Bóng rọi dòng sông
Hình mờ nhân ảnh
Sương mù tâm cảnh
Mặt nhật treo không.
Đứng trên núi Phật nhìn nhân thế
Ngồi giữa non Tiên ngắm tục trần.
Hoa Lan năm trước
Tái hiện hôm nay
Người đời luôn bước
Nhìn lại đắng cay
Cuộc tình dang dở
Phận mình mây bay
Ai người tỉnh giác
Đâu cần xưa, mai!
...Người ngồi đó dáng trầm tư hùng tráng
Ngẫm phương trình độ thoát mọi sinh linh
Con nhìn thấy dấu hài in Cổ độ
Nghe rộn ràng âm hưởng tận ba sinh..."
"...Người ngồi đó, cây Bồ đề rực sáng
Tỏa mười phương phá vỡ vỏ vô minh
Con ngồi xuống chợt nghe hồn lắng đọng
Giọt cam lồ thuở ấy chảy trong tim..."
“Thế giới ba ngàn đều chấn động
Chúng sinh sáu nẻo hết hôn mông”
“Chân lý từ nay soi cõi mộng
Đạo vàng xưa đã sáng nhân tâm”
Phật ngồi nơi cảnh vắng
Cảm thông thân phận người
Ngọt ngào trong cay đắng
Sóng vỗ ngút ngàn khơi.
Trên toà sen tĩnh lặng
Thư thái nụ cười tươi
Dòng đời đang trôi nổi
Thương ai còn chơi vơi.
Tâm sinh thế giới rộn mây ngàn
Lộc biếc phồn hoa mộng vỡ tan
Viên mãn cõi lòng yên tự tại
Giác tình lối tỏ vượt quan san.
Hình mờ nhân ảnh
Sương mù tâm cảnh
Mặt nhật treo không.
Ngồi giữa non Tiên ngắm tục trần.
Tái hiện hôm nay
Người đời luôn bước
Nhìn lại đắng cay
Cuộc tình dang dở
Phận mình mây bay
Ai người tỉnh giác
Đâu cần xưa, mai!
Ngẫm phương trình độ thoát mọi sinh linh
Con nhìn thấy dấu hài in Cổ độ
Nghe rộn ràng âm hưởng tận ba sinh..."
"...Người ngồi đó, cây Bồ đề rực sáng
Tỏa mười phương phá vỡ vỏ vô minh
Con ngồi xuống chợt nghe hồn lắng đọng
Giọt cam lồ thuở ấy chảy trong tim..."
Chúng sinh sáu nẻo hết hôn mông”
“Chân lý từ nay soi cõi mộng
Đạo vàng xưa đã sáng nhân tâm”
Phật ngồi nơi cảnh vắng
Cảm thông thân phận người
Ngọt ngào trong cay đắng
Sóng vỗ ngút ngàn khơi.
Trên toà sen tĩnh lặng
Thư thái nụ cười tươi
Dòng đời đang trôi nổi
Thương ai còn chơi vơi.
Lộc biếc phồn hoa mộng vỡ tan
Viên mãn cõi lòng yên tự tại
Giác tình lối tỏ vượt quan san.
BẾN BỜ XƯA
Suối khe trốn núi xa rừng
Giang hồ lữ khách bước cùng nhịp chân
Nắm tay dong ruổi đường trần
Rồi sau ra biển phai dần mộng mơ.
Sông đi bỏ lại đôi bờ
Đâu rồi biên độ lửng lờ trùng khơi
Hoá thân thành áng mây trời
Thinh không vô lộ bên đời nắng vương
Quay đầu nhìn lại cố hương
Thuyền xưa còn đó bến thương hửng hờ
Sông về không có bến bờ
Lòng trong vô hạn lặng chờ trăng lên.
BÓNG THỜI GIAN
Trăng tàn bóng của thời gian
Vầng dương một thoáng đêm màn sương rơi.
Tình sâu rồi cũng buông trôi
Đường ai đi đó về nơi chốn nào!
Mênh mông biển rộng sóng trào
Nghiệp duyên chiêu cảm thêm vào nổi đau.
Nếu không có Phật còn đâu…
Một đời ảo ảnh đường sầu lãng du.
CẦU NGUYỆN
Nổi khổ trần gian chẳng chừa ai
Dịch dập đời trôi lịm tương lai
Thiên tai, động đất, lũ, hạn hán
Chiến tranh giết hại súng kề vai.
Nhân loại bao đời qua cuộc chiến
Đấu tranh giành sống vọng tương lai
Ai gây nghiệp chướng đầy âm bản
Có phải tình thương đã tàn phai!
Đốt nén hương lòng cầu ân Phật
Giúp đời vơi bớt mọi niềm đau
Một chút tâm tình khơi ánh lửa
Trí tuệ, từ bi giữa bể dâu.
CHỜ HOA
Xuân về hoa nở lẽ tự nhiên
Vẫn nghĩ ngàn năm vạn sự thường
Đổi thay chỉ ở trong tâm tưởng
Nào biết loài hoa lắm sầu vương.
Buồn vui tươi héo bao sắc thái
Ai rõ đường đi giữa khói mây
Sáng sớm tươi xinh chiều úa héo
Tình trao chưa trọn mắt hoen cay.
Nụ hé đợi chờ lúc chớm nở
Mầm xanh bướm lượn đẹp như thơ
Một đàn kiến nhỏ vui làm tổ
Nụ mầm bất chợt hết thời mơ
Xuân về hoa nở an lòng chủ
Bao tháng ngày qua bỏ công trông
Sáng nay vài đóa đua trong gió
Hiến tặng đời khoảng lặng mênh mông.
CHỐNG DỊCH
Ở nhà thiết lập muôn duyên
An trong sống động cảnh yên tâm lành,
Lời kinh như cánh rừng xanh
Dịu dàng cánh bướm bên hành lang bay,
Cúi đầu lạy Phật chấp tay
Nguyện cầu nhân thế hết cay đắng đời,
Lặng yên thiền tọa tuyệt vời
Sáng trong tỉnh lặng dòng trôi muộn phiền.
CHÙA TỪ TÂN KHÓA LỄ SÁM HỐI
“Con đã gây ra bao lầm lỡ
Khi nói khi làm khi tư duy
Đam mê, hờn giận và ngu si
Nay con cúi đầu xin sám hối.
Một lòng xin cầu Phật chứng tri
Bắt đầu hôm nay nguyện làm mới
Nguyện sống đêm ngày trong chánh niệm
Nguyện không lập lại lỗi lầm xưa.
Bao nhiêu lầm lỗi cũng do tâm
Tâm tịnh còn đâu dấu lỗi lầm
Sám hối xong rồi lòng nhẹ nhõm
Ngàn xưa mây bạc vẫn thong dong”
-Nam mô Cầu Sám Hối Bồ Tát-
CHÙA VẪN NHƯ XƯA
Hương trầm thơm tỏa tháng ngày qua
Chùa vẫn như xưa lá xanh hoa
Bướm đã bay về quanh lối cũ
Ve sầu cất tiếng vạn lời ca
Sân trước im lìm cây đứng bóng
Trời xanh mây trắng dáng chưa qua
Thế giới còn in trong cõi lặng
Nhớ người nhớ cảnh nhớ thu xa.
CÕI PHẬT CÕI XUÂN
Phật ở trên lầu hoa dưới sân
An nhiên ngồi ngắm khói trầm xông
Bao la cành lá vô phân biệt
Một cõi hoa vàng chợt nở tung.
CON SÓC NHỎ
Sáng mùa Đông thành phố
Trời trở lạnh bao giờ
Cây vẫn xanh màu lá
Chim thức dậy tinh mơ.
Con sóc thân bé nhỏ
Hăm hở nhảy chuyền cành
Cây mận còn non trái
Nghiêng đầu ngó trời xanh.
Một chút niềm thất vọng
Một thoáng buồn ưu tư
Bóng ngày qua trước mặt
Chỉ thấy toàn bụi mù.
Ta cần tìm nữa không
Giữa cuộc đời biến động!
Con sóc ngồi yên lặng
Có phải chờ qua Đông?
CON VỀ
Quê hương vòng tay của mẹ
Dang xa mở đón con về
Đứa con dật dờ phố chợ
Mắt buồn mẹ ngóng chiều quê.
Đường dài tắt bóng hoàng hôn
Đưa nhau đêm tối vô hồn
Dõi theo tiếng lòng của mẹ
Con về bước nhỏ đầu thôn.
Con đi giấc mộng chưa thành
Hành trình gió bụi quay nhanh
Xác xơ phận đời cô lữ
Mong còn tìm lại ngày xanh.
Dù bao chặng đường cách trở
Lối về con vẫn tìm ra
Bởi vì trong con có mẹ
Vững tin đời hết phong ba.
CUỘC ĐĂNG TRÌNH
Bao ước muốn con tìm trong giấc mộng
Đời bớt đau theo năm tháng hoài mong
Khổ là điều không bao giờ dừng lại
Vẫn loay hoay qua vạn kiếp xoay vòng
Giấc mộng đi qua vốn là hư ảnh
Rồi cơn mơ riêng kiến tạo khung trời
Tay nắm chặt khối tình trần tơi tả
Nén lòng đau không nỡ thả buông trôi
Thầy đứng đó nhìn dòng đời xuôi ngược
Chờ con qua muôn vạn dặm hoang vu.
Chiếc thuyền nan buông mái chèo - Tĩnh lự
Bóng chiều loang trải rộng kiếp phiêu du
Thầy đứng đó vẫn chờ bàn chân nhỏ
Như tượng đài người mẹ ngóng con thơ
Tiếng mõ khua, âm vang vào muôn thuở
Chuông ngân nga xô sóng vỗ đôi bờ
Giữa cõi mênh mông, con đang ở đâu!
Gió thổi lên rồi, đêm sớm qua mau
Thức giấc chưa hay vẫn còn say ngủ?
Về mái nhà xưa, tâm sạch hận sầu!
Đêm đã hết mặt trời đang ló dạng
Ánh dương quang chiếu rọi cuộc đăng trình
Thầy vẫn đứng chờ con cùng bước nhịp
Chim ca vang trong nắng sớm lời Kinh
CUỘC HÀNH TRÌNH
Hành trình diệu vợi trời xanh
Dặm trường sa mạc khô hanh kiếp người
Hành trang gói một nụ cười
Gậy nương giác tỉnh nhẹ trôi giữa dòng.
Cô liêu lang bạt Tây Đông
Cố hương vẫy gọi bềnh bồng xa khơi
Đường xưa vốn đã hiện rồi
Buông tay huyễn tướng tan rơi- Nắng về.
No comments:
Post a Comment