Monday, January 22, 2024

Thơ Thích Viên Giác D

  DẤN THÂN 
Tài hoa dâng tặng cho đời
Vô công dụng đạo rạng ngời lối qua.
Dấn thân lay động Ta bà,
Ai người biết nẻo bóng tà dương bay.
Thời gian thế sự hao gầy,
Hư không gói lại đong đầy hình dung.
Đường xưa dõi bước vô cùng,
Đường nay tiếp độ rừng tùng thênh thang.
 
ĐẦU TIÊN
Cái đầu tiên luôn đẹp
Nét dịu dàng lung linh
Ánh sao đêm vụt tắt
Bầu trời vọng lời kinh
Cái đầu tiên luôn đẹp
Nỗi u buồn đớn đau
Trước khi cơn bão đến
Vũ trụ vào lắng sâu.
Ta giật mình đêm vắng
Linh hồn chợt bay cao
Nhạt mờ bao phiên bản
Vui buồn về xôn xao.
Ngồi yên bên dòng sống
Nghe gió đời vi vu
Bên kia là rặng núi
Thăm thẳm chốn sương mù.
 
ĐÊM XƯA
Im lặng đêm về
Năm xưa vó ngựa
Im lặng Người đi
Vũ trụ đợi chờ.
Dòng sông sóng dậy
Im lặng đôi bờ
Rừng khuya tỉnh giấc
Ánh trăng tỏ mờ
Đêm tàn sương lạnh
Thấp thoáng huyền cơ
Người ngồi im lặng
Sáng một trời thơ.
 
ĐI CHÚC MỪNG GIÁNG SINH
Phật Đản sinh ngày Hè
Chúa Giáng sinh trời Đông
Nóng lạnh của thế nhân
Một dòng đời chuyển động.
Lòng người thường hai ngõ
Một lối vào khổ đau
Trái tim hồng tan vỡ
Niềm vui tìm ở đâu?
Kẻ lên thuyền cứu độ
Người đi vào ân sâu
Đường về tuy khác nẻo
Ước mong hết chuyện sầu.
 
ĐI ĐÂU RỒI CŨNG VỀ
Đi đâu rồi cũng về
Con đường dài thăm thẳm
Lữ khách chiều sơn khê
Gót chưa mòn, đau thấm.
Đường nào để đi tới
Ai là bạn thiết thân
Lòng âm ba đồng vọng
Biết còn xa hay gần!
Nắng vàng và mây trắng
Hay u ám trời Đông
Hương vị nào cũng đắng
Dù dòng đục hay trong.
Đi gần nửa cuộc đời
Lối ngõ nào cũng lội
Chỉ con đường tâm linh
Cõi lòng còn bối rối.
Thầy lắng nghe con nói:
“Đi đâu rồi cũng về”
Về đâu chưa thấy bến
Con có nhớ trời quê?
Ra đi một chuyến về
Con đò qua bờ mới
Soi bóng tỏ nguồn mê
Lên đường là đã tới.
Khúc nhạc lòng con hát
Sống trọn vẹn ngày Xuân
Cùng đi trong nhịp thở
Quê hương Trời trong xanh.
 
ĐÔI BỜ
Giữa đôi bờ sóng vỗ
Con đường về quanh co
Hạnh phúc và đau khổ
Cùng lên một chuyến đò.
Mây Xuân màu trắng bạc
Bầy chim trời bay cao
Lá trên cành rơi rụng
Nụ mai vàng xôn xao.
Chiếc lá vàng không chết
Chuyển hóa thành trời xanh
Lộc biếc về thăm Tết
Niềm vui cùng tử sanh.
 
ĐƯA NGƯỜI
Chấp tay xin nguyện cho người
Vơi đi nỗi khổ đơn côi lạc loài
Vượt qua sa mạc lầm sai
Nương vào Phật pháp liên đài hoá sanh.
 
ĐƯỜNG ĐI TỚI
Em đứng trên triền dốc
Lên đỉnh núi phù vân
Dáng nghiêng chiều mây vắng
Bóng trải dài hoá thân.
Hành trình về non đỉnh
Đường lối mịt mù sương
Vẫn âm thầm lặng lẽ
Từng bước dù tơ vương
Thoáng nhìn xuống chân núi
Những cánh tay người thương
Vẫy mời em ở lại
Thôi khắc khoải dặm trường!
Đường đi là dốc đứng
Không tiến tức là lui
Em bận lòng hướng thượng
Bến chờ một trời vui
Xoè bàn tay nhỏ bé
Em mơ nắm tầng không
Tìm nấc thang đi tới
Bầu trời xanh mênh mông.
Chí nguyện là cao cả
Buông bỏ thời thanh xuân
Tìm đi theo tiếng gọi
Viễn ly cuộc hồng trần.
Rạng rỡ mặt trời cao
Giọt mồ hôi nôn nao
Như hạt sương trên cỏ
Tìm lối về lao xao.
Từng ngôi sao lấp lánh
Giữa màn đêm thiêng liêng
Em lặng nghe rộn rã
Vũ trụ đã lên đèn.
 
ĐƯỜNG TA ĐI
Nhân gian vẫn hẹn thề
Qua từng cuộc đổi thay
Dòng đời không trở lại
Bao lời mộng gió bay.
Ngồi bên bờ sông vắng
Thu về trên ngón tay
Soi bóng mình im ắng
Vui buồn ai có hay!
Khi mặt trời còn ngủ
Con ốc vàng co ro
Sương mù trên lối cũ
Mảnh tình đầu ai cho.
Khi chân trời tỏ rạng
Ánh mai hồng trên mi
Xuyên qua tình hư ảo
Tỉnh thức đường ta đi.
 
ĐƯỜNG VỀ
Công phu chánh niệm tinh cần,
Đấu tranh dứt bỏ xa dần ngoại duyên,
Đi qua trần thế lụy phiền,
Bến bờ giác ngộ cõi miền thong dong.


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...