Nam mô Bồ tát Lắng Nghe...
Than ôi! Trời nổi cơn phiềnMạng người hơn gì cành lau ngọn cỏ,
Đất chẳng bao dung
Xóm làng khác chi tổ dế hang giun.
Rần rần bão dông, núi đổ lấp vùi nhà cửa
Ầm ầm lũ lụt, nước dâng xác chết lênh đênh.
Kìa vật nuôi cây trồng, thóp thoi giữa nước hung thác dữ
Nọ xe máy xe hơi, ngập chìm trong lũ đất lũ bùn.
Phố thị điêu linh, chuông chùa, thánh giá mịt mờ tang tóc
Đường đi chia cắt, bệnh viện, học đường đổ nát đau thương.
Từ thượng lưu đến dân thường
Cùng chung một nỗi đoạn trường
Thiên tai.
Nam, lòng đau như cắt
Bắc, ruột quặng từng cơn
Ôm lòng úp mặt lệ rưng
Thương cho khúc ruột miền Trung
Đau hoài!
Duyên chi quả đắng ngất trời
Nghiệp gì tai họa tả tơi thế này.
Vợ bị cuốn trôi,
Chồng ngất ngây rạp người van lạy,
Mẹ theo dòng nước,
Con hoảng hồn bức tóc ngắt tai.
Nỗi đau này có ai hay
Mưa thay tiếng khóc
Mây màu khăn tang.
Người đi không quách không quan
Kẻ còn chẳng chiếu, chẳng màn chăn chi
Trông chờ
Lòng thiện tâm bi
Giúp cho manh áo, tô mì qua cơn.
Cớ sao núi dỗi sông hờn
Lấy sinh mạng
Lấy sạch trơn hoa màu.
Là con Việt sống nơi đâu
Xa quê mấy độ vẫn đau nỗi này.
Tiếng gào thấu mấy tầng mây
Mắt thương nhìn cảnh đoạ đày cõi mê
Dẫu rằng cách biệt sơn khê
Nam mô Bồ tát Lắng Nghe ...
Cứu đời
Nâng Chén Hư Không
Hỏi tên rằng giọt sương sa
Hỏi quê rằng cõi thiên hà vô biên
Tuổi đời vạt nắng chiều nghiêng
Đến từ vô thuỷ về miền vô chung
Rong chơi ở cõi vô cùng
Mai về lại chốn trùng trùng duyên sinh.
Sáng nay gặp lại bỗng mình
Bản lai diện mục vẫn bình minh trong
Tay nâng nhẹ chén hư không
Mỉm cười hớp cạn…núi sông vô thường.
NẺO VỀ TỰ TÂM
Người về yên giấc ngàn năm
Tường Vân khuất ánh trăng rằm nguyên sơ.
Kể từ Tâm Ngộ thiền cơ
Kiếp người đọng lại vầng thơ dâng đời.
Bảy mươi năm lẻ rong chơi
Hơn năm thập kỷ ở ngôi cao toà.
Lối xưa Vạn Hạnh chưa nhoà
Đoá Chơn Thiện bỗng nở hoa bồ đề
Viên Giác tánh sáng cõi mê
Dấu hài còn đậm nẽo về tự tâm.
Người về yên giấc ngàn năm
Tường Vân khuất ánh trăng rằm nguyên sơ.
Kể từ Tâm Ngộ thiền cơ
Kiếp người đọng lại vầng thơ dâng đời.
Bảy mươi năm lẻ rong chơi
Hơn năm thập kỷ ở ngôi cao toà.
Lối xưa Vạn Hạnh chưa nhoà
Đoá Chơn Thiện bỗng nở hoa bồ đề
Viên Giác tánh sáng cõi mê
Dấu hài còn đậm nẽo về tự tâm.
NGẮM MẶT TRỜI
Sóng biển rì rào
Nhịp vào thức tâm bình lặng
Vệt cát dài còn lưu dấu chân ai
Cánh hải âu là đà làn sóng nhẹ
Vầng mây vàng báo hiệu mặt trời lên.
Người ngồi đó cho bình minh dần sáng
Không gian xanh trong vắt một màu xanh.
Đẹp sao sóng nước lung linh
Ánh nhìn tinh khiết thấy mình nguyên sơ.
Là đây nào phải giấc mơ
Thật mà đâu phải trang thơ Thuý Kiều
Mặt trời sáng tự khi nào
Sáng từ biển cả sáng vào biển tâm.
