Trong vòng tay, thế giới của riêng mình,
Niềm vui đó đâu thể nào lan tỏa
Đến chân trời.. đến khắp cả muôn sinh?
Bởi cái khổ ta vẫn thường xua đuổi
Đuổi không đi, khổ dội lại nơi lòng
Khổ dồn nén...tháng ngày ta cằn cỗi.
Ta trách đời sao thiếu vắng cảm thông!!
Buồn san sẻ...hồn nguôi cơn giông bão
Vui sớt chia, vui vỗ cánh ngàn phương.
Lòng thêm khổ vì ta nuôi phiền não
Đời yên bình khi sống biết yêu thương.
- Niềm vui đó vốn bao la trời đất
Nỗi buồn kia dường bể cả, trùng khơi
Hãy đón nhận niềm vui - không bám víu
Và buồn kia hiện hữu...mặc, rong chơi!
Đời có cả mật ngọt và mật đắng
Có những ngày mưa nắng hên hò nhau,
Hồn như núi soi xuống dòng tĩnh lặng
Trong an nhiên thuyền lướt giữa vui, sầu...
Nhân Quả Luân Hồi
Có những nơi chưa đến
Có những người chưa quen
Nhưng sao lòng vương vấn
Dạ bồn chồn, nôn nao
Tưởng như rằng chốn ấy
Thân thương tự thuở nào
Tưởng như rằng “Ta - Ấy”
Như người xưa gặp nhau
Đó chính là ký ức
Của một đời trong ta
Đó chính là kỷ niệm
Như gần, mà như xa
Kiếp xưa gieo, nay nhận
Kiếp này gieo, tương lai
Ta sẽ còn gặp lại
Trong vòng xoay luân hồi
Đừng phụ rẫy nghĩa ơn
Đừng phụ người chân thật
Kiếp lai sinh tương ngộ
Đau khổ lại về ta
Nhẹ bước về thảnh thơi!
Nhiều người làm không nói
Lắm kẻ nói không làm.
- Tu là thường quán chiếu
Cẩn ngôn lúc nhàn đàm
Thật giàu thì không khoe
Chân nhân thường bất lộ
Lộ - thường có vấn đề!
Lời thật thường mất lòng
Được lòng, chưa chắc thật
Ai không vì được, mất
Ắt nói lời trung ngôn
- Làm trăm nghìn việc tốt
Đời chưa nhớ một lần
Một chút ta lầm lỗi
Đà trở thành tội nhân.
Vui đời, vui trong khổ
Khổ đạo, khổ thành vui.
- Hết mơ màng vui, khổ.
Nhẹ bước về thảnh thơi!
Nhìn Lại Một Năm Qua
Một năm qua, tựa ngày hôm qua vậy!
Vẫn loay hoay giữa thương, ghét, giận hờn...
Ngày luôn mới sao hồn mình vẫn cũ?
Khi tóc chiều đã nhuộm ánh tà dương.
Một năm qua vẫn đến chùa lễ Phật
Vẫn trông đời bằng nét mặt kiêu sa,
Biết đạo lý Phật đà là lẽ thật
Bước chân còn chưa hướng đến vị tha...
- Một năm qua vẫn thường hằng tắm gội
Nước rơi ngoài chưa xóa bụi trần tâm
Dù vẫn biết...cuộc đời như gió vội
Hồn băn khoăn...chưa chọn lối trăng rằm.
Một năm qua, đếm bao ngày Tỉnh thức,
Với bao lần sống thực Hiểu và Thương?
Ngồi lặng lẽ mà nghe nơi lồng ngực
Sống hay đang tồn tại...sống qua đường!
Một năm qua ta vẫn hoài quét dọn
Khu vườn tâm cỏ dệt lối hoang vu?
Mười hơi thở mấy hơi cùng Chánh Niệm
Thắp đèn lên soi sáng cõi sương mù...
