BÓNG XƯA
Em về phố lạ, xa đồi núi
Từ dạo rời quê hương Quế Sơn
Ngang nhà mắt liếc nghiêng vành nón
Guốc mộc em mang nhẵn gót mòn
Về con xóm nhỏ tìm nương náu
Có ngôi miếu cũ bạc màu vôi
Ta như bướm quẩn quanh khóm lá
Em đóa hồng lan nét tuyệt vời
Con đường đất cát qua mỗi bận
Lãng đãng sương chiều mỗi ngày thu
Chút nắng vàng loang bên thềm cửa
Vạt áo em qua trắng sương mù
Có lần, em sợ qua miếu vắng
Ta được làm người theo dưới mưa
Xao xuyến đi bên, tay níu chặt
Hơi ấm quấn quanh, nói sao vừa
Ngồi đây thầm nhớ ngôi miếu cổ
Xóm cũ bao năm? Tên mới hoài
Nhớ người em gái, quen dạo ấy!
Chắc đã nhòa theo bóng chiều phai
Ta như sương đọng từ mái ngói
rơi xuống tình cờ trên tóc em
tham lam ôm lấy phần da thịt
thấm ướt trong em sợi tóc mềm
Ta như loài bướm hoang cầu thực
về tìm lan huệ chốn vườn xưa
hoa vãn suốt mùa đông, xa vắng
mỗi lá khô vàng níu đong đưa
Ta như đom đóm trong rừng vắng
lơi lả cùng trăng sao ái ân
lao theo ánh sáng màu hư ảo
nám, cháy một đời - kiếp thiêu thân
Ta là hạt bụi từ cơn lốc
trôi giữa bạt ngàn - cõi phù vân
bỏ mặc, bay trong trời gió lộng
cuốn, lạc vào nơi chốn hồng trần
Ta về gót đã hằn bao nỗi
dừng lại một hôm cuối chân đồi
tàn thu, nghe tiếng lòng se sắt
vang vọng chuông chiều ngân xa xôi
Rồi sẽ yên nằm trong bóng tối
Cởi trói linh hồn cho buông trôi
Mẹ gánh xuân về trên đôi gióng
Níu giữ mùa xuân bằng đôi tay
Đôi chân theo mỗi ngày quang gánh
Gánh cả một đời không đổi thay
Mẹ gánh má hồng thời xuân sắc
Gánh lấy nợ duyên bởi cung hằng
Gánh phận đời theo lời nguyện ước
Gánh tình yêu cha dưới ánh trăng
Mẹ gánh cả mùa xuân xa vắng
Gánh lấy những ngày mưa lê thê
Gánh cả bùn văng, qua đất sét
Gánh lối mòn in bước chân quê
Mẹ gánh bình minh trên da tóc
Gánh cả sương mù giăng sớm mai
Gánh bóng hoàng hôn chiều tắt nắng
Soi mảnh hao gầy dáng mảnh mai
Còn bao nhiêu mảnh đời? Mẹ gánh
Áo chằm, chắp từng mảnh vải thô
Bó lấy mảnh thân đầy vá víu
Nhường mảnh chăn nằm cho trẻ thơ
…
Rồi những xuân sau về khuất mẹ
Đôi gióng già nua rũ bên thềm
Vắng bước chân người về quang gánh
Tưởng nhớ nụ cười xuân ấm êm
Tháng chạp chừng như đang về ngoài phố
Thoáng nghe âm vang qua mỗi góc đường
Thấy bóng ai đi về xa cuối hẻm
Trong nắng vàng rêu phong phủ trên tường
Đã lắm lần về đi qua con hẻm
Ngả tắt băng ngang Cường Để phía sau
Mới đây! Hôm nào chờ nhau góc phố
Xe đạp đèo nhau - ngược gió, qua cầu
Mà nhớ tiếng gàu khua con hẻm nhỏ
Giọt nước nào rơi trong giếng trưa hè
Tiếng ai gọi người bán chè tàu xá
Nhớ nắng loang dài soi bước chân quê
Nhớ những đường đêm tỏ mờ điện tắt
Hong hóng chờ trong ánh sáng lu mờ
Rón rén dắt nhau qua cầu An Hội
Lơ lửng, thẩn thờ nhìn bóng Thu trôi
Những sáng thênh thang lặng lờ hẻm phố
Tiếng dép ai qua như đi trong nhà
Có tiếng xe bò ngang qua cọc cạch
Nghe trẻ học bài tập đọc ê - a
Tháng Chạp rồi sao? Thêm lần lỡ hẹn
Bao giờ mới về qua lại hẻm xưa
thân chiến mã cũng chùn chân mỏi vó
mỗi bước theo người là mỗi truân chuyên
răng nghiến chặt còn bật lên tiếng nấc
năm tháng nằm gai nếm mật bưng biền
ngậm ngùi đánh rơi một thời son trẻ
lầm lội, lối mòn - sinh lộ hoang mang
đêm trắng, trăng khuya soi từng kẻ lá
rờn rợn ma hời tiếng hú sói hoang
có những mùa đông sương chiều bảng lảng
mơ tưởng dáng ai, da tóc mượt mà
nghe tiếng suối khe giấu hồn buông thả
reo rắt trong lòng qua tiếng sơn ca
tàn tật về từ rừng sâu núi thẫm
nhìn lá cờ bay nghe hát quốc ca
sau những thu sang vàng khô lá đỏ
là những mùa đông, lạnh buốt mái nhà
một đời hiến dâng làm thân chiến mã
vắt đến tận cùng bỏ vỏ xác xơ
tả tơi, hàng cây sau mùa giông bão
chiếc lá cuối cùng rồi cũng chơ vơ
mùa đông rụi tàn ai còn? ai mất?
