Chứa chan tình Đạo thiêng liêng giữa đời...
Kính bạch Ôn, đệ tử chúng con hàng tăng ni hậu học từ bốn phương trời do duyên lành của ''cơm thiền sữa pháp'' đã tụ hội về mảnh đất tu viện Huyền Không San Jose trong mùa trung thu này để cùng nhau tổ chức một đêm Thơ nhạc Huyền Không tưởng niệm Ôn, bậc Thầy của chúng con đã gần 20 năm vắng bóng cõi ta bà. Dòng thời gian trôi nhanh quá, chúng con giật mình nhớ lại và cảm thấy bàng hoàng, không nghĩ là Ôn đi đã khá lâu rồi, con cảm nghe dường như...giọng tụng kinh hào sảng của Người vẫn còn văng vẳng trong không gian, những bài thơ của Người còn lai láng...nét mực vẫn chưa phai theo thời gian...
Thưa Ôn, Cha mẹ sanh ra chúng con, nuôi chúng con khôn lớn. Ôn dày công dạy dỗ cho chúng con nên người. Những kiến thức mà Ôn truyền đạt và cách hành đạo, sống đạo, cách đối nhân xử thế của Ôn mãi là những bài Pháp sống động và trở thành hành trang giúp chúng con vững bước trên đường dài thiên lý... Ôn trao cho chúng con nhiều quá, làm sao một lúc mà chúng con có thể nói hết Ôn ơi!!!
Giờ đây chúng con càng thấm thía câu:
- Ân giáo dưỡng một đời nên huệ mạng
Nghĩa Ân Sư muôn kiếp khó đáp đền.
...Bao năm rồi, sống thiếu Thầy chúng con cảm thấy bơ vơ lạc lỏng giữa dòng đời, khác nào chim non không có tổ ấm. Cuộc đời Ôn lấy sự nghiệp hoằng dương chánh pháp làm đầu. Mỗi bước đi, mỗi lời nói, mỗi hành động của Ôn đều là khuôn vàng thước ngọc cho chúng con, tấm lòng như bể cả của Ôn làm sao chúng con quên được! Công lao to lớn của Ôn, chúng con dầu có lấy bút Tu Di, chấm mực đại dương bốn biển, viết vào trang giấy của vô tận thời gian cũng không sao đền đáp ân nghĩa sâu dày của Ôn cho hết được. Ôn hiện hữu trên cõi đời nầy như một vị Bồ Tát giúp chúng con có một nghị lực để đương đầu với mọi sự khó khăn, vững vàng bước vào đời. Ôn như ngọn đuốc sáng soi đường cho chúng con đi trong đêm tối tử sinh...
Đêm nay, chúng con xin diễn ngâm lại những dòng thơ đầy thiền vị của Ôn và gửi gắm vào đó lòng thành kính tri ân Thầy sâu sắc. Chúng con xin nguyện sẽ cố gắng chăm tu, lấy việc hoằng pháp lợi sinh làm sự nghiêp, làm tròn bổn phận người xuất sỹ để không cô phụ thâm ân trời biển của Người:
- Ân giáo dưỡng vài lời khôn tả xiết
Nghĩa Thầy trò muôn kiếp khó phôi pha...
Thành tâm kính lễ...
-Như Nhiên -Thích Tánh Tuệ-
Đời người có lẽ ai cũng đã từng nhiều lần ngắm trăng.
Ánh sáng mặt trăng luôn mát mẻ, dịu hiền, an lành trong màn đêm và không gay gắt, chói chang như ánh mặt trời.
Đức Phật dạy rằng:
“Trí tuệ cũng như mặt trăng, người có trí tuệ giải thoát thường mang đến sự mát mẻ, an lành đến với tất cả chúng sinh”. Được sống trong ánh trăng trí tuệ giải thoát của Ngài là hạnh phúc to lớn với những người con Phật.
Xin chia sẻ lời đức Phật dạy về ý nghĩa của ánh trăng qua bài kinh số 94, trong kinh Tạp A-Hàm.
Chuyện kể rằng vào một ngày nọ, có chàng trai Bà-la-môn tên là Tăng-ca-la đến bạch Phật, mong Phật giải thích rõ người bất thiện và người thiện?
Cả hai câu hỏi đều được Phật trả lời “Giống như trăng.”