- Tàn Đông giá Xuân về trong ấm áp
Mở tâm hồn cho nắng rọi vào tim!
Từng giọt nắng thanh lương là giọt Pháp
Xuân mới về, xin đổi mới, quang minh...
Thân thiết quá dễ trở nên nhàm chán
Dễ buông lời ngao ngán cõi lòng nhau,
Nếu trân kính như buổi vừa kết bạn
Dù xa xôi vẫn đẹp thuở ban đầu.
Quan tâm quá dễ trở nên ràng buộc
Rồi xây thành giam nhốt kẻ mình thương.
Khi ta hiểu người ta thương cùng tột
Đâu trói người chết ngột bởi tơ vương?
Yêu thương quá có khi lòng đau đớn
Bởi tình đời như nắng sớm sương tan,
Trong hội ngộ đã ươm sầu chia biệt
Nọ người dưng, sao lệ nhỏ hai hàng?
Sâu đậm quá rồi có khi nhoà nhạt
Kẻ khóc nhiều đôi lúc lại mau quên!
Không gắn bó, không trách đời đen bạc
Xót xa này ai trót dệt thành tên?
Nên hãy sống mở lòng thương như Bụt
Trí và bi như lượng nước sông Hằng
Tình hạn lượng dắt ta vào ngõ cụt
Với Tâm Từ, vui giải thoát lâng lâng...
Em hay nhìn lại đằng sau
Nên sống...âu sầu cô quạnh
Nhiều khi chẳng vẹn mong cầu
Về sau lại là hữu hạnh.
Trái tim người không có cánh
Nhưng rất dễ dàng vụt bay.
Thói quen ôm ghì, nắm giữ
Mất mát, hẳn lòng đắng cay.
Những thứ thuộc về tan vỡ
Cứ hay tìm nhặt trong đời
Khi đôi tay đầy thương tích
Nỗi niềm...“Ai thấu dùm tôi?”
Có cái trên đời mất đi
Đáng để cho mình tiếc hối
Song có những thứ xa rồi
Bàn chân nhẹ nhàng muôn lối.
Nếu ưa nhìn người thấy lỗi
Lòng chẳng bao giờ bình yên.
Chỉ việc chính mình thay đổi
Bụi bay trước mặt không phiền.
Khổ đau bạn cùng hạnh phúc
Là cặp bài trùng sánh đôi.
Chắp nhận thôi, đừng ôm giữ
Sống nhẹ như mây qua trời.
Sao trôi đi mãi mà không thấy về
Sông bèn róc rách, tỉ tê
Nghìn thu nước đã nguyện thề cùng mây.
Rồi mai, mưa xuống đất này
Ấy thì ta lại sum vầy, thế thôi!
Chớ buồn cho cuộc chia phôi
Ngày sau trùng ngộ môi cười đẹp hơn.
Vô thường ấp ủ chân thường
Cõi Uyên thuở nọ chưa từng vắng nhau.
Núi ơi! Nắng đã phai màu
Dòng thời gian chảy qua cầu vạn niên.
Trùng trùng trong cõi nhân duyên
Hẹn nhau dưới cội Chân Nguyên một ngày.
Mưa rơi trên lá ... chiều nay núi cười.
''Bừng con mắt mộng'' thảnh thơi sống nhàn...
Em hãy NHÌN như Phật
Ánh mắt Từ mênh mông
Nhìn người và nhìn vật
Với chan hòa, cảm thông.
Em hãy NGHE như Phật
Nghe với tình bao la
Khi lòng không biên giới
Hiểu, thương đời sâu xa..
Em hãy CƯỜI như Phật
Nét bao dung, hiền hòa.
Nụ cười Chân, Thiện, Mỹ
Làm đau thương.. xóa nhòa..
Ta hãy NGỒI như Phật
Trầm hùng tựa núi cao.
An nhiên và bất động
Giữa cuộc trần lao xao..