Thì ra biển cả lặng thầm
Chỉ tâm thức mới vô ngần xôn xao.
Vệt cát dài còn lưu dấu chân ai
Vầng mây vàng báo hiệu mặt trời lên.
Ánh nhìn tinh khiết thấy mình nguyên sơ.
Thật mà đâu phải trang thơ Thuý Kiều
Mặt trời sáng tự khi nào
Chỉ tâm thức mới vô ngần xôn xao.
NGẪU HỨNG CHIỀU MƯA
Thời tiết nay sao quá thất thường
Đất trời không nhẽ cũng nhiễu nhương (!?)
Khỉ về rừng cũ gặp biển nước
Gà vừa cất tiếng trời mưa tuôn.
Hủy hoại môi trường vì…cơm áo
Tàn phá thiên nhiên để…có lương
Một đời chộn rộn trong hưởng thụ
Thế giới ngày mai thật khó lường.
NGHỊCH HẠNH
Một hướng đi riêng đời
Chèo chống giữa trùng khơi
Muôn hạnh chọn nghịch hạnh
Cười với áng mây trôi
Thời tiết nay sao quá thất thường
Đất trời không nhẽ cũng nhiễu nhương (!?)
Khỉ về rừng cũ gặp biển nước
Gà vừa cất tiếng trời mưa tuôn.
Hủy hoại môi trường vì…cơm áo
Tàn phá thiên nhiên để…có lương
Một đời chộn rộn trong hưởng thụ
Thế giới ngày mai thật khó lường.
NGHỊCH HẠNH
Chèo chống giữa trùng khơi
Muôn hạnh chọn nghịch hạnh
Cười với áng mây trôi
NGỤM TRÀ THINH KHÔNG
Giọt mưa ngọn cỏ long lanh
Bóng nâu thấp thoáng thiền hành ngoài hiên
Nắng chiều rụng xuống bên thề
Thảm xanh nâng bước chân nghiên bóng tà
Người về từ cõi mộng xa
Vô tình để lại khúc ca vô thường
Chén trà còn đọng dư hương
Mai về hẹn giữa con đường tiễn nhau.
Từ vô tận xứ bấy lâu
Nay về lại chốn nghìn sau trùng phùng
Cõi mây nhẹ bước thong dong
Nghe trong gió thoảng trăng lồng tiếng thu
Tóc mây xõa xuống hoang vu
Khẻ lay hồn cỏ gọi phù du xa
Mai kia ta trở lại nhà
Giữa thinh không hớp ngụm trà chân như.
Giọt mưa ngọn cỏ long lanh
Bóng nâu thấp thoáng thiền hành ngoài hiên
Thảm xanh nâng bước chân nghiên bóng tà
Vô tình để lại khúc ca vô thường
Chén trà còn đọng dư hương
Mai về hẹn giữa con đường tiễn nhau.
Từ vô tận xứ bấy lâu
Nghe trong gió thoảng trăng lồng tiếng thu
Tóc mây xõa xuống hoang vu
Khẻ lay hồn cỏ gọi phù du xa
NHÌN
Nhìn khôn bỗng thấy vô minh
Nhìn lá vàng thấy bài kinh vô thường
Nhìn mây thoảng thấy tâm hương
Nhìn mặt trời thấy giọt sương đầu cành.
Nhìn kiếp sống thấy mong manh
Nhìn cơn sân giận thấy nhành dương chi.
Nhìn hội ngộ thấy biệt ly
Nhìn nụ cười thấy đôi mi lệ nhòa
Nhìn sâu trong rác thấy hoa
Nhìn êm đềm thấy phong ba ập về
Nhìn sen thấy cả bùn mê
Nhìn ngọn đèn thấy nẻo về tự tâm.
Nhìn khôn bỗng thấy vô minh
Nhìn lá vàng thấy bài kinh vô thường
Nhìn mây thoảng thấy tâm hương
Nhìn mặt trời thấy giọt sương đầu cành.
Nhìn kiếp sống thấy mong manh
Nhìn cơn sân giận thấy nhành dương chi.
Nhìn hội ngộ thấy biệt ly
Nhìn nụ cười thấy đôi mi lệ nhòa
Nhìn sâu trong rác thấy hoa
Nhìn êm đềm thấy phong ba ập về
Nhìn sen thấy cả bùn mê
Nhìn ngọn đèn thấy nẻo về tự tâm.