Người bất thiện được ví: “Như trăng dần về cuối tháng, ánh sáng tắt mất, màu sắc cũng mất, những gì liên hệ cũng không còn, ngày đêm đều tiêu mất, cho đến không còn hiện ra nữa. Cũng thế, có người đối với Như Lai phát lòng tin, lãnh thọ tịnh giới, khéo học, nghe nhiều, giảm phần mình để bố thí, chánh kiến chân thật; nhưng sau đó lại lui sụt đối với giới luật, đa văn, bố thí, chánh kiến ; tất cả đều mất hết cả ngày lẫn đêm cho đến trong khoảnh khắc cũng không còn gì.” Nếu người thiện nam, tín nữ này không thường nghe Pháp, không chánh tư duy, làm những hành vi ác, nói lời ác thì sau khi thân hoại mạng chung sẽ bị đọa vào đường ác, địa ngục. Những người bất thiện này cũng được ví như trăng nhưng trăng dần về cuối tháng.
Qua lời dạy của Đức Phật, hàng Phật tử cũng tự kiểm lại mình. Có những người khi mới bước chân vào đạo thì nhiệt tình, hăng hái nhưng được một thời gian thì lui sụt, rời bỏ đạo tràng, đi theo tà đạo và mất hết thiện căn với Chánh Pháp.
Còn đối với người thiện, Phật chỉ dạy Bà-la-môn: “Như mặt trăng đầu tháng, trong sáng ngày đêm càng tăng thêm ánh sáng, cho đến lúc trăng tròn đầy, chiếu sáng khắp nơi. Cũng thế, người thiện nam, thiện nữ nơi Pháp luật của Như Lai có lòng tin trong sạch, có chánh kiến chân thật, thanh tịnh thêm sáng suốt và tăng tiến về mọi mặt giới luật, bố thí, đa văn, trí tuệ ngày đêm đều tăng trưởng.” Họ lại thêm gần gũi các bậc thiện tri thức, nghe Chính Pháp, chính tư duy, thân, khẩu, ý làm những việc này nên sau khi thân hoại mạng chung hóa sinh ở cõi Trời. Vậy nên người thiện được ví như ánh trăng nửa đầu tháng.
- Người con Phật chúng ta nếu tự xét thấy mình còn yếu kém, đạo tâm còn chưa vững chắc, kiên cố thì phải chọn bạn tốt mà chơi, chọn môi trường thiện lành cho mình tu tập. Bởi lẽ gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Chính mình và tập thể phải thực hành các Pháp trong sạch, bảo vệ môi trường tu tập tốt đẹp để ngày một thăng hoa trên con đường Đạo.
Namo Buddhaya
Quý nhân chính là những
người gặp gỡ mang tính tích cực.
– Thân cận người trung thực – Bạn luôn nhận được sự uy tín
– Thân cận người hòa nhã – Bạn học được cách kiềm chế bản thân
– Thân cận người có khiếu hài hước – Bạn biết phải làm mới cuộc sống bằng nụ
cười.
– Thân cận người tinh tuệ – Bạn sẽ biết nên thu thập kiến thức từ đâu
– Thân cận người chu toàn – Bạn sẽ tự học được cách chu đáo
– Thân cận người dám nghĩ dám làm – Bạn sẽ có động lực vượt qua mọi sợ hãi
– Thân cận người thành công – Kinh nghiệm Sống của họ sẽ soi rõ con đường
có thể bạn lâu nay chưa nhìn rõ.
- Thân cận người hiền trí & đạo đức- Ánh sáng của họ sẽ dìu bạn luôn hướng
về Chân, Thiện, Mỹ..
Điều quan trọng nằm ở chỗ là bạn có dám bỏ đi cái tôi của mình để thân cận
& học hỏi những cái hay của người khác hay không mà thôi!
- Một trong những phương pháp tốt nhất để tránh xa những rắc rối là phải giảm
thiểu càng nhiều sự liên hệ với bao kẻ xấu. Đây là lý do tại sao Đức Phật đã
từng nói rằng, nếu chúng ta không có bất kỳ bằng hữu nào đáng tin cậy để giao
tiếp, tốt hơn hết nên sống một cuộc đời đơn lẻ.
Giải thoát là gì? Đó chính là an nhiên
tự tại, là niềm vui của Hiện Hữu, đơn sơ nhưng sâu sắc khi ta buông bỏ hết sự
đồng nhất sai lầm của mình với hình tướng và trở nên “nhẹ nhàng ở trong tâm
hồn”.
Đây chính là lý do tại sao
ngày xưa ở phương Đông lẫn phương Tây, người muốn thực hành tâm linh đúng đắn
phải chối bỏ mọi khái niệm về sở hữu.
Tu dưỡng hiểu theo một cách giản dị là:
Tâm đừng nghĩ bậy, thân đừng làm bậy,
miệng đừng nói bậy, người có tu thì lòng phải ngay thẳng.
Không lừa mình, dối người, gạt trời cao, có ở một mình cũng phải thận trọng. Ở
nơi đông người, phải giữ miệng, khi ở một mình phải phòng tâm. (Đại Sư Hoằng Nhất)
No comments:
Post a Comment