Rồi ta ĐI như Phật
Bước an lành, thảnh thơi.
Muôn lối bừng hoa nở
Làm đẹp thêm cuộc đời.
Và ta.. THỞ như Phật
Thở chậm và thở sâu.
Để nghe từng mạch sống
Có bình an, nhiệm mầu.
Mình là con của Phật
Nhiều, ít nên giống Người?
Nơi nào ta có mặt
Có Niết Bàn, an vui
Tâm như sông và sông như tâm
Lúc sóng xôn xao, lúc lặng thầm
Vui, buồn, sướng, khổ ... rồi xuôi chảy
Một người nhìn sông trôi quanh năm...
Mây như tâm và tâm như mây
Chợt đến, chợt đi giữa tháng ngày
Mây bay du thủ hay thường tại....
Xanh ngắt trời xanh không đổi thay.
Hoa như tâm và tâm như hoa
Hương sắc bao phen để nhạt nhòa.
Một đào sen lòng tươi thắm mãi
Ướm hỏi nhân hoàn ai biết qua?
Tâm như gió và gió như tâm
Trầm bỗng, vi vu khúc nguyệt cầm.
Nỗi niềm thả gió ngàn phiêu bạt
U uẩn vì tâm bao thế âm...
Mưa như tâm và tâm như mưa
Rơi trên trần mộng đã bao mùa
Mưa chẳng ươm sầu, sao mắt lệ
Đâu lá sen còn giọt nước xưa?
Tâm như đất và đất như tâm
Gửi rác, tung hoa vẫn lặng câm,
Nằm nghe đất thở từng tâm niệm
Nghịch, thuận, hề…vô quái ngại tâm!
Thiên nhiên tâm, này tâm thiên nhiên
Lẽ Đạo hàm dung khắp mọi miền.
- Chiều lên núi thả thơ theo gió
Trải chút tâm tình với vạn niên
Đau thương, mới gọi là tình
Khổ ưu, mới gọi nhân sinh kiếp người
Đổi thay, mới gọi cuộc đời
Khóc cười, mới gọi luân hồi nhục vinh,
Thăng trầm, mới gọi điêu linh
Mệt nhoài, mới gọi ba sinh nỗi chìm.
Tự tri, mới gọi biết mình
Vong nguyên, mới gọi hữu tình đắm say
Trót mang lấy mảnh hình hài
Đời là rứa đó đắng cay làm gì
Buồn nhiều, sự chẳng khác chi
Lo nhiều, đánh mất lưu ly hiện tiền
- Đảo điên, mới gọi là tiền
Mê lầm, mới gọi truân chuyên cõi Tình
Chỉ vì là phận chúng sinh
Còn ôm giấc mộng vô minh ngủ dài
Nhọc nhằn, mới gọi trần ai
Thú đau thương hẹn lai rai với sầu.
- Không ưng, phủi áo qua cầu
Chưa cam, thì khổ chớ hầu bỏ tha!
Hiểu chăng, đây là cõi ta bà
Khổ đau, Hạnh phúc, vốn là bạn thân?
Ngày nao về lại nguồn Chân
Mới mong giả biệt gian truân cuộc đời.
Thì thôi, chấp nhận mỉm cười
Bao dung tâm lượng cho đời rộng thêm
Ngồi yên giữa cuộc lênh đênh
Biết đâu vượt thoát hai bên vui, buồn
Để lòng ngát một làn hương
Từ miền cố quận Chân thường thoảng qua...
NHƯ THẾ LÀ TÔI
Để nghe tâm hồn phẳng lặng
Giữa đời giông bão triền miên..
Tôi xin sống đời của mưa
Mưa qua bao vùng đất rộng
Một giọt cuối còn đong đưa
Cũng tan.. cho mềm cõi sống.
Tôi xin làm cơn gió lộng
Xua tan nóng bức trưa hè
Hương cau thoảng kề giấc mộng,
Tóc vờn bay mát chiều quê..
