Phật ở nơi đâu? - Ở mắt nhìn
Muôn loài hiện hữu trong trời đất
Một dòng máu đỏ với con tim.
Phật ở nơi nào? Nơi thế gian
Giữa nghìn biến động vẫn khinh an
Nhân sinh mở mắt - thường say mộng
Phật khép làn mi - biết rõ ràng.
Tìm Phật nơi nào? Nơi cõi mê
Trăng lòng chưa rạng bởi mây che
Chỉ trong Giác niệm xoay nhìn lại
Thoáng chốc đài liên đã cận kề.
Phật ngự nơi nào? Nơi đổi thay
Mà thương, mà Hiểu vẫn đong đầy.
Mở lòng phụng sự cùng nhân loại
Đâu ngờ...Phật hiện giữa đôi tay!
Ai biết tận tường lẽ sắc, không
Không còn kiếm Phật khắp Tây, Đông
Bỏ buông chấp thủ , đời vô ngã.
Trọn chén trà vui với Phật lòng...
NPĐ Cực Lạc- Houston TX 08-2017
VÀI DÒNG THƠ LỚP 1...
Xin một vé xuôi về miền thơ ấu
Thăm khoảng trời yêu dấu những thơ ngây
"Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió
Sẽ được nghe nhiều tiếng chim hay
Tiếng lích chích chim sâu trong lá
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.
Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện
Sẽ được nhìn thấy các bà Tiên
Thấy chú bé đi hài bảy dặm
Quả Thị thơm, cô Tấm rất hiền.
Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày
Tay bồng bế sớm khuya vất vả
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay"
Ôi vô lượng, ôi ơn đời vô lượng!
Mà một lần sao nói hết ''Tạ ơn!''
Bao hạnh phúc...chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn...
- Xin lặng lẽ dập đầu chân đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.
Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả...
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương.
Vân Du
Ta về bên đỉnh gió
Làm bạn với mây ngàn
Nghe đất trời mở ngõ
Hiện giữa lòng thênh thang.
Ta cùng mây du thủ...
Sau một ngày rong chơi
Kết mây làm gối ngủ
Buồn, vui...bỏ bên đời...
Vẫn Trong Nhau
Khổ đau là bạn an vui
An vui đích thực không rời khổ đau
Thong dong ngay giữa cõi sầu
Niết Bàn chung một nhịp cầu thế gian.
Trong mưa có giọt nắng vàng
Nơi bùn thoang thoảng...mơ màng hương sen
Giữa ngày nghiêng bóng màn đêm
Canh khuya chợp mắt, nắng lên ngập hồn.
- Sau niềm vui có nỗi buồn
Trong tù ngục thấy con đường thoát ly
Nơi dung nhan tuổi xuân thì
Có đôi mắt Mẹ xếp li buổi chiều.
Ghét người, bởi chính vì Yêu
Yêu bao nhiêu Hận bấy nhiêu cũng là
Trong chùa có cả ta bà
Trong ta bà ẩn một toà Như Lai.
Nơi điều ''nghịch ý trái ta''
Lặng mà nghe - tỏ một bài Pháp âm.
.. À ơi, dưới võng con nằm
Cũng là giấc ngủ ngàn năm đi về...
Trong phiền não có Bồ đề
Dạt dào sóng gợn...bốn bề đại dương.
Ngay tim ta có tình thương
Thương như lưới cá, tơ vương nhọc mình!
Trong sinh tử gặp Vô sinh
Bên đời huyên náo lặng thinh Phật ngồi.
Trong ta có cả vạn đời
Lặng yên...tràn ngập đất trời xưa, sau...
Vào Chùa
Vào chùa để biết yêu thương
Vào chùa để biết con đường quy chân
Vào chùa gội rửa tham, sân
Chắp tay nhìn Phật buông dần chấp mê
Vào chùa là để trở về
Biết tâm và Phật không hề cách xa
Vào chùa để sống bao la
Ta và sanh chúng một nhà Như Lai
Quay về sống giữa trần ai
Ba nghiệp thanh tịnh chùa ngay tại lòng
Đi chùa tập sống thong dong
Về đời phiền não hóa không nhẹ nhàng
Tâm an vạn sự đều an
A Di Đà Phật - Lạc bang đây là!
