Thursday, January 11, 2024

Thích Trí Chơn K L M

 Khi nỗi đau im lặng
Giờ chỉ còn là khoảng không, trống trải với sự im lặng đáng sợ mang tên Covid-19.
 
Chân đạp phải gai tạo thành vết thương làm cho đau nhức. Nỗi đau nhức kia là tiếng kêu đau thương, nhắc ta điều trị. Trầm trọng hơn nếu bị cùi, hủi hoặc nhiễm độc, vết đau sẽ dẫn đến hoại tử không còn cảm giác. Chân có đó mà cũng như không, thậm chí ngón chân có thể lìa khỏi bàn chân bất cứ lúc nào. Ngày nào vết thương còn biết đau là ngày đó ta vẫn còn hạnh phúc. Vì tiếng nói đau thương kia nhắc ta hãy để tâm. Khi nỗi đau im lặng thì biết rằng thân thể  đã trở nên nghiêm trọng lắm rồi!
 
Hục hặc với người thân khiến ta khổ phiền. Não phiền kia là tiếng nói của sự tổn thương, nhắc ta đừng tranh chấp nữa. Có những xung đột ngày càng căng thẳng, trái tim trở thành vô cảm. Để rồi có những bước chân đi không quay đầu nhìn lại. Ngày nào còn nghe được tiếng nói, còn nhắc nhở nhau là ngày đó ta vẫn còn hạnh phúc. Khi con tim sập cửa, tiếng lòng lặng im thì biết rằng tình thương kia đã trở nên nghiêm trọng lắm rồi!
 
Thời tiết thất thường tạo nên dông bão. Đó là tiếng nhắc nhở của mẹ thiên nhiên, hãy thôi tàn phá sinh môi. Trầm trọng hơn, với sự hưởng thụ vô độ, ngạo nghễ với trí năng “di sơn đảo hải” làm tác động đến biến đổi khí hậu, bầu khí quyển bị thủng, các địa tầng trên bề mặt trái đất bị biến dạng do thủy điện, do khai thác tài nguyên, từ đó động đất, sóng thần, bão lũ trỗi lên. Đó là tiếng rên xiết, đau thương của mẹ thiên nhiên nhưng con người đã không chịu lắng nghe, nhìn nhận.
 
Giờ thì mẹ thiên nhiên đang ở trạng thái ngất lâm sàng, không kêu la, rên xiết bằng những cơn thiên chấn, địa chấn hay hải chấn nữa. Giờ chỉ còn là khoảng không, trống trải với sự im lặng đáng sợ mang tên Covid-19.
 
Mà ngẫm lại, mẹ thiên nhiên hay chính con người mới là đối tượng đang bị ngất lâm sàng? 

KỲ NGỘ
Nơi ta đến là nơi chưa từng đến
Người gặp ta,  ta chưa gặp bao giờ
Lần đầu đến sao tình như vạn thủa
Đất mới không quen sao thấm đẫm hương quê.
Có phải vì mang dòng máu Việt
Hay trên vai khoác mảnh nâu sòng.
Mưa rơi tí tách ngoài song
Chén trà ban sớm ấm lòng viễn du.
Nói cười một thoáng phù du
Chưa lâu đã vội vã từ biệt nhau
Chắp tay chào hẹn đôi câu
Tình Thích tử, nghĩa áo nâu đong đầy
Gửi nhau lời ước sum vầy
Dù nghìn sau vẫn như ngày hôm nay
Houston, 01/09/2019 

Kỷ niệm buồn nhưng trang sử sẽ nên thơ
Tôi đã nhìn thấy một Sài Gòn ngã quỵ
Hàng ngàn vết thương băng bó khắp thị thành
Sức mạnh lẫy lừng một đô thị đàn anh
Đâu rồi hòn ngọc viễn Đông thuở trước.
Lũ lụt Bắc - Trung, Sài Gòn ra tiếp ứng
Khô hạn Cao nguyên tức tốc không để lâu
Bất chợt nơi này nổi cuồng phong dịch bệnh
Quả trứng, cọng rau nay thành quế thành châu.
Trời vẫn trong xanh sao cửa nhà khép chặt
Đất thênh thang sao phố vắng đìu hiu
Chỉ còn xe cứu thương hoảng hốt cả sáng chiều
Tiếng nấc đêm nay nhà ai toàn khăn trắng.
 
Trường học, quân khu thành bệnh viện dã chiến
Nhà hát, chung cư bỗng trắng xoá áo blouse
Chiến sĩ tuyến đầu sức tàn lực tận
Ca nhiễm dập dồn như sóng vỗ chiều thu.
 
Lũ không về sao nhấn chìm bao tài sản
Bão không qua sao nhân mạng bị cuốn phăng
Vội vã xe tang không người đưa tiễn
Đôi mắt vô hồn hé cửa liếc qua hiên.
 
Hãy vật vã đi để trở nên mạnh mẽ
Hãy khóc nhiều đi để nâng dậy tâm hồn
Như đất dịu êm khi được phủ hoàng hôn
Mặt trời tình thương ngày mai sẽ rực sáng.
 
Tình nguyện viên dầu nam hay nữ
Giáo chức, bần nông hay tôn giáo xa gần
Cuộc chiến hôm nay dốc toàn nhân lực
Chữa trị Sài Gòn đau đớn cả thân tâm.
 
Tôi, bạn, chúng ta không còn ai khác
Cùng đứng lên tô điểm lại màu xanh
Hãy nâng niu xã hội bằng trái tim lành
Nuôi dưỡng xóm làng bằng tình thương chân thật.
 
Làm tốt cho ta cũng là cho con cháu
Vun trồng hôm nay cho hoa trái tương lai
Dầu sống ở đâu chỉ một bầu không khí
Cho hơi thở hôm nay, cho lẽ sống ngày mai.
 
Dịch Covid rồi đây không còn nữa
Gặp mặt nhau cười nói chuyện đời xưa
Cái thuở khẩu trang, rửa tay, giãn cách
Kỷ niệm buồn nhưng trang sử sẽ nên thơ.
 
Lạy mẹ thiên nhiên
Con đã nhìn thấy những cung đường dốc ngược
Sẻ ngang núi đồi để nối mạch yêu thương 
Có những khúc cong sạc lỡ chẳng còn dáng con đường 
Những chiếc xe qua lần mò trong hồi hộp. 
 
Trên cao kia đổ xuống chỉ toàn bùn với đá 
Dưới vực sâu trắng xoá mịt mù
Xe vẫn vượt qua dù trên hiểm dưới nguy 
Vì phía trước là những mảnh đời đang chờ con có mặt. 
 
Xe vẫn bon bon dẫu hố sâu kia đang chờ chực
Mưa như trút nước ngăn chặn lối mong manh 
Câu niệm Phật ngân lên hoà trong gió bão 
Cầu cho đất khô hanh và trời tỏa sáng một màu xanh.
 
Con đã nhìn thấy những khuôn mặt hằng vết đau sau lũ,  
Bùn đen đêm ngày ngâm tím tái những bàn chân
Gạo ôm vào lòng mà sao không bước nổi
Môi nở nụ cười sao khoé mắt rưng rưng.
 
Những trẻ thơ đôi mắt buồn ngây dại 
Bánh, sữa trao tay mà chẳng biết là chi
Những cụ, những cô trông thèm thuồng e ngại 
Đưa bàn tay xin quà bánh của đồng nhi 
 
Những thiếu nữ chẳng biết gì ngoài hiên tranh, vách lá 
Những cụ bà trọn kiếp chưa ra khỏi bản thôn
Những chàng trai trố nhìn đoàn xe, lạ lẫm chiếc iPhone 
Có biết đâu thủy điện, khói xe là căn nguyên lũ lụt. 
 
Con đã nhìn thấy những tài nguyên thiên nhiên đang chảy về phố thị 
Rực sáng chốn phồn hoa là gây khổ cho rừng sâu 
Thói hưởng thụ đang giết dần bầu khí quyển 
Để dân bản làng mãi chịu cảnh thương đau.
 
Con cũng nhìn thấy chính con gây tác hại 
Chai nhựa, rác thô bừa vứt dẫy đầy
Ô nhiễm môi trường, không gian, nguồn nước
Khí độc, khói xe đen nghịt mấy tầng mây.
 
Con đi cứu người hay đang cúi đầu tạ tội 
Ai thụ hưởng tài nguyên, ai phải chịu cảnh lầm than 
Bao thơ, ký gạo có chuộc được lầm lỡ
Hạnh phúc con cười người lãnh lấy nguy nan.
 
Con cúi đầu sụp lạy thiên nhiên đất mẹ
Ơn dưỡng nuôi, tha thứ và bao dung
Cơn giận bão lụt nhắc con thôi là nghịch tử
Sao vẫn dại nhìn trời chỉ đáng nắp vung.

LỐI CŨ TA VỀ
Xin nói lời giã từ Ông Bạn Lớn
Năm mươi bang đều có dáng Việt Nam
Non nửa thế kỷ tha phương cầu thực
Mà sao lòng vẫn đói tận tâm can.
 
Nhớ chiếc bánh Lang Liêu thuở ấy
Nhớ quả dưa ngon ngọt An Tiêm
Nhớ giếng nước thơm trong nàng Tấm
Và lũy tre làng Phù Đổng Thiên Vương.
 
Sống trưởng thành giữa khung trời vô tận
Vẫn không quên góc nhỏ  làng quê
Nhà cao, phố rộng, cây trái sum xuê
Sao da diếc quá trưa hè, chùm khế ngọt.
 