Tôi mơ thành dòng sông nhỏ
Thả những nỗi niềm trôi đi
Vẳng nghe đôi bờ lá cỏ
Vui, buồn.. giữ lại làm chi!
Và tôi nguyện làm mặt đất
Chấp nhận này rác, này hoa
Hận thù hay lời ngọt mật..
Cũng thấy đâu gì khác xa!
- Tôi chỉ là áng mây qua
Giữa trần gian nằm mộng mị
Mây chẳng có nơi làm nhà
Để vấn vương hồn vạn kỷ.
Phiêu du...tôi vào cõi Ý
Rồi trở về trong phút giây
Cái Biết sáng ngời muôn thuở
NHƯ THỊ NHÂN GIAN
Gạn hỏi lòng mình thực tỉnh chưa
Hay hoài dan díu níu…dây dưa?
Nụ cười Linh Thứu nghìn năm vẫn
Chỉ tại trần tâm cứ lững lờ.
Gạn hỏi mùa Thu mấy tuổi rồi
Lá vàng mấy độ lặng thầm rơi
Ai đi hun hút phương trời mộng
Sáu nẻo trầm luân có rã rời?
Gạn hỏi dòng sông, chạnh nhớ nguồn
Với mây hiền hậu ngủ đầu non
Nghìn trùng lưu thuỷ sông còn nhớ
Hay cách xa, lòng quên sắt son?
Gạn hỏi con đường chạy mãi đâu
Có nhớ nguyên lai thuở bắt đầu?
Gót chân phiêu lãng mờ nhân ảnh
Cố quán nay chìm trong bể dâu.
Gạn hỏi hoa Tường Vi trước sân
Nở, tàn sao dạ khách bâng khuâng!
Có gã thi nhân lòng mê muội
Lưu lạc thiên thu với lục trần.
Gạn hỏi từ đây chuyện tử sinh
Thắp hồn say mộng…một câu Kinh
Hay là vẫn thói đời du tử
Ưa thú đau thương, kiếp gập ghềnh?
- Thôi, đừng gạn hỏi thêm chi nữa
Ai về, ai ở, chẳng ai trông!
Nhân gian như thị từ muôn thuở
Kìa, mảnh thuyền trôi giữa sắc, không.
Mặc đời thấy thế bảo: ''ngu!''
Sự thật vì khi biết Đạo
Hiểu rằng tất cả phù du
- Đời cho bạc tiền là quý
Ta thì…quý sự bình an
Mọi thứ trên đời sở hữu
Nghĩa lý gì…bao lo toan?
Ta chọn sống đời lành thiện
Mặc người bảo ta yếu mềm.
Chiến thắng bên ngoài vốn dễ
Hơn thắng bản năng thấp hèn?
- Vì yêu thương mà nhẫn nhịn
Bởi nhịn đến chín sự lành
Biết tu trong từng ý niệm
Thế giới ngưng mầm chiến tranh
- Ta chọn khoan hòa, thứ tha
Nào phải lòng không biết giận
Nhưng chẳng muốn xây ngục tù
Tự nhốt đời trong oán hận
Ta chọn sống cùng ngay thẳng,
Vì chẳng dối mình được đâu!
''Cây kim nếu nằm trong bọc''
Hỏi rằng dấu được bao lâu?
Ta nguyện trọn đời áo nâu
Vì muốn quay về Tĩnh Lặng
Sống thanh thản, bớt mong cầu
Bình yên giữa đời mưa, nắng...
Và thích cho hơn là nhận
Cho đi hạnh phúc hơn nhiều!!
Dù ta không giàu tiền bạc
Xin mãi giàu…tình thương yêu...
Những hạt mầm an vui
Cần gửi chút yêu thương
Để tình người ấm lại
Cần đôi phút khờ dại
Để lòng mình vô ưu.
Cần trải chút tâm Từ
Để chan hòa cuộc sống
Cần lặng dừng xao động
Để cảm nhận bình yên..