có nhớ đến người nằm xuống bơ vơ
Vầng trăng nào treo tựa nhành nguyệt quế
Sao giống bóng trăng về bên tuổi thơ
Lấp lánh ánh trăng soi mòn nỗi nhớ
Qua, đã mấy mùa! Sáng nắng - chiều mưa
Xa lắm! Nhớ không? Trăng rằm đôi lứa
Hai đứa mon men, chờ đợi cơm chùa
San bát canh chay thơm mùi hương lúa
Chia trái cam xanh, cắp sau miếu thờ
Ngược dòng Lạc nhau Trăng về dang dở
Rằm, bên xứ người nhớ bát cơm chay
Thấy ai chắp tay nguyện cầu cúng vái
Lời niệm có còn? Hay đã khói mây!
Trăng ở bên này hay về nơi ấy
Soi bóng đôi bờ chỉ mỗi vầng trăng
Ai có trách hờn nếu trăng đi vắng
Trăng tuổi ngây thơ đến được bao lần?
Kinh đêm ba mươi gõ sầu thầm lặng
Ngước hỏi sao trời ai giấu trăng xưa
ta như dòng suối mọn
từ núi thẳm rừng sâu
qua bao mùa thu vắng
ngước nhìn trời mưa ngâu
đi ra từ con suối
trôi lạc đến dòng sông
cuốn đời ra biển rộng
gối lên sóng ngông cuồng
ta về qua con suối
rừng chiều dưới lũng sâu
khói lam vương màu áo
như nhang khói - thu sầu
suối bây giờ đá sỏi
đất bồi lở dòng sông
tìm đâu màu nắng hạ
thu phai áo lụa hồng
hiên người chiều ngả bóng
thu ngơ ngác hoàng hôn
quê đâu? là nơi chốn
đêm trú ngụ linh hồn
ta đứng nhìn chiếc lá
buông lửng khửng lưng trời
thân treo bằng tơ nhện
hứng, chờ giọt sương rơi
ta giờ ngồi nhặt lá
bên chiếc úa vàng rơi
có nhánh nằm vời vợi
có cọng sầu chơi vơi
…
mưa muộn phiền phiến đá
lăn giọt buồn đôi nơi
thềm ai ngồi xa vắng
nhặt lá mùa thu rơi
ta, nơi bờ tây nhìn ngày đang xuống
em đón sớm mai bên kia bờ đông
mặt trời bên em xôn xao nắng ấm
ta bên này nhìn trăng lững trên sông
em: dang tay chờ bình minh đón nhận
ta: giữa hoàng hôn khuất bóng ngậm ngùi
đến, chưa một lần cạn lời ân ái
đi cũng vội vàng chưa kịp buồn vui
em, hướng dương soi sáng màu hư ảo
cố định một đời tiền kiếp định tinh
ta, giữa thiên hà chờ đêm bỏ ngỏ
băng theo sao trời xuống cõi hành tinh
đã bao lần ta thấy màu trăng vỡ
lạc chốn rừng già chờ đợi nắng đêm
thoi thóp suối nguồn, chìm sâu đáy cốc
ngước hỏi sao ngàn: nơi đâu có em!
nhật nguyệt đôi bờ, ngày lên đêm xuống
trăng đến muộn màng trôi dạt mênh mông
có giọt mưa khuya về rơi thầm lặng
vỡ bóng nguyệt hằng từng mảnh trên sông
No comments:
Post a Comment