NHỊP THỞ TỊCH NHIÊN
Lặng lẽ đêm thu bóng nguyệt tròn
Rì rào thác đổ ở đầu non
Bước chân thiền khách mờ sương lạnh
Nhịp thở tịch nhiên giữa núi non.
Chùa Hàn đùm bọc tình con Việt
Xứ Sâm che chở nghĩa dân Nam
Lý - Lee hai họ chung một gốc
Hàn Việt cùng nhau ngắm trăng vàng.
Như Nó Đang Là
Các pháp nó đang là
Dầu lớn, nhỏ, gần, xa
Sáu căn không phản ứng
Sẽ làm chủ được ta.
Các pháp tự đến đi
Như bèo theo sông suối
Tâm vững vàng như núi
Sá gì ráng chiều trôi.
Dòng đời luôn lưu chuyển
Nào được, mất, hơn, thua
Chỉ vì tâm dính mắc
Nên vui, buồn, ghét, ưa.
An trú trong thực tại
Nhìn các pháp như nhiên
Không đắm, không chối bỏ
Tâm tịch chẳng khởi phiền.
Niềm Vui Xuân Mới Sáng Nay
Cõi đời xuân rộn tiếng ca
Cõi tâm vắng lặng chén trà đêm sương
Vầng trăng bạc, khói trầm hương
Nghe hư không rụng mười phương hiển bày.
Niềm vui xuân mới sáng nay
Là niềm cảm nhận đổi thay vô thường
Nụ cười nở giữa sầu vương
Sống đời vô ngã thanh lương niết bàn.
Nụ Cười Thiền Khách
Đông về tuyết lạnh nhẹ buông rơi
Ngọn cỏ lung linh sợi nắng mai
Hoa đào xuân trước cười trong gió
Phú Sĩ nghìn sau bảng lảng mây.
Cung đàn Phật Triết còn vang vọng
Giai điệu BaSho sương khói bay
Hương thiền phảng phất trang thiền sử
Tiếng quạ lưng trời ngọn trúc lay.
Lặng lẽ đêm thu bóng nguyệt tròn
Rì rào thác đổ ở đầu non
Bước chân thiền khách mờ sương lạnh
Nhịp thở tịch nhiên giữa núi non.
Chùa Hàn đùm bọc tình con Việt
Xứ Sâm che chở nghĩa dân Nam
Lý - Lee hai họ chung một gốc
Hàn Việt cùng nhau ngắm trăng vàng.
Như Nó Đang Là
Các pháp nó đang là
Dầu lớn, nhỏ, gần, xa
Sáu căn không phản ứng
Sẽ làm chủ được ta.
Các pháp tự đến đi
Như bèo theo sông suối
Tâm vững vàng như núi
Sá gì ráng chiều trôi.
Dòng đời luôn lưu chuyển
Nào được, mất, hơn, thua
Chỉ vì tâm dính mắc
Nên vui, buồn, ghét, ưa.
An trú trong thực tại
Nhìn các pháp như nhiên
Không đắm, không chối bỏ
Tâm tịch chẳng khởi phiền.
Niềm Vui Xuân Mới Sáng Nay
Cõi đời xuân rộn tiếng ca
Cõi tâm vắng lặng chén trà đêm sương
Vầng trăng bạc, khói trầm hương
Nghe hư không rụng mười phương hiển bày.
Niềm vui xuân mới sáng nay
Là niềm cảm nhận đổi thay vô thường
Nụ cười nở giữa sầu vương
Sống đời vô ngã thanh lương niết bàn.
Nụ Cười Thiền Khách
Đông về tuyết lạnh nhẹ buông rơi
Ngọn cỏ lung linh sợi nắng mai
Hoa đào xuân trước cười trong gió
Phú Sĩ nghìn sau bảng lảng mây.
Cung đàn Phật Triết còn vang vọng
Giai điệu BaSho sương khói bay
Hương thiền phảng phất trang thiền sử
Tiếng quạ lưng trời ngọn trúc lay.
NỤ CƯỜI VƯỜN TÂM
Tinh sương nhìn cuộc đổi thay
Trăng mờ, sao lặn, mây bay cuối trời
Bóng thời gian rũ xuống đời
Cho vườn tâm nở nụ cười từ bi
Trăng mờ, sao lặn, mây bay cuối trời
Bóng thời gian rũ xuống đời
Cho vườn tâm nở nụ cười từ bi
No comments:
Post a Comment