Cần về với thiên nhiên
Để nghe hồn tươi mát
Cần sống đời mộc mạc
Để tâm tình thanh cao
Cần biết tặng, biết trao
Để đời không vô vị
Cần đối xử tế nhị
Để ta, người thăng hoa.
Cần dung thứ, bỏ qua
Để mai kia còn gặp...
Cấn biết sống tự lập
Để trưởng thành, vươn lên.
Cần chân cứng đá mềm
Để bước cùng gian khó
Cần đôi khi bày tỏ
Để thôi niềm cách ngăn
Cần biết Phật, Pháp, Tăng
Để tâm đăng tỏ rạng
Cần lấy thiện làm bạn
Để lối về an vui
Cần biết tiến, biết lùi
Trên con đường danh, lợi
Cần biết luôn làm mới
Tháng ngày hạnh phúc hơn
Cần biết sống tri ơn
Để vẹn câu tình nghĩa.
Cần nếm mùi dâu bể
Để quay về Giác tâm.
- Tâm ta ra làm sao
Đời mình như thế ấy
Vậy nên cần gieo cấy
Những hạt mầm an vui...
Một tờ giấy khai sinh
Khổ, vui.. rình lấp ló
Theo gót ta vào đời.
Rồi suốt bao năm trời
Phấn đấu cả một thời
Được mảnh bằng, ná thở!
Kế, nên chồng nên vợ
Một tờ giấy kết hôn
Từ đó xác lẫn hồn
Trói trăn vào ngục thất.
Xuôi dòng đời tất bật
Tranh đấu cùng bon chen,
Nhọc nhằn biết bao phen
Một tờ tiền '' xỏ mũi ''
Phải ra lòn, vào cúi
Mới được tờ '' thăng quan ''
Muốn ngó dọc, nhìn ngang
Phải bao lần khúm núm.
Bằng khen, ôi hí hửng
Danh dự được là bao!
Chút hư vinh sóng trào
Ai vỗ tay hoài mãi.
Tuổi chiều đời bải hoải
Đến phòng mạch mới hay.
Cầm giấy bịnh trên tay
Thở dài, từ nay khổ..
Một ngày buồn, nghỉ thở
Xuất hiện tờ điếu văn
Mấy mươi năm cõi trần
Giấy vàng.. bay đầy phố.
- Mấy ai bừng tỉnh ngộ
Buông những tờ giấy trên
Giá trị đời đặt lên
Khiến ta thành nô lệ.
Mắc gì mà phải thế!
Gót chân mòn ngược xuôi.
Thôi đuổi bóng tìm mồi
Liền thảnh thơi cười nụ.
Hãy sống đời lạc trú
Với hiện tại đang là.
Từng ngày từng ngày qua
Hồn thăng hoa, tỉnh thức.
Mảnh giấy nào là thực
Khi hơi thở.. chê rồi?
Tất cả là trò chơi
Bởi loài người sáng tạo
Tương đối và hư ảo
Trên kiếp đời mong manh.
Ai buông giấy không đành
Còn chạy quanh mù mịt...
Chỉ tại trần tâm cứ lững lờ.
Gạn hỏi mùa Thu mấy tuổi rồi
Lá vàng mấy độ lặng thầm rơi
Ai đi hun hút phương trời mộng
Sáu nẻo trầm luân có rã rời?
Gạn hỏi dòng sông, chạnh nhớ nguồn
Với mây hiền hậu ngủ đầu non
Nghìn trùng lưu thủy sông còn nhớ
Hay cách xa, lòng quên sắt son?
Gạn hỏi con đường chạy mãi đâu
Có nhớ nguyên lai thuở bắt đầu?
Gót chân phiêu lãng mờ nhân ảnh
Cố quán nay chìm trong bể dâu.
Gạn hỏi hoa Tường Vi trước sân
Nở, tàn sao dạ khách bâng khuâng!