Về dưới bóng mẹ hiền
Con về đây quỳ dưới chân của Mẹ
Ngày Quan Âm Lễ Hội ngát hương Từ.
Chắp bàn tay, nhìn tôn nhan lặng lẽ
Con dần nghe hồn vơi nhẹ sầu tư.
Con về đây với Mẹ Hiền yêu dấu
Như trẻ thơ vắng Mẹ đã lâu rồi...
Đường trần đó nhiều phen chân rướm máu
Biết bao lần con khóc gọi Mẹ ơi!
Con về đây cảm nghe lòng ấm lại
Quên thời gian hiu quạnh sống bên đời.
Ngày xa ấy, một lần ôi trót dại!
Buông bàn tay lạc Mẹ giữa trùng khơi...
Rồi sóng gió của cuộc đời xô cuốn
Cuốn xô con qua ghềnh thác mịt mù
Bao chìm nỗi khúc sông dài sinh tử
Tả tơi rồi...chiếc áo thuở Chân như!
Nay về đây cùng mẹ ngồi khâu vá
Áo xưa lành, hồn cũng đặng bình yên.
Bụi đời có vương tháng ngày xuân hạ...
Xin nhành dương nước tịnh xóa ưu phiền.
Con quỳ xuống cất cao lời tha thiết
Tiếng kinh này tâm huyết tự lòng con,
Xin xưng tán Mẹ từ bi bất diệt
Nương từ quang con hát khúc khải hoàn
Hôm nay đây vách đá bừng sen nở
Hội Quan Âm rạng rỡ đẹp tên Người.
Bầy con trẻ tìm về noi giác ngộ
Nắm tay cùng cất giọng: ''Mẹ hiền ơi!''
Con về đây xin kính thành lạy Mẹ
Cầu muôn sinh...dòng lệ ấy khô dần...
Về dưới bóng Từ Bi
Con về dưới bóng Từ Bi
Nghe miền tâm thức viễn ly não phiền
Cõi lòng nở đóa bình yên
Giọt sương tan giữa chân nguyên cội nguồn.
Biết đời vui ẩn dấu buồn
Biết hân hoan đã vô thường một bên.
Nguyện từ nay dứt lãng quên
Sống đời tỉnh thức thắp đèn Tuệ tri.
Con về rũ áo mê si
Nhìn con ánh mắt lưu ly Phật cười.
Về Giữa Thiên Nhiên
Tôi xin sống đời của nắng
Nắng hong khô mọi não phiền
Để nghe tâm hồn phẳng lặng
Giữa đời giông bão triền miên
Tôi xin sống đời của mưa
Mưa qua bao vùng đất rộng
Một giọt cuối còn đong đưa
Cũng tan cho mềm cõi sống.
Tôi xin làm cơn gió lộng
Xua tan nóng bức trưa hè
Hương cau thoảng kề giấc mộng,
Tóc vờn bay mát chiều quê
Tôi mơ thành dòng sông nhỏ
Thả những nỗi niềm trôi đi
Vẳng nghe đôi bờ lá cỏ
Vui, buồn giữ lại làm chi!
Và tôi nguyện làm mặt đất
Chấp nhận này rác, này hoa
Hận thù hay lời ngọt mật
Cũng thấy đâu gì khác xa!
- Tôi chỉ là áng mây qua
Giữa trần gian nằm mộng mị
Mây chẳng có nơi làm nhà
Để vấn vương hồn vạn kỷ.
Phiêu du...tôi vào cõi Ý
Rồi trở về trong phút giây
Cái Biết sáng ngời muôn thuở
Dù đời lúc tỉnh, khi say...
Về Lại Nguồn Chân
Sẽ chẳng bao giờ nguôi khát khao
Nếu lòng ta mãi cứ lao xao…
Đi tìm nước biển hòng vơi khát
Hạnh phúc đã ngầm ôm đớn đau!
Sẽ chẳng khi nào thỏa ước mong
Bao người đã đến trở về không.
Hoa đời vui ngắm từ nguyên vẹn
Vội ngắt làm tay nhỏ máu hồng.
Ta mãi trông đồi kia cỏ xanh
Ngựa lòng chưa mỏi vó phi nhanh,
Tà dương vội khuất trên đầu núi
Mộng ước đầy vơi cũng đoạn đành…
- Khi dừng chân lại, thôi tìm kiếm
Chợt thấy hoa cười trên lối đi.
Khi nỗi khát khao…vừa tắt lịm
Cõi lòng tươi nở đóa lưu ly.
Sẽ thật bình yên khi nhận ra
Suối nguồn phúc lạc vốn trong ta.
Những ''viên ngọc nước'' hoài tan vỡ…
Hạnh phúc trần…mang mang xót xa.
Như người lưu lạc kiếp tha phương
Diễm phúc một ngày quy cố hương.
Tử sinh trầm thống…thôi hò hẹn
Đời vui bên khúc nhạc Chân thường…
VỀ LẠI NGUỒN CHÂN
- Khi dừng chân lại, thôi tìm kiếm
Chợt thấy hoa cười trên lối đi.
Khi nỗi khát khao...vừa tắt lịm
Cõi lòng tươi nở đóa lưu ly.
Sẽ thật bình yên khi nhận ra
Suối nguồn phúc lạc vốn trong ta.
Những ''viên ngọc nước'' hoài tan vỡ
Hạnh phúc trần...mang mang xót xa.
Như người lưu lạc kiếp tha phương
Diễm phúc một ngày quy cố hương.
Tử sinh trầm thống...thôi hò hẹn
Đời vui bên khúc nhạc Chân thường...
- ''Đạo Phật, đạo của mọi người
Gặp nhau trong một nét cười Từ Bi
An bình trên mỗi bước đi
Sống theo lời Phật, đời ni Niết Bàn''
Về Trong Tỉnh Thức
Cần hỏi mình rằng: ''phải Sống làm sao?''
Vẫn có đấy, những người trong thầm lặng
Cúi xuống tận cùng mà hồn lại thanh cao!
Đời lắm lúc vui cũng làm ta khóc,
Mà buồn tênh…vẫn khiến rộ môi cười?
Hạnh phúc đến từ những điều bình dị
Trong chập chùng mưa nắng, giữa buồn, vui…
Đời đau khổ vì biến thành nô lệ
Cho ''hồn ma bóng quế'', những phù hư…
- Người nghèo khó dẫu tiền rừng bạc bể
Còn ta giàu dù…túi chẳng một xu.
Em đừng mãi đi xa tìm hạnh phúc
Hãy yên ngồi nhận diện ở chung quanh..
Có đôi lúc thiên đường và địa ngục
Chỉ cách nhau bằng một sợi tơ mành..
Đời bể khổ - ta có quyền không khổ
Thân buộc ràng, ai nhốt được hồn mây?
Lòng thanh thản niềm vui tìm bến đổ
Khổ vì ưa ước hẹn kiếp lưu đày.
Thôi đừng mãi băn khoăn tìm lẽ sống
Lý tưởng là...tưởng có lý thôi em!
Sống Tỉnh Thức giữa chập chùng ảo mộng
Hạnh phúc theo hơi thở đến bên thềm...
Vô Lượng Ân Tình
Tạ ơn Mẹ cho còn dòng sữa ngọt
Tình bao la như lượng của đất trời...
Dạy con sống cho đi hơn là nhận
Biết thương người còn bất hạnh, đơn côi.
