trời thượng hạ tuyên ngôn
Như Lai vô thương chí tôn
Thân này kiếp chót vĩnh tồn vô sanh..
- Khắp ba cõi chúng sanh an lạc
Chín tầng không thiên nhạc reo vang
Mở ra trang sử huy hoàng
Nghìn năm in nét bước chân vào đời..
- Nam Mô Lâm Tỳ Ni Viên Vô Ưu Thọ Hạ
Thị Hiện Đản Sinh Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

 Bài Học Nửa Đời 
Nửa đời người tôi hiểu được
Vô thường - ấy lẽ thường nhiên
Và ta chỉ là chiếc lá
Trong rừng nhân loại vô biên…
 
Nếu có một điều vĩnh cữu
Thì đó chính là đổi thay
Đổi thay - chẳng hề thay đổi
Đành hanh...tại thế gian này!
 
- Điều ta cho là Hạnh phúc
Nào phải cứ là bên nhau
Dẫu hai phương trời cách biệt
Vẫn vui ý hợp tâm đầu!
 
- Không phụ thuộc vào năm tháng
Mà đo Sống ít hay nhiều.
Chính là cách mình đã Sống
Mỗi ngày Tỉnh thức bao nhiêu…
 
Nửa đời trầm tư hiểu được
Bản chất kiếp người lẻ loi
Đã biết nhân sinh hữu hạn
Lấp đầy - vẫn thiếu mà thôi!
 
- Con sóng phủ thềm năm tháng
Xóa nhòa, cuốn nỗi niềm trôi
Chỉ cần nhận ra, trầm tĩnh
Đớn đau nào cũng phai phôi.
 
Nửa đời người tôi học được
Tan hợp, thăng trầm...bởi duyên
Lúc muôn sự về chốn cũ
Nhẹ nhàng, đâu bận niềm riêng.
 
Nửa đời người khi tỏ ngộ
Phân trần đen, trắng mà chi!
Thế gian mĩm cười đối diện
Sống với cõi lòng vô vi.

BÀI THƠ CHÚC XUÂN     
Năm mới tặng nhau một chữ THƯƠNG
Để sau bù đắp cuộc vô thường
Ân cần, trân quý khi còn gặp
Biết vẫn còn chung một đoạn đường!
Xin chúc người thương một chữ HÒA
Đời không thuận ý hãy cho qua
Phiền giận, riêng mình ôm mối khổ
Thanh thản khi lòng niệm thứ tha.
Năm mới mọi người nhớ chữ TÂM
Để cùng sống đẹp đến trăm năm
Thiên đàng, địa ngục từ Tâm tạo
Hỷ, Xả, Từ, Bi, xóa lỗi lầm.
 
Xin chúc mọi người một chữ AN
Giữa đời luôn biến động, gian nan
Bình an khó gặp nơi trần cảnh
Về kiếm trong ta, sống nhẹ nhàng.
Năm mới chúc người một chữ VUI
Đời trăm yến tiệc cũng trôi xuôi
Vui trong đạo lý, nơi điều thiện
Vĩnh viễn hồn ta thắp nụ cười...
Năm mới chúc nhau một chữ THÀNH
Thành công, thành tựu với thành nhân -
Hướng về phụng sự vun Tài Đức
Hạnh phúc miên trường...Tâm mãi Xuân..
  
BẢN LAI VẸN TUYỀN
Phật là tim, Phật là tay
Nên tình thương ấy tràn đầy, mênh mông...
Phật là Bát Nhã trí thông
Chiếc ngai Phật ngự cõi lòng chúng ta 
Quên thì ta, Phật cách xa
Nhớ, tâm tỉnh thức, một nhà Như Lai
Ta- Người tuy một mà hai
Tuy hai mà một, bản lai vẹn tuyền
Ai ơi…đừng lỡ nhân duyên!
 