Có gã thi nhân lòng mê muội
Lưu lạc thiên thu với lục trần.
Gạn hỏi từ đây chuyện tử sinh
Thắp hồn say mộng...một câu Kinh
Hay là vẫn thói đời du tử
Ưa thú đau thương, kiếp gập ghềnh?
- Thôi, đừng gạn hỏi thêm chi nữa
Ai về, ai ở, chẳng ai trông!
Nhân gian như thị từ muôn thuở
Kìa, mảnh thuyền trôi giữa sắc, không.
NHỮNG CÕI MÙ TRONG TA
Khi cưu mang lòng ích kỷ
Là lúc mắt ta mù lòa
Không thấy nhu cầu, quyền lợi
Bao người trên dưới, gần xa
Khi mang một hồn vô cảm
Ta mù giữa lúc bình minh,
Làm tổn thương người và vật
Thờ ơ, chẳng chút giật mình.
Lúc ta ôm niềm tự phụ
Mù trước đức độ, tài ba
Ảo tưởng…"ta là vũ trụ"
Người trí trông mà xót xa.
Bẩm sinh mắt lòng ta sáng
Hôm nao kiêu mạn hóa mù.
Khuyết điểm đời mình đâu thấy
Chuyện người rõ suốt thiên thu
Ta lạc giữa rừng thành kiến
Chẳng biết đâu là lối ra
Vì con mắt mù, phiến diện
Trước Sự Thật vẫn đang là.
Đôi khi chỉ vì nông cạn
Ta hay lên án mọi người.
Từ đó không ai bầu bạn
Ta quờ quạng giữa đơn côi.
- Lắm khi nhịp đời hối hả
Ta mù vẻ đẹp chung quanh.
Kiếp đời xoay xoay con vụ
Cô phụ nắng vàng, biển xanh
Xuôi dòng văn minh, vật chất
Trôi theo nhịp sống mịt mờ
Tâm linh, điều thiêng liêng thế
Ta đành bỏ trống hoang sơ.
Lũy kiếp tù trong Ngũ Ấm
Chứng mù ta đã trầm kha.
Nhờ Phật soi đèn Chánh Kiến
Họa chăng biết ngõ về nhà.
Những Ngọn Nến Lòng
...Là đây những ngọn nến hồng
Thắp lên, trọn vẹn tấm lòng chúng con.
Dâng lên Từ Phụ, Thế Tôn
Với bao qui kính ngàn muôn chí thành..
Ngưỡng mong Thiện Thệ, Cha Lành...
Chứng tri tâm nguyện tu hành thiết tha...
Chúng con, du tử xa nhà
Hôm nay về lại dưới tòa Như Lai.
Bấy lâu quanh quẩn trần ai
Chìm sâu trong bóng đêm dài u mề.
Đường trần mưa nắng, nhiêu khê
Vì phan duyên...Cội Bồ Đề cách xa...
Về đây, tỉnh mộng, lệ nhòa
Thắp đèn tâm, nguyện bước ra luân hồi...
- Xin cây Bi Trí đâm chồi
Xin từ nay sống rạng ngời Hiểu Thương
Xin người biết rõ Cội Nguồn
Trở về nhận lại quê hương bao đời...
- Thắp lên một ngọn nến ngời
Đẩy lùi đêm tối ngàn đời trong con.
Ôi, còn Hạnh Phúc nào hơn!!
- Lưu vong trong chốn Ta bà
Quay về một niệm, quê nhà vẫn đây!
Chỉ là hai chữ Hữu Duyên
Mà thâu sông núi mọi miền gặp nhau
Chỉ là bốn tiếng một câu
"A Di Đà Phật", từ lâu gặp rồi!?