Tạ ơn Cha đã cho con cuộc sống
Lúc vỗ về, khi giáo huấn nghiêm minh
Tình Cha đó, tựa sơn hà cao rộng
Con trưởng thành trong đức độ, hy sinh.
Tạ ơn Anh, ''đời trai vì sông núi''
Quên gian lao cho Tổ quốc thanh bình
Cho quê hương lúa hai mùa phơi phới
Và làng thôn yên giấc, sống an ninh.
Tạ ơn Em đã sớm chiều bên Mẹ
Lo cho Cha chân yếu buổi hao gầy
Vừa may vá, chăm một bầy thơ trẻ
Chuyện trong ngoài quán xuyến một bàn tay.
Tạ ơn Trời đã cho bầu dưỡng khí
Cho muôn sinh hơi thở sống trong lành.
Cho mưa nắng mùa màng thêm đẹp ý,
Bừng trăng sao đêm vũ trụ long lanh.
Tạ ơn Đất cho muôn loài cư ngụ
Cho rừng xanh, sông suối, lá hoa ngàn...
Như tình mẹ ấp ôm từng trái, nụ
Có bao giờ mong đáp trả, hỏi han.
Tạ ơn Nước cho làn da sán lạn
Giọt cam lồ mầu nhiệm đức Quan Âm
Giả dụ nước bỗng một ngày khô cạn
Sự sống này ai tính chuyện trăm năm?
Tạ ơn Hoa đã vì đời tươi nở,
Ơn con đường rạng rỡ ánh dương soi,
Tạ ơn chim hót bên hè phố chợ
Giữa bôn ba cơm áo...chợt môi cười.
Ôi vô lượng, ôi ơn đời vô lượng!
Một lần thôi sao nói hết '' Tạ ơn! ''
Bao hạnh phúc.. chỉ cần ta nhận diện
Hạt bụi này ơn vũ trụ, giang sơn...
- Xin lặng lẽ dập đầu chân đức Phật
Nén nghẹn ngào dâng một chút tâm hương
Tạ ơn Phật đã mang về Chân lý
Đưa nhân sinh qua bóng tối đêm trường.
Tạ ơn Đạo, Tạ ơn Đời, tất cả...
Ơn vạn loài chan chứa một Tình thương.
Mùa lễ Tạ Ơn - Thanks Giving 2013
VÔ NGẠI
Chiều mây bay qua núi
Mỏi cánh ngà rụng rơi
Nước mây chưa từng hẹn
Ấy thế...nhịp nhàng xuôi...
Mặc tình trôi…
Mặt trời vừa tự vẫn
Buông xuống dòng thác mơ
Này ai, ai có thấy!
Vầng Nhật trôi xa mờ.
Không bến bờ
Hàng mù u bên suối
Lá còn chưa úa vàng
Gió vô thường quyến rũ
Cuốn theo dòng…thời gian…
Thôi cưu mang.
Lũ Chim chiều về tổ
Tiếng hót rơi xuống đời
Hòa âm cùng giọng suối
Rủ nhau tìm ra khơi…
Đi rong chơi!
Người ngồi nơi cõi thế
Đời cho giọt lệ buồn.
Lệ ngược vào tâm khảm
Giam hảm…hồn đau thương.
Đành, không buông.
Một người nghe tiếng chuông
Từ thiên thu vọng lại,
Lặng im cùng đất trời
Hòa tan chung vạn loại…
Lòng vô ngại.
Mặc thời gian khiêu vũ
Điệu vô thường vần xoay
Người qua năm ngọn núi
Thả tình…cho mây bay…
Qua cơn say.
VÔ ƯU
Cứ đơn giản những vấn đề phức tạp
Cuộc sống này thư thái, nhẹ nhàng hơn,
Đừng phức tạp những vấn đề đơn giản
Hồn thơ ngây, nào nhuốm chuyện đau buồn.
Mưa rồi nắng, nắng mưa...đời vẫn vậy
Tại lòng mình sóng dậy mới đau thương
Nhìn vạn sự cuốn theo dòng trôi chảy
Kìa! Vô Ưu vẫn đẹp giữa vô thường.
