Giấc Đời
Kiếp người vùi ngủ trên sanh tử đời
Mây chiều ngủ giữa lưng trời
Rừng sâu chim ngủ quên đôi cánh dài
Thầm thì vùi ngủ bên tai
Nụ cười vùi ngủ giữa hai môi hồng
Trăng khuya ngủ giữa lòng sông
Thầm thương vùi ngủ giữa mong ngóng chờ
Mộng kia vùi ngủ trong mơ
Bình minh vùi ngủ bên bờ hoàng hôn
Khổ đau về chốn thiền môn
Đêm ngày có bóng Thế Tôn hộ trì
Kiếp người vùi ngủ trên sanh tử đời
Mây chiều ngủ giữa lưng trời
Rừng sâu chim ngủ quên đôi cánh dài
Thầm thì vùi ngủ bên tai
Nụ cười vùi ngủ giữa hai môi hồng
Trăng khuya ngủ giữa lòng sông
Thầm thương vùi ngủ giữa mong ngóng chờ
Mộng kia vùi ngủ trong mơ
Bình minh vùi ngủ bên bờ hoàng hôn
Khổ đau về chốn thiền môn
Đêm ngày có bóng Thế Tôn hộ trì
GIỌT SƯƠNG NƠI NÀO
Ngẫm trong hơi thở vào ra
Có rừng núi, có bao la đất trời.
Ngẫm cánh bướm thấy biển khơi
Ngẫm hoa lá thấp thoáng lời nước non.
Ra đi từ độ còn son
Ngày về lối cỏ đã mòn tháng năm
Bóng chiều rụng xuống thăng trầm
Gót hài vương vấn những lầm lỗi xưa
Cúi đầu lặng giữa đời mưa
Xin cho rủ sạch những lưa thưa buồn.
Mai này về lại cố hương
Hỏi trăng có thấy giọt sương năm nào
Sương nằm trong gió lao xao
Trong mây lờ lững, trong xào xạc cây
Trong từng sợi nắng guộc gầy
Mà sao vô tận đong đầy thái hư
Đôi chân nhẹ bước dường như
Chạm vào đất mẹ tỏa từ bi hương.
Mặt trời sáng khắp muôn phương
Vầng tâm sáng cõi diệu thường chiều nay.
Hãy Nhớ...
Hãy nhớ rằng xuân trong giá đông
Rằng trong hạ đã nhuốm thu phong
Mưa gió dấu trong tầng mây sáng
Giông bão tiềm tàng khoảng trời trong.
Hãy nhớ hoàng hôn trong nắng mai
Ẩn trong hội ngộ là chia tay
Ướt đẫm môi cười là mắt lệ
Tình nồng vốn dĩ là tình phai.
Hãy nhớ gặp nhau là xa nhau
Tiềm trong thương mến là đớn đau
Chớ nghĩ bên nhau là hằng hữu
Bãi bể hôm qua, nay ruộng dâu.
Hãy nhớ rằng thân chẳng bền lâu
Ẩn trong khỏe mạnh là yếu đau
Dầu thang, dầu thuốc, dầu thực dưỡng
Một hơi thở ngưng…miền đất sâu.
Xin hãy tha nhau những lỗi lầm
Bao dung, khoan thứ và mở tâm
Bình yên đích thực, ngoài khôn dại
Buông những phiền ưu cho nhẹ lòng
Cùng gặp nhau đây - cõi khóc cười
Vui, buồn, thương, ghét, một cuộc chơi
Mai về bên ấy không gặp nữa
Đừng mang gì theo cho thảnh thơi.
Hãy Thắp Lên Cái Biết
Dòng đời luôn trôi chảy
Đêm ngày cứ vần xoay
Nỗi buồn nào ở mãi
Niềm vui nào đong đầy.
Mắt nhìn đời cay đắng
Do tâm không ngọt ngào
Miệt thị người thấp kém
Vì tâm mình cống cao.
Khen chê người tốt xấu
Đàm tiếu đời thị phi
Nhà ai không gọn ghẽ
Hay mắt mình nhặm mi.
Người kia sống bội bạc
Hay lòng ta nhạt nhoà
Gốc khô cằn sỏi đá
Sao đòi cây trổ hoa.
Thuyền trôi trong con nước
Sao bảo bờ chuyển di
Thân tâm mình chộn rộn
Lại trách người vô nghì.
Hãy thắp lên cái biết
Soi sáng thân tâm này
Lòng thảnh thơi nhẹ nhõm
Vạn vật sẽ như mây.
Giọt sương vùi ngủ trên cành
Cửa thiền xuân sớm thoảng hương mai
Lặng lẽ Phật đường bóng dáng ai
Ngữa mặt trông lên bậc Xuất thế
Mắt thương nhìn xuống kiếp trần ai.
Tấm lòng trinh bạch xin dâng cúng
Niềm tin son sắc Đức Như Lai
Mỗi giây chánh niệm con thực tập
Một đời tỉnh thức nguyện theo Ngài
No comments:
Post a Comment