Chỉ là chung bóng Phật ngồi
Nhìn nhau ánh mắt, nụ cười thiết thân
Dẫu xa vạn nẻo đường trần
Mà trong khoảnh khắc đã gần tấc gang
Gặp nhau trong ánh Đạo Vàng
Hiểu nhau trong tiếng chuông vang giữa đời.
- Xa gì hơn đất với trời
Gần gì hơn giữa tim người có ta?
Thì cùng chắp lại tay hoa
Hướng về Từ Phụ Thích Ca nguyện thề..
Sẽ dìu nhau bước trở về
Cùng vun xới Cội Bồ Đề tự tâm
Cho dù mê tối nghìn năm
Thắp trao đèn Tuệ mê lầm bước ra
Đông, Tây…bốn biển một nhà
Trái tim in bóng hằng sa hữu tình.
Thế nhân đâu có ngoài mình
Vào chùa hết thảy đệ huynh một Thầy.
Nhiều chia ly, ít sum vầy
Sống chung lý tưởng từng ngày gặp nhau
Bồ Đề Tâm rất nhiệm mầu
Nguyền trân quý một nhịp cầu Giác Duyên
- Chúc nhau tu học tinh chuyên
Cho cây Tuệ Giác hiện tiền nở hoa
Dầu sông núi vẫn chia xa
Lòng luôn Hạnh phúc chan hòa Phật quang
Thử một lần buông xả
Nhận biết Xuân đã về
Không bận lòng, hối hả
Hạnh phúc ngoài cơn mê.
Chỉ cần có Chánh niệm
Tiếp xúc…tâm không lời
Mỉm cười cùng cây cỏ
Chợt hoa lòng thắm, tươi!
Chỉ cần nghe lá rơi
Ừ! bốn mùa sinh, diệt
Đời có gì chắc thiệt!
Biết vậy, lòng yên vui
Chỉ cần nhìn suối trôi
Vạn duyên không dừng lại
Mặc! để dòng xuôi mãi
Ta tháng ngày thảnh thơi
- Mấy mươi năm trong đời
Bao lâu mà…hờ hững?!
Tịnh Độ chẳng xa vời
Lắng tâm, liền cảm nhận
Chỉ cần trong Tĩnh lặng
Khoảnh khắc chạm muôn trùng
Nghe chim trời, mây nước
Cất lên lời vô chung
Chỉ cần sống ung dung
Bến bờ ngay thực tại
“Không bước, không dừng lại
Mà qua dòng bộc lưu”
- Bụt vẫn cười Chân Như
Giữa hai miền mưa, nắng...
Nửa đời trầm tư hiểu được
Bản chất kiếp người lẻ loi
Đã biết nhân sinh hữu hạn
Lấp đầy - vẫn thiếu mà thôi!
Nửa đời người tôi hiểu được
Vô thường - ấy lẽ thường nhiên
Và ta chỉ là chiếc lá...
Trong rừng nhân loại vô biên...
Nếu có một điều vĩnh cữu
Thì đó chính là đổi thay
Đổi thay - chẳng hề thay đổi
Đành hanh... tại thế gian này!
Điều ta cho là Hạnh phúc
Nào phải cứ là bên nhau
Dẫu hai phương trời cách biệt
Vẫn vui ý hợp tâm đầu!
Không phụ thuộc vào năm tháng
Mà đo Sống ít hay nhiều.
Chính là cách mình đã Sống
Mỗi ngày Thức tỉnh bao nhiêu...
Con sóng phủ thềm năm tháng
Xóa nhòa, cuốn nỗi niềm trôi
Chỉ cần nhận ra, trầm tĩnh
Đớn đau nào cũng phai phôi...
Nửa đời người tôi học được
Tan hợp, thăng trầm bởi duyên
Đến lúc mây về chốn cũ
Nhẹ nhàng, đâu bận niềm riêng...
Nửa đời người khi tỏ ngộ
Phân trần đen, trắng mà chi!
Thế gian mỉm cười đối diện
Sống với cõi lòng vô vi.
No comments:
Post a Comment