Vội
Vội đến, vội đi, vội nhạt nhòa
Vội vàng sum họp vội chia xa.
Vội ăn, vội nói rồi vội thở
Vội hưởng thụ mau để vội già.
Vội sinh, vội tử, vội một đời
Vội cười, vội khóc vội buông lơi.
Vội thương, vội ghét, nhìn nhau lạ!
Vội vã tìm nhau, vội rã rời...
Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn vội
Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
Ngoài hiên, đâu thấy hoa hồng nở
Vội ngày, vội tháng, vội năm qua.
Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
Mặt mũi ngày xưa không nhớ ra.
''Đáy nước tìm trăng'' mà vẫn lội
Vội tỉnh, vội mê, vội gật gà...
Vội quên, vội nhớ vội đi, về
Bên ni, bên nớ mãi xa ghê!
Có ai Giác lộ bàn chân vội
''Hỏa trạch'' bước ra, dứt não nề...
Bodhgaya mùa Tipitaka 2012
Vọng bình yên
Ta chờ ròng rã một ngày
Đến đêm yên bình ngơi nghỉ
Xác thân dường đã hao gầy
Nỗi chờ dài như vạn kỷ.
Ta chờ mòn mỏi cả tuần
Mong sao tới ngày Chủ Nhật
Cuối tuần đã đến bao lần
Đời ta vẫn hoài tất bật.
Thôi thì chờ đến...cuối năm
Xa xăm...nhưng lòng cố đợi.
Tết đến, xuân qua âm thầm
Bình yên còn xa vời vợi.
Đành hẹn lòng sang năm mới
Mọi điều chắc sẽ tốt hơn!
Hạnh phúc trốn xa tầm với
Ta chờ, chờ đến héo mòn…
Mắt sâu thẩn thờ, ngơ ngác
Bao giờ mới gặp bình yên?
Ơ hay, tóc chiều nay bạc!
Một đời…chờ trong ưu phiền.
Thôi thế kiếp này đã lỡ
Bình yên, Hạnh phúc đời sau!
Rồi hẹn cùng nghìn sau nữa
Ta hóa đá chờ…thiên thâu…
Vọng Mãi Lời Ru
À ơi con ngủ cho tròn
Mẹ ru...bể cạn non mòn vẫn ru
Ơi à...giấc ngủ mùa thu
Mẹ đưa qua những sương mù tháng năm.
Bàn tay lót chỗ con nằm
Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya
Lời ru thắm đượm tình quê
Ầu ơ...lặng cả tiếng ve muộn phiền.
Ơi lời ru mẹ dịu hiền!
Cho ngày thơ giấc thần tiên ngọt ngào,
Bàn tay mang phép nhiệm mầu
Chắt chiu, mưa nắng dãi dầu vì con
À ơi...con ngủ cho ngon
Một vầng trăng khuyết đã tròn giữa đêm.
Lời ru gieo hạt bình yên
Mây trời rủ xuống ngoài hiên ngủ vùi
Mẹ ru ấm chỗ Ngoại ngồi
Cho phai thương nhớ ngậm ngùi tử sinh.
Ru con, mẹ cũng ru mình
Ru niềm đau thủa bóng hình cách xa
Ru cho vẹn cả tình cha
Quan san vạn lý thiết tha giống nòi..
- Lớn khôn cách biệt mẹ rồi
Lời ru theo vạn bước đời của con.
Ru Đời, ru Đạo vuông tròn
Thiên thu Tình mẹ hóa hồn núi sông..
Vọng Tiếng Kinh Xưa
Ta ngỡ hồn ta những miếu đền
Từ trong vạn cổ kiếp không tên
Vẳng nghe như tiếng ngàn xưa gọi
Tâm thức trở mình sau lãng quên.
Chung bước ta về nơi cõi Tâm
Giữa vùng Thạch động chốn nghiêm thâm
Dập đầu phủ phục bàn chân Phật
Mà nghe rơi rụng những mê lầm.
...Dòng thời gian chảy ngang trần thế
Muôn sự chìm trong lẽ Sắc, Không
Tiền nhân nay biết tìm đâu nữa
Bài Kinh vách đá đã rêu phong.
Ta trở về thăm chốn tịch liêu
Ôi đời thanh thản biết bao nhiêu!
Bôn ba vạn kiếp nơi trần mộng
Sao bằng khoảnh khắc sống tiêu diêu...
Ta ngỡ hồn ta những mái chùa
Sau làn sương phủ kiếp hoang sơ,
Ta về gióng lại hồi chuông sớm
Một thoáng Thiền tâm...chạm bến bờ.
Ajanta India 0ct 2014
VU LAN ƠI!
…Bao nhiêu chua xót, đổi thay
Để lòng vẫn cứ đong đầy yêu thương?
Bao nhiêu sớm nắng chiều sương
Theo đời cơm áo…mà thương Mẹ già…
Bao nhiêu là bóng chiều tà
Để ân cần một tách trà hiếu nhi.
Bao nhiêu ngày tháng qua đi
Mở lòng hay khép bờ mi hững hờ ?
Bao nhiêu câu hỏi xa mờ…
Đều trông chờ tại bến bờ…tự tâm.
VỪA...
Vừa sâu đậm, vừa mỏng manh
Đó là tình cảm nhân sanh ở đời
Vừa rộng rãi, vừa hẹp hòi
Là con tim của bao người, của ta.
Trông gần rồi cũng nhìn xa
Là đôi mắt lúc mặn mà, dửng dưng
Vừa nhỏ nhiệm, vừa bao dung
Từ nơi ý niệm riêng, chung đổi dời,
Khi nằng nặng, lúc nhẹ hời
Ấy là thái độ giữa người với nhau.
Vừa đẹp đẽ, vừa…''xấu đau''
Chỗ lòng hoan hỉ, nơi câu tỵ hiềm
Vừa mạnh mẽ, vừa êm đềm
Khi lời ai nhuốm nỗi niềm giận, thương.
Vừa trân quí, vừa xem thường
Là câu nhân nghĩa thuở buồn, lúc vui.
Vừa hạnh phúc, vừa ngậm ngùi
Là tình yêu đó muôn đời biến thiên..
Khi hữu hạnh, lúc vô duyên
Là đường tu Đạo khi lên, lúc lùi
Thế gian đủ chuyện khóc, cười
Hơn, thua, vinh nhục ngàn đời tiếp nhau...
Vườn xưa
Con về thăm lại Vườn xưa
Mảnh vườn Ưu Bát hương đưa thuở nào.
Về đây lòng thấy nao nao
Vườn xưa còn đấy tìm đâu dáng Người.
Vàng son một thuở vào đời
Sen hồng bảy bước nhạc trời hân hoan
Trần gian ngập ánh hào quang
Bước tinh khôi đã xua tan đêm trường...
Con về thăm lại yêu thương
Cảnh xưa hoang phế, vô thường tháng năm
Bên hồ soi bóng lặng thầm
Những mong dư ảnh nghìn năm hiện về
Chân quanh dưới cội Bồ Đề
Chạnh lòng tủi phận xa quê lạc loài
Đường trần mấy độ u hoài
Bao mùa đếm những tàn phai, ngậm ngùi...
Về đây, về với Phật rồi
Dù vườn xưa vắng bóng Người, mỗi con
Lumbini thuở huy hoàng
Ngày con về đến tưởng còn vọng âm
Ôi Ưu Đàm đóa nghìn năm!
Mà con xưa đã biệt tăm chẳng về.
Chiều nay đốt nén nguyện thề
Dừng chân, thôi bước sơn khê lạc lầm.
Để mùa Phật Đản hằng năm
Con còn thấy Phật bước thầm trong con...
No comments:
Post a Comment