DẠ VŨ
Ta vẫn chờ em bên ngoài ô cửa
Dấu ngày trôi tiếng bìm bịp kêu thương
Ta nghe thấy em về trong cổ tích
Hương Thục Uyên dìu dịu phía hiên chiều
Tay chưa chạm đã như gần hơi thở
Mắt chưa nhìn tình đã thấy mênh mông
Ta giẫm bóng về phía ngày không gió
Em dịu dàng thổi từng ngọn thu phong
Ta ngồi nhặt mùa đi trên tóc rối
Quến chặt đêm để rót ngày gần
Bến thiên lương chờ thuyền em neo đậu
Dẫu lở bồiLòng dạ vũ xanh xưa
Đêm
các cánh cửa khép chặt một dấu lặng!
Đêm cửa sổ tâm hồn mở toang đầy gió
Bóng đêm thỏa hiệp
Nỗi cô đơn thức giấc hoàn hảo
Tư tưởng sục tìm
Bới lục trong từng ngăn ký ức thời gian
Nỗi nhớ chông chênh về một bức tranh
Về một bình minh đầy hoa và nắng
Giữa vách hồn vực âm dư chấn
Trong không gian tràn ngập tiếng cười
Những vòng tay ôm chưa mặc định tan hợp một lần
Những vòng xe Chở đời nhau ngày hai buổi xuôi truông
Gập con đường, vàng lối cỏ muồng
Những vòng xe Là vòng tròn hạnh phúc đan suông
Thế mà tan...Những giấc mơ cầu vồng
Hào quang tỏa sáng lung linh
Thế mà tàn...
Đêm Nỗi nhớ cong vênh
Cơn khát hạnh phúc phủ chụp cháy khô vòm cổ
Đưa tay níu. Sợi buồn làm tổ
Con nhện cô đơn giăng cửi một khung sầu
Con thằn lằn độc thoại niềm đau
Ngày lệch dấu Con ốc dúi mặt cuộn mình
trong lớp vỏ Người đàn bà giấu cô đơn luồn vào khuy áo
Sông buồn gì? Dúi mặt vào đêm...
ĐEM PHƠI NỖI NHỚ
Phải áng mây từ viễn xứ không?
Cho ta gởi chút nắng đầu đông
Hong hồn phiến lá buồn trên nhánh
Sưởi bóng đò đêm lạnh cuối dòng
Kẻ thức bên đèn khô giọt đếm
Người đi giữa buổi cạn mùa trông
Ai phơi nỗi nhớ ngày dông bão
Để cánh buồm xa ngập gió lòng
ĐỊA ĐÀNG KHÉP CỔNG
Mai về cố lý chuyến đò đêm
Chút gió heo may tiễn trước thềm
Ngậm nửa vành trăng con nước cạn
Xô chiều bóng hạc khói trần êm
Tàn khuya…đổ xuống trang kinh nhỏ
Chạm giấc…mơ qua sỏi đá mềm
Hạt bụi đam mê vàng sợi nắng
Địa đàng cổng khép một lần thêm
ĐÊM CHẢY TRÀN QUA ĐÊM
Treo ngày trên sợi tóc
Đêm chảy tràn qua đêm
Trái mùa mưa lũng thấp
Con dế buồn lang thang
Lòng không là biên ải
Lửa khói mịt mù vây
Hồn không là mưa tuyết
Nghe dột phía hiên nằm
Quê hương ngày nắng rụng
Thủy úng trắng cánh đồng
Người nông dân ngửa mặt
Nước mắt ngược vào trong
Dẫu không là biển thẳm
Lòng nghe sóng mênh mông
Dẫu không là dòng sông
Hồn bên bồi bên lở
Bóng tối chờ ánh sáng
Đền thiêng chờ khói nhang
Không chờ. ta vẫn đến
Giữa đời nhau…vô thường!
ĐÊM NGHIÊNG
Đêm nghiêng tát cạn hồn mình
Thấy trăng chết đuối niệm tình chôn thay
Em ngồi chải tóc thơ ngây
Đi qua để lại nắng đầy phía tôi
ĐI TÌM…
Ta thả hồn ta xuống biển sâu
Làm con cá nhỏ hớp trăng đầu
Tìm cha giữa sóng trùng khơi lạnh
Gọi mẹ bên bờ đại hải lâu
Mơ nắng chở mùa qua núi thụy
Nên lòng theo thác đổ đêm ngâu
Gió khuya đã ngủ hay còn thức
Hãy đốt cùng ta nến nguyện cầu
ĐÓA MÃN KHAI
Bên chiều góp nhặt những tàn phai
Được mất hơn thua đốt thả dài
Gió cuốn mang theo về núi mộ
Ngày còn đọng lại thoáng hương mai
Ngồi nghe sỏi đá đêm tình tự
Thấy rụng ven hồn đóa mãn khai
Tiếng nguyệt cầm khuya từ vạn thuở
Còn ngân nhịp gọi phía trang đài
ĐÓA VÔ THANH
Vạn vật còn say khúc tĩnh ngâm
Chiều nghiêng tắt lịm phím cung trầm
Mưa nhàu cánh rụng bên hồ cạn
Đèn hắt hơi tàn giữa phố câm
Xin thả vần thơ xanh huyệt mộ
Liệm giùm dải lụa trắng chân tâm
Ai về Tịnh Độ mùa sen nở
Một đóa vô thanh lặng lẽ nằm
ĐOẢN KHÚC CHO MỘT NGÀY
Sớm gùi một giỏ mây
Qua cánh đồng nhân thế
Thác đời bên quán cỏ
Dự cảm một mùa lau
Trưa quảy đôi quang gió
Lòng thảo nguyên xanh về
Thổi chiều nghiêng bóng đỏ
Phù phiếm một cơn mê
Chiều vác nắng nguyên sinh
Bềnh bồng lên núi thuỵ
Lòng phù điêu mấy nổi
Giám định cuộc đi về
Đêm khua sào bảo chứng
Lên non một góc ngồi
Lòng Sadi khép cửa
Tiêu hoá cuộc buồn vui
Ngày…trả hương cho đất
Ngày…trả gió cho trời
Trả đời nhau sau trước
Dịu dàng nhìn mây trôi
ĐỘC THOẠI VỚI HÌNH HÀI
(Tâm & Thân)
Anh có thể là toà lâu đài tráng lệ
Hay thảo lư xanh trên bến sông này
Vẫn cần có em một vừng ánh sáng
Không mặt trời trái đất sẽ hoang vu *
Và cũng thế Linh hồn em sa thải
Ngọn gió hư vô khi thiếu hình hài
Tự bao giờ tạo hoá cũng biết yêu
Đất tìm trời. Núi tìm Sông in bóng
Anh tưới nước trên nguồn xanh sợi tóc
Em cỏ sương gầy guộc dấu hài qua
Từ khói sóng anh về đêm diện bích
Em bãi biền hoá thạch nửa trăm năm
Bè cỏ lạnh. Sương trên đầu kết tủa
Cồn đá xưa xin được bám rêu mềm
Đêm gió hú vô thường cơn lốc xoáy
Thụy Vân hề. Tiêu sái những duyên sinh
Đã trùng quan tình nhau trên mê lộ
Khi chưa tuổi tên. Chưa tượng hình hài
Những bình minh những hoàng hôn đối xứng
Phiên bản nào hoàn hảo giữa thân tâm
Trăng núi cũ qua sông còn ngoảnh lại
Thảo lư xưa cất giữ một thiên tình
Rồi một ngày ngôn ngữ úa trên mi
Không còn anh. Em không làm thơ nữa
Thân tàn tro. Tâm không là hiện thể
Cuộc hành trình từ đó phía không nhau
Ngay phút giây đây hạnh phúc ngọt ngào
Tình đôi ta tính trên nền hơi thở
Cám ơn anh thật thà như rêu cỏ
Cho tình em về đậu chốn nguyên Khê
DÒNG SÔNG KHUYẾT
Có một dòng sông
Không ra biển khơi
không về sông rộng
Sóng mải miết ngược dòng
Từng hạt lấp đầy bờ bãi đời con
Con tật nguyền từ buổi hoài thai
Đêm thượng huyền vượt cạn mẹ về với đất
Con trong tay cha bốn mùa phụng hiến
Nắng quái trên đầu lửa đổ dưới chân
Con không thể bay xa
chiều đã quá giang chiều
Cha làm gió
nâng cánh diều con lên bầu trời cao rộng
Bài thơ cha viết có cơn gió lộng
Thổi miên man mủn nát bậc thềm rêu
Bài thơ cha viết khói sóng ngược vào chiều
Bức thủy mặc gam màu trọc nắng
Cha giải những phương trình
như chiết mây về bảng trắng
Nhưng ẩn số đời con không đáp án tròn
Đêm gọi trời trời dắt nhớ vào quên
Ngày hỏi đất đất giấu cười trong khóc
Nước mắt con hiền như hạt thóc
Thiếu phù sa đời bên lỡ bên bồi
Trời đất có bốn mùa bằn bặt mùa xuân
Cha làm cánh én mùa con hoa mua nở
Trái tim cha tật nguyền di căn nỗi nhớ
Ru đời con nghìn ngọn sóng vỡ hồn mình
Đêm vẫn chờ thai nghén những bình minh
Ngày vẫn đợi dấu mưa về sa mạc
Chuyến tốc hành nhân sinh. chiều quá chật
Cha làm người thủy thủ già đưa con đến bến bờ xa
Cha không buông tay dù bão tố phong ba
Nhưng! cha sợ...ngày mai tan buổi chợ
Cha lên đò…Ai đưa con về?
Bóng đổ gập đường một chiếc lá khuyết…rơi…rơi!
Ta vẫn chờ em bên ngoài ô cửa
Dấu ngày trôi tiếng bìm bịp kêu thương
Hương Thục Uyên dìu dịu phía hiên chiều
Tay chưa chạm đã như gần hơi thở
Mắt chưa nhìn tình đã thấy mênh mông
Ta giẫm bóng về phía ngày không gió
Em dịu dàng thổi từng ngọn thu phong
Ta ngồi nhặt mùa đi trên tóc rối
Quến chặt đêm để rót ngày gần
Bến thiên lương chờ thuyền em neo đậu
Dẫu lở bồiLòng dạ vũ xanh xưa
Đêm
các cánh cửa khép chặt một dấu lặng!
Đêm cửa sổ tâm hồn mở toang đầy gió
Bóng đêm thỏa hiệp
Nỗi cô đơn thức giấc hoàn hảo
Tư tưởng sục tìm
Bới lục trong từng ngăn ký ức thời gian
Nỗi nhớ chông chênh về một bức tranh
Về một bình minh đầy hoa và nắng
Giữa vách hồn vực âm dư chấn
Trong không gian tràn ngập tiếng cười
Những vòng tay ôm chưa mặc định tan hợp một lần
Những vòng xe Chở đời nhau ngày hai buổi xuôi truông
Gập con đường, vàng lối cỏ muồng
Những vòng xe Là vòng tròn hạnh phúc đan suông
Thế mà tan...Những giấc mơ cầu vồng
Hào quang tỏa sáng lung linh
Thế mà tàn...
Đêm Nỗi nhớ cong vênh
Cơn khát hạnh phúc phủ chụp cháy khô vòm cổ
Đưa tay níu. Sợi buồn làm tổ
Con nhện cô đơn giăng cửi một khung sầu
Con thằn lằn độc thoại niềm đau
Ngày lệch dấu Con ốc dúi mặt cuộn mình
trong lớp vỏ Người đàn bà giấu cô đơn luồn vào khuy áo
ĐEM PHƠI NỖI NHỚ
Phải áng mây từ viễn xứ không?
Cho ta gởi chút nắng đầu đông
Hong hồn phiến lá buồn trên nhánh
Sưởi bóng đò đêm lạnh cuối dòng
Kẻ thức bên đèn khô giọt đếm
Người đi giữa buổi cạn mùa trông
Ai phơi nỗi nhớ ngày dông bão
Để cánh buồm xa ngập gió lòng
ĐỊA ĐÀNG KHÉP CỔNG
Mai về cố lý chuyến đò đêm
Chút gió heo may tiễn trước thềm
Ngậm nửa vành trăng con nước cạn
Xô chiều bóng hạc khói trần êm
Tàn khuya…đổ xuống trang kinh nhỏ
Chạm giấc…mơ qua sỏi đá mềm
Hạt bụi đam mê vàng sợi nắng
Địa đàng cổng khép một lần thêm
ĐÊM CHẢY TRÀN QUA ĐÊM
Treo ngày trên sợi tóc
Đêm chảy tràn qua đêm
Trái mùa mưa lũng thấp
Con dế buồn lang thang
Lòng không là biên ải
Lửa khói mịt mù vây
Hồn không là mưa tuyết
Nghe dột phía hiên nằm
Quê hương ngày nắng rụng
Thