NHƯ MỘT DÒNG SÔNG
Sông vẫn chảy, một đời sông lơ lửng
Lên xuống, buồn vui do bởi dòng triều
Bao nỗi lòng trôi theo từng con nước
Vàng phố nắng chiều lững bóng liêu xiêu
Em có thể sẽ không còn quay lại
Ta cũng như em - còn gì bên sông?
Bến bờ xa kia còn chăng ảo mộng
Tiếng ếch lạc loài ngơ ngác ngóng trông
Người đến rồi đi có khi biền biệt
Một đời tình nhân sống sót bao lâu
Sông dẫu đôi bờ khúc sâu khúc cạn
Nhưng đời sông chung thủy mãi một màu
Sông vẫn là sông - một đời thanh thoát
Lũ mãi xôn xao níu kéo chân cầu
Mặc gió lao xao sóng xô bờ gọi
Dẫu đất lở bồi sỏi đá tìm nhau
Ta tình cờ như cơn mưa thầm lặng
Em mãi vô tình như một dòng sông
Có những góc chiều ngồi thầm lặng
lắng lòng về lại cõi thinh không
mùa đông đến chưa mà xa vắng
hiên nắng hoàng hôn về mênh mông
Có những góc đường trong nỗi nhớ
chờ đã bao lần chẳng thấy qua
nón lá có còn che nắng hạ
níu áo, gió tung vạt trắng ngà
Có những góc đời quanh khu phố
thương thầm, vờ vịt không thấy nhau
mãi đến một hôm nghe tiếng pháo
còn nỗi đau nào hơn mất nhau
Có những góc nhà thềm cô quạnh
chiếc ghế nhiều năm không ai ngồi
chẳng ai thay thế người đi vắng
lạnh lẽo chịu đời, hứng lá rơi
Góc chiều, ngồi lại trên chiếc ghế
im ắng nằm bên một góc nhà
là một góc đời trong góc phố
người góc đường xưa - nay vắng xa
Ta rót lời khua vang đáy cốc
Se lạnh ôm lòng trong cánh tay
Chếnh choáng liêu xiêu, chiều cuối ngã
Giọt sót nào còn chạm ngà say
Trở giấc nửa mê vờn nửa tỉnh
Linh hồn luẩn quẩn giữa vườn đêm
Có đóa quỳnh kiêu sa lãng mạn
Ta thoát thân thành loài bướm đêm
Mờ xa lãng đãng màu sắc tím
Mơn trớn nhụy vàng đóa hoa sim
Có hàng mi vút cong lơ lửng
Đêm ấy linh hồn lạc trong tim
Ta thấy trăng soi bờ môi ngỏ
Ướt đường ngôi kẽ giữa cánh tim
Đôi mắt hờ run run khép mở
Em thở vào ta - lặng, im lìm
Ta ngồi se sắt bên hư ảo
Nâng chén mời người hay mời ta
Hương cánh quỳnh hoa bay lơi lả
Men rượu vỗ về trên thịt da
Ta rót hồn ta vào tuyệt cốc
Mơ thấy xa mờ, em với ta
Sẽ có ngày ta về với núi
Nhìn thấy quê nhà giăng khói lam
Nơi đã chào đời bằng tiếng khóc
Trăm năm rồi cũng phải yên nằm
Sẽ có ngày ta về với suối
Lắng nghe lời gọi của lá cây
Róc rách tiếng lòng qua kẽ đá
Gửi gắm hồn theo mỗi áng mây
Sẽ có ngày ta về với biển
Phó mặc đời theo sóng lênh đênh
Thả linh hồn nổi trôi vô định
Ngã lòng rơi vào cõi mông mênh
Sẽ có ngày ta về với đất
Tìm lại lời ru trong giấc mơ
Hòa lẫn đan xen cùng cát bụi
Vùi trong vô ngã của hoang sơ
Sẽ có một ngày về với mẹ
Thấy anh ngồi trà đạo bên cha
Dưới giàn thiên lý nghe chị hát
Về lại cùng chung một mái nhà
Một ngày nào đó! Rồi sẽ đến
Còn gì để nói - nói đi em
ta về giữa núi nghe hơi thở
róc rách, miên man tiếng suối nguồn
trầm mặc rừng khuya sầu ngọn cỏ
lá hứng chịu lời, mặc mưa tuôn
ta về với biển nghe sóng vỗ
trôi nổi bọt bèo giữa trùng khơi
trót thân là dã tràng se sắt
lên xuống triều dâng bạt cuối trời
ta về qua phố nghe tiếng gọi
chiều bên khung cửa ai ngoắt tay
quay nhìn, xa lạ lòng bỡ ngỡ
lầm lũi ngậm ngùi ai có hay
ta về qua giáo đường thấy Chúa
thánh giá võ vàng trên tường vôi
hàng cây bông sứ nằm trơ trọi
vang tiếng chuông chiều ngân xa xôi
ta về ngồi lại nơi chùa vắng
tịnh niệm gõ đều, thoảng tiếng kinh
là chốn trần gian hay cõi Phật
ta có về đâu cũng một mình
Về, ngang qua lối cũ
Vườn nhà ai chơi vơi
Hàng thông nằm trơ trọi
Hoa sữa sà đôi nơi
Lòng nghe sao vời vợi
Đi trên đất quê nhà
Trưa im lìm bóng ngả
Mỏi mòn theo nắng mưa
Lén ngồi trên thềm cửa
Nhìn lại căn nhà xưa
Vách tường vôi loang lổ
Tơ nhện thòng - đong đưa
Quê người, hong một nửa
Còn một nửa, quê nhà
Nắng hao gầy xa lạ
Giữa vách đời xanh xao
Đêm thay ngày khăn áo
Nhìn sông ánh nguyệt lầu
Lênh đênh dòng hư ảo
Trăng soi về nơi đâu?
Chiều nghiêng nghiêng khóm lá
Láng giềng xưa nơi nao?
ta viết bài thơ cho người ngàn dặm
thương nhớ mơ hồ như áng phù vân
từ dạo xa quê chưa lần gặp lại
từ dạo đường xưa cát nóng chân trần
lời ghi lênh đênh khắc trên phiến lá
thả lềnh bềnh theo con nước xuôi dòng
từ dạo ra đi mưa phùn rát mặt
từ dạo tiễn người, qua bên kia sông
cũng là sông nhưng không là Dịch Thủy
người qua sông không thể là Kinh Kha
trách cứ làm chi biển hồ đá núi
xã tắc cho ai? gánh vác sơn hà
thiên lí dặm trường cách ngăn đôi ngã
chân lí bờ xa ảo diệu sương mù
cao vút giữa trời thiên thu một cõi
trượng phu cởi lòng, lồng lộng chân như
...
người ra đi không về từ dạo ấy
bên sông chiều có tiếng hát dân ca
phiêu bạt cuối ngàn lẻ loi chim sáo
trôi lạc hướng đời biền biệt phương xa
Còn nhớ tháng năm ta về phố lạ
Gió chớm sang mùa tuổi đã ba mươi
Nơi có hàng phong giữa trời đổ lá
Có những ngày ngồi lặng ngắm tuyết rơi
Còn nghe tiếng con vui đùa trong nắng
Thơ dại môi cười như nụ hồng hoa
Những chiều vàng thu tung tăng với lá
Đêm giấc mơ yên ấm dưới mái nhà
Nhớ con ngày nào dung dăng qua phố
Đèn hoa xứ người giăng mắt say mê
“Laughing all the way” con theo lời hát
“Jingle bells, jingle bells - jingle all the way…”
Phố người bây giờ không còn xa lạ
Về lại đường xưa nhớ bước chim non
Cũng những hàng phong mỗi mùa thay lá
Như tuổi theo người phai vết vàng son
Chiều qua phố xưa vọng về bài hát
Có tiếng chuông vang lời “jingle bells”
Nhớ con tuổi nào bên chân lẽo đẽo
Như cơn gió chiều chợt thoảng bay theo
Ta chỉ là hạt bụi
Em khác gì giọt sương
Giữa đất trời lồng lộng
Bên biển đời mênh mông
Bụi bay qua sông rộng
Lẫn xuống vùng đất hoang
Sương mai rơi thầm lặng
Thấm trên bãi cát vàng
Thân như đời cây cỏ
Từ đất nẩy mầm non
Sương đêm hòa cát bụi
Chớm nụ hoa - tâm hồn
Hoa mang bao huyền thoại
Cao thượng và kiêu sa
Hoa một đời thảo mộc
Hoa mãi vẫn là hoa
Hoa đi ra từ đất
Nuôi dưỡng bởi sương đêm
Trong vô thường cát bụi
Có phần ta và em
Này hoa loài chung thủy
Xin đừng quên nghe em
No comments:
Post a Comment