GIEO TRUYỀN CHƠN PHÁP
Xứ lạnh quê người Thầy đã chuyển
Gieo truyền chơn pháp giữa trần băng
Ân thâm khắp chốn người người nặng
Lẳng lặng thuyền từ thoát nẻo mê
Đâu kể xuân qua với hạ về
Khai dần chánh quả sáng trần lê
Chất ngọc tâm lành từ đạo quả
Theo cùng tuế nguyệt cải đời thê
Đất lạ người quen vui cõi thế
Thiền cơ diệu dụng qui nguồn dễ
Phước Tuệ bền duyên tiến nẻo về
Ân Thầy tứ chúng thoát si mê.
Quốc độ nào, Đông về, đầy rét giá
Bậc xuất trần tự tại dẫm hàn băng!
Tuyết phủ trắng, phố to hay xóm nhỏ
Đường quạnh hiu, gió tạt mát da gầy.
Người Đạo Sĩ, bốn mùa như Tùng Bách,
Vẫn hiên ngang Đạo Nghiệp, đón Xuân về,
Cây Bồ Đề nẩy lộc lá sum xuê,
Tàng che mát khắp phương, cùng Tuế Nguyệt.
Xuân, Hạ, Thu, Đông bốn mươi mùa ly biệt,
Nguyện vo tròn, chí phụng sự kiên cường,
Dù tuyết băng, tâm nở đoá Hồng Liên
Ôi! Diệu Pháp nhiệm mầu, luôn toả rạng.
Đức quốc mùa Đông đầy buốt giá
Thầy ung dung đi giữa hàn băng
Cơn tuyết trắng phủ giăng con đường nhỏ
Gió rát da cuốn sạch lá khô gầy.
Vẫn đứng đấy uy nghiêm của Tùng Bách
Mùa Đông qua rồi lại đón Xuân về
Lá rụng tàn rồi vẫn nở sum xuê
Vẫn dũng cảm hiên ngang cùng Tuế Nguyệt.
Bốn mươi mùa Đông ly hương cách biệt
Càng đắp tô cho đại nguyện kiên cường
Băng tuyết lạnh giờ đã hóa Hồng Liên.
Mừng Diệu Pháp giữa trời Tây Tỏa rạng.
Thầy đứng đó trông dáng Người bình thản
Miệng mỉm cười mặc tuyết lún đôi chân
Vui một chút với cuộc đời hữu hạn
Giữa mùa Đông là Xuân lại về gần.
Thầy đến đây thắp đuốc Tuệ sáng ngần
Tuyết sẽ tan và xuôi theo dòng chảy
Trở về sông có dù sạch dù nhơ
Ra biển cả tấm lòng Thầy là vậy.
Rất bao dung cho đại chúng nương nhờ.
Mùa Đông lại về lạnh giá băng
Mỗi bước Thầy đi nhẹ kiếp trần
Tuyết trắng phủ đầy qua lối mộng
Gió cuốn mây về phút tĩnh tâm
Đã bốn mươi năm lòng vẫn quyết
Tùng Bách còn đây đẹp bóng Thầy
Đại nguyện kiên cường băng tuyết rã
Ung dung tự tại sáng trời Tây.
No comments:
Post a Comment