Nhớ tiếng gà te te chiều vắng vẻ
Nhớ tiếng nói cười bọn trẻ đùa vui
Tiếng chuông chùa xao xuyến quá khôn nguôi
Vằng vặt trăng soi bờ đê, khóm trúc.
 
Nơi hội tụ bao văn minh nhân loại
Vẫn một lòng sau trước với bát hương
Làn khói ấy có Phật, có tiên t
Lãn đãn phiêu bồng tự thủa Hùng Vương.
 
Đất khách muôn trùng sương sa, gió buốt
Mặt trời quê hương nắng ấm tình nồng
Lối cũ ta về bàn chân em bước
Hoa mỉm miệng cười non nước Rồng Tiên 

Lối quê xưa
Bôn ba tìm đến Sài Gòn
Giờ quay gót lại lối mòn ban sơ 
Quê xa vạn dặm sương mờ
Vai hành lý, nách con thơ dò đường
Tháng ngày cầu thực tha phương
Bước chân lang bạt đoạn trường ai hay
Vô thường một cuộc đổi thay
Quặng lòng rời mảnh đất này hồi hương
Điệu sầu vọng khúc chiều thương
Dấu chân in nhẹ con đường lá bay
Bốn bề lạnh buốt heo may
Mưa trút nước, gió lùa cay…mắt nhoà.
Mây giăng đỉnh núi mịt mờ
Mưu sinh một kiếp nào ngờ hôm nay
Nỗi đau dịch bệnh lạ thay
Nay xin về với vòng tay quê nhà
Hiên xưa dáng đứng mẹ già
Chốn quê buồn biết bao là nhớ con
Dòng khoai, líp cải, mướp non
Thơm trong giếng nước, trăng tròn đêm thanh
Ngẫm nhìn một kiếp mong manh
Tình quê rộng lượng đồng xanh đón về
 
Lung linh ngọn cỏ
Hoàng hôn xuống Ánh đèn lên 
Những huyên náo Những bon chen vội vàng
Sự đời lấy rộn làm an
Người về vui ánh trăng vàng Cuối đông. 
 
Giọt sương Chợt tỉnh giấc nồng
Lung linh ngọn cỏ Một vầng trời mây
Mỉm cười nhìn cuộc đổi thay
Niềm vui tĩnh lặng Ô hay! Giấc đời!
 
Mai Rụng Làng Xưa
Người về thắp một bình minh
Khơi nguồn tuệ giác kết tình năm Châu
Dấu chân trải khắp Á Âu
Vẫn sau trước chiếc áo nâu quê nhà.
Giữa khuya gió thoảng hương xa 
Làng xưa rụng cánh mai hoa trước thềm
Dưới trăng vẳng tiếng chuông huyền 
Thiền sư dời gót qua miền vô sinh.

MƯA VỀ
Cơn mưa đầu giữa hè gay gắt
Làm dịu đi oi bức trần gian
Nắng trưa lấp lánh giọt vàng
Tiếng mưa khẽ động dâng tràn niềm vui.
Mưa về cho sân chùa sạch mát
Cho cỏ, hoa lóng lánh những giọt trong
Những cành cây vẫy nhau mừng rạng rỡ
Tán lá nô đùa ới gọi trời xanh.
Đã lâu rồi sống trong ngột ngạt
Nóng mặt, rát da, trĩu nặng ưu phiền.
Khô hạn đốt cánh hoa bé bỏng
Khói bụi mịt mờ khó thở chồi non.
Tháng tư về Đoá Sen Thiêng rộ nở
Nhân gian ơi hãy chào đón bình minh.
Búp sen tay xin hướng về Vesak
Trái tim con dâng trọn đấng Cha lành.
Hãy cùng tôi quay về bạn nhé
Cùng thắp lên ánh sáng niềm tin
Hãy thôi những nghi ngờ, hiềm khích
Mở rộng vòng tay ôm lấy đạo tình.
Hãy đứng lên và tiến về phía trước
Nơi có vầng hồng soi rọi kiếp nhân sinh.
Hãy cùng tôi tắm chung cơn mưa đầu bạn nhé
Gột rửa bụi mờ, làm mới thân tâm.
Hãy tặng nhau nụ cười hoan hỷ
Dẫu môi chưa tròn vì vết xước con tim.

-------

Mây trôi qua cuộc mộng
Niềm vui không ở mãi
Nỗi buồn tạm ghé thôi
Vui buồn chỉ là khách
Mắt tai rủ đến chơi.
Nghe nhìn tâm tĩnh lặng
Thích - ghét không chuyển lay
Mây trôi qua cuộc mộng
Tạm chơi ở chốn này. 
--------------


 

No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...