BẬN LÒNG CHI NỮA… 
Dù đã gặp qua lắm cụ già
Ai hay mai đó cụ là ta ?
Vẫn lo xuôi ngược đời cơm áo
Linh hồn hoang phế cõi tha ma...
Dù đã thấy nhiều những nạn tai
''Chuyện ấy…đời ta sẽ đứng ngoài...''
Say sưa tạo ác quên hành thiện
Bất chợt tai ương đến thở dài…
Say sưa tạo ác quên hành thiện
Bất chợt tai ương đến thở dài…
Dù biết chung quanh lắm khổ, buồn 
Ái tình, danh, lợi mãi tơ vương…
Bôn ba, tất bật quên nhìn lại
Những kẻ về không ở cuối đường.
Dù thấy bao nhiêu kẻ chết rồi
''Mình không như thế, chuyện…xa xôi!!''
Chẳng một ai tin mình sẽ chết
Bất chợt vô thường sóng cuốn trôi.
- Ai đã Thấy, Nghe, Biết cả rồi
Thì về, kẻo muộn bóng chiều rơi
Mồ hoang lắm kẻ còn xanh tóc
Bận lòng chi nữa…Dã tràng ơi!

 
BAO NHIÊU...
Bao nhiêu mưa đổ bên trời
Để hồn sa mạc xanh ngời cỏ cây
Bao nhiêu là những áng mây
Cho đời bóng mát giữa ngày Hạ sang
Bao nhiêu là giọt nắng vàng
Thắp cho màu mắt đã tàn nỗi vui.
Bao nhiêu tiếng nấc ngậm ngùi
Để ta khôn lớn, hiểu đời biển dâu?
Bao nhiêu là những đêm thâu
Để người quên một mối sầu tơ vương.
Bao lâu sống biết yêu thương
Để bù lấp nỗi vô thường bỗng nhiên.
Bao nhiêu câu nói, lời khuyên
Để môi nở nụ cười hiền, thứ tha.
Bao nhiêu ngày tháng cách xa
Để mình trân trọng món quà hôm nay.
Bao nhiêu chua xót, đổi thay
Để lòng vẫn cứ đong đầy yêu thương.
Bao nhiêu sớm nắng chiều sương
Theo đời cơm áo…mà thương Mẹ già…
Bao nhiêu là bóng chiều tà
Để ân cần một tách trà hiếu nhi.
Bao nhiêu ngày tháng qua đi
Mở lòng…hay khép bờ mi hững hờ?
Bao nhiêu…câu hỏi xa mờ…
Đều trông chờ tại bến bờ…tự tâm.
 
BÂY GIỜ HOẶC KHÔNG BAO GIỜ
(Now or Never)
…Những lúc sống xa gia đình
Chợt thấy lòng nghìn nỗi nhớ
Mà không hiểu sao duyên cớ
Khi gần chẳng muốn chào nhau.
Hôm nao nhuốm bịnh nằm đau
Mới biết một điều giá trị,
Vậy mà trước đây nào nghĩ
Bình an, thật quí hơn vàng!
- Hạ về nắng lửa chói chan
Thương tưởng ngày Xuân ấm áp
Bao đêm Đông dài bão táp
Tiếc trời mấy độ vào Thu.
- Lỡ sa chân chốn ngục tù
Nhìn mảnh tường rêu xám ngắt
Ngó xuyên qua từng song sắt
Quay quắt nhớ thời tự do.
Những ngày đói khổ nằm co
Thấm thía tình đời ấm lạnh. 
Xưa, vinh hiển chẳng hề cho
Chừ, ai thương mình cô quạnh?
Cuộc sống lâm vào bất hạnh
Chạnh thương cảnh ngộ như mình,
Nhận chân, thầm niệm cái Tình
Biết ơn…ánh nhìn thông cảm.
Hạnh phúc vốn là đơn giản
Nho nhỏ những điều quanh ta
Hạnh phúc hiện hữu đang là
Tỉnh thức sâu xa…cảm nhận.
Biết Sống thì nào ân hận
Khi mọi thứ…rời sân ga.
Lặng nghe hơi thở vào, ra
Để thấy chan hòa tỉnh thức.
Ngày mai vốn là không thực
''Bây giờ hoặc…chẳng bao giờ.''
Bên kia đồi cỏ, viễn mơ!
Dưới chân bến bờ hạnh phúc.
 
Bên Đời Con Có Phật 
Lạy đức Phật, Người dạy con biết Sống
Biết quay về lắng đọng những nguồn cơn…
Bên dòng đời còn mãi miết thua, hơn
Biết nhìn lại tâm hồn cùng hơi thở.
Nhờ Phật dạy, con biết tu là sửa
Niệm tâm từ rộng mở đến vô biên
Và mỉm cười trước nghịch cảnh, chướng duyên
Biết chấp nhận.. rồi bỏ buông tất cả…
Với nhân thế sống Từ, Bi, Hỷ, Xả
Với tâm mình là Chánh Niệm, bao dung.
Ngó lỗi người lòng con bị đóng khung
Đời con khổ trong ánh nhìn hạn hẹp.
- Lạy đức Phật, con nhủ lòng Sống đẹp
Đời ngắn dài, khép mở một làn hơi!
Thì cớ gì con chẳng phút thảnh thơi…
Mà không sống giữa khung trời thực tại?
Quá khứ đã chết trong miền hoang dại
Và tương lai…gạo sống chửa thành cơm. 
Hiện tại này con trân quý, cảm ơn
Lòng thanh thản…đời hoa thơm, trái ngọt.
Nghìn xây đắp.. cũng về nơi bèo bọt
Nên nguyện lòng không trói cột gì thêm.
Nhẹ bước về nơi tỉnh thức gọi tên
Sống thất niệm sẽ…dài đêm lắm mộng.
Tạ ơn Phật, con nguyền buông khát vọng
Để hồn con lồng lộng lối yêu thương. 
Giữa trần gian vững chãi một con đường
Đường hạnh phúc chân thường in bóng Phật!
- Dù mai đó vô thường con mất tất
Vẫn rất giàu, có Phật giữa đời con...
 
Bên Đời Mưa Nắng
Thương thì rác bỗng thành hoa
Ghét dù hoa đẹp…chỉ là rác thôi!
Thương thì vật hóa ra người
Ghét, người xem chẳng khác loài vật kia
Thương, xa cách mấy cũng kề
Ghét, bên cạnh vẫn sơn khê ngàn trùng
- Bởi thương, bởi ghét vô cùng
Nên nghìn duyên nghiệp mịt mùng nối nhau…
 
Vui thì hoa héo tươi màu
Buồn, dù rộn tiếng cười…sau vẫn buồn
Vui, đời bỗng đẹp lạ thường!
Buồn, ngồi trên đỉnh đế vương lạnh lùng!
Vui ngồi hát giữa vô thường
Buồn nhìn quanh những tấn tuồng…thở ra!
Vui nghe chửi giống bài ca
Buồn bao tán thán xuýt xoa…vẫn buồn
Nắng, mưa còn có ngọn nguồn
Buồn vui nhân thế tâm hồn biết đâu?
 
Vạn duyên theo nước qua cầu
Vui buồn, thương ghét, khổ đau tại mình.
Ai không lục dục, thất tình?
Đời yên vui bởi cái nhìn trạm nhiên...
Vẫn là sống giữa trần duyên
Vẫn lòng sen ngát giữa miền trược ô...
Vui, buồn...muôn kiếp sóng xô
Đưa vào hết cõi hư vô. Mỉm cười…

BÊN TÁCH TRÀ
- Thân ái mời nhau một tách trà
Mình ngồi quán niệm một năm qua
Một năm bước tới hay lùi lại
Đường Đạo đã gần hay vẫn xa
- Ngày vẫn trôi ngày, năm hết năm
Ngọn đèn Tỉnh thức sáng trong tâm?
Mình đang thực Sống hay tồn tại,
Đã quyết lòng buông những lạc lầm?
- Mời bạn ngồi yên với Đạo tình
Cho hồn lắng đọng giữa lời Kinh
Xuân lai, xuân khứ lòng thanh thản
Bên tách trà Xuân thấy lại mình


 Bên thềm VuLan 2010
Happy Thanksgiving
Tạ ơn nước cho làn da sáng lạn
Giọt cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống này ai tính chuyện trăm năm?
 
Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi.
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo...chợt môi cười.
 
Ôi vô lượng! Ôi ơn đời vô lượng!
Một lần thôi sao nói hết "Tạ ơn!"
Bao hạnh phúc...chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn...
 
-Xin lặng lẽ dập đầu chân Đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.
 
Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả...
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương

Biết Mình
Quay về, tôi kiếm lỗi tôi
Quán sâu mới thấy...lôi thôi đủ điều
Tham lam, sân hận, mạn kiêu
Chê bai, xét nét...Nói nhiều hơn tu
Bấy lâu nay bị cầm tù
Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi, danh
Một lời nói cũng hơn tranh
Tham ái, chấp ngã quẩn quanh giữa đời.
Loay hoay tóc đã bạc rồi
Sống trong phiền lụy một đời đa mang!
 
Chiều nay thắp một nén nhang
Chí thành trước Phật ăn năn tội tình
- Con vì bóng tối vô minh
Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ
Việc tu lần lữa, chần chờ
Việc đời tham vọng chưa giờ lãng xao.
 
Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu
Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh
Từ nay xin trọn ý lành
''Phản quan tự kỷ'' tịnh thanh nghiệp trần
Ngày đêm tu tập tinh cần
Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm.
 
Nguyện không gây tạo lỗi lầm
Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt thương...
Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường
Cõi lòng an tịnh giữa buồn, lúc vui…
 
Con xin dưới bóng Phật ngồi
Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.
- Hương hoa chẳng ngược gió bay
Hương người đức hạnh…Biết ''quay trở về''
 
Bỏ Lại Bên Đời 
Chẳng phải chuyện ta, chuyện của đời
Giàu, sang, xấu, đẹp...Khắp muôn nơi...
Dở, hay, phải, trái trong thiên hạ
Vướng mắc...Bao giờ tâm thảnh thơi.
 
Lấy, bỏ, ghét, thương...Chuyện của người
Chung tình hay sống bạc như vôi
Kẻ theo chân Chúa, người theo Phật
Xem lại...Không là chuyện của tôi!
 
Ngẫm trăm năm trước ta chưa có
Vẫn nhấp nhô đời...Sống khổ, vui
Trần gian tám gió không ngừng thổi
Bản chất nhân hoàn mãi thế thôi!
 
Chuyện của tương lai, chuyện đất trời
Âu sầu, lo nghĩ...sống không vui...
Đường đời vốn dĩ không bằng phẳng
Chấp nhận vô thường...Sống nhẹ lơi!
 
Chẳng phải chuyện ta, khéo biết lờ!
Sự đời sai, đúng...rối vò tơ
Lắm khi càng gỡ càng thêm rối
Sinh tử, về lo một ván cờ!
 
- Thôi nhé, vẫy chào những được, thua...
Lao xao trần mộng đã bao mùa
"Bốn nơi quán niệm" nay nhìn lại
Để biết tâm này...đã sáng chưa?

Bởi Mẹ Là Lẽ Sống Của Đời Con! 
Con mài miệt theo dòng đời cơm áo
Bấy lâu rồi sống lỗi đạo làm con
Có thì giờ cho bè bạn, tình son.. 
Mà quên mất mẹ cũng cần san sẻ.
 
Ngày hai buổi vẫn đi, về bên mẹ
Nào thấy đâu màu tóc mẹ dần phai 
Lá thu rơi...lòng mẹ có u hoài?
Khi con sống vô tình như chiếc bóng...
 
Vì dõi mắt hướng tiền tài, danh vọng
Dệt giấc mơ đời diễm mộng ở tương lai
Con ơ thờ không nhận diện hôm nay
Còn có mẹ giữa đời là hạnh phúc! 
 
Mẹ vẫn sống âm thầm như mọi lúc
Sáng chiều quanh bếp núc với vườn rau.
Nhà quạnh hiu mẹ đứng cạnh giàn bầu..
Con dăm đứa vì đâu... giờ xa vắng!
 
Ngày tháng vẫn cứ trôi đi thầm lặng
Con quen dần sống ích kỷ, nhỏ nhen
Hững hờ quên câu hiếu đạo thánh hiền
Quên hạnh phúc thiêng liêng còn có Mẹ!
 
- Đời vạn nẻo nhiều lần con vấp té
Khó khăn tìm nhân thế một bàn tay!
Khi đường trần nhiều thua thiệt, đắng cay
Con bừng ngộ, may mắn thay còn Mẹ!!
 
Ôi! Có mẹ, mọi điều đều còn có thể.. 
Một tình thương trời bể của đời con
Nguyện từ nay không để mẹ mỏi mòn 
Mẹ yêu kính, con ngàn lần tạ lỗi!
 
Nay đã đến mùa Vu Lan thắng hội
Con quay về bên nguồn cội yêu thương
Cầu xin cho Cha Mẹ mãi thọ trường
Ai còn mẹ trong mười phương hạnh phúc.
 
Hoa hồng đỏ nâng niu cài lên ngực
Tạ ơn Người - lẽ sống của đời con!...
 
Bởi Vì Tim Con Có Phật 
Bởi vì trong con có Phật
Vui, buồn...như áng mây qua
Bởi vì lòng con có Phật
Bước chân về nẻo hiền hòa...
Bởi vì tâm con có Phật
Ngại gì sương gió...trần gian.
Khi thấy đời nhiều đau khổ
Càng thương kẻ gặp gian nan...
Bởi vì tim con có Phật
Giao tiếp, nói năng nhẹ nhàng...
Con biết lời qua tiếng lại...
Càng dệt thêm nhiều bất an!
- Vì không có gì miên viễn..
Con nhìn giọt nước cành sen
Vì cảnh trần luôn biến chuyển
Mỗi ngày con tập ngồi yên...
Bởi vì nơi con có Phật
Chân về bên suối Vô vi
Gội rữa dòng tâm hoen ố
Khi sống giữa đời sân si...
Bởi vì lòng con có Phật
Ánh mắt rộng nhìn muôn phương...
Mở ra đôi tay từ ái...
Vì đâu biết được vô thường!!
Bời vì đời con có Phật
Nên con hạnh phúc mỗi ngày...
Khi buồn nhìn lên đức Phật
Hồn nhẹ như làn khói mây...
 
BỐN MÙA TỰ TẠI
Bởi tham vọng nên đời nhiều đau khổ
Bởi tin lầm nên mới có tổn thương
Bởi hững hờ nên lòng dạ thanh lương
Bởi đạm bạc cho nên đời hạnh phúc.
 
Bởi tùy duyên nên vui cười mọi lúc
Bởi chân tình nên phó mặc tranh đua
Bởi bình an nên xem nhẹ chuyện hơn, thua
Bởi buông xả nên bốn mùa tự tại.
 
 Bóng Thời Gian
Không hình, không tuổi, không tên
Chảy ngang trần thế dệt nên tháng ngày
Không màu, không sắc hiển bày
Xuân thì thuở nọ chiều nay bạc đầu..
Thời gian, hai chữ nhiệm mầu
Là phương thuốc để quên sầu thế gian..
Thời gian, hai tiếng gian nan 
Nhọc nhằn nhân loại, vội vàng đến, đi.
 
- Thời gian thực sự là gì?
Thủy chung, bạc bẽo cũng vì thời gian
Những ngày hội ngộ hân hoan...
Chén mừng chưa trọn đã tàn cuộc vui...
Thời gian chờ đợi, ngậm ngùi
Tháng ngày như thể thụt lùi đứng yên...
Khi tâm tư nặng ưu phiền
Phút giây nghe cứ dài thêm, mỏi mòn...
 
- Thời gian trôi cuốn, dập dồn...
Hỏi người...ai biết mất còn về đâu!
Thở vào, sống với lo âu...
Thở ra, nghiệp quấn theo sau kiếp đời...
Quyền uy, nhan sắc một thời
Thời gian thầm lặng đổi dời, phôi pha...
Chợt nghe bóng xế chiều tà... 
Hư không vọng đến lời ca vô thường...
 
Thời gian vốn chẳng vui, buồn
Nỗi niềm riêng dệt ngàn muôn sắc màu...
 
- Có người ẩn sỹ rừng sâu
Cõi lòng vô niệm qua cầu thời gian...
Như mây như gió thênh thang
Thân trong trần thế, hồn tan luân hồi...
Đời mưa, nắng...Mặc tình trôi!
Thiên thu về ngự chỗ ngồi thiên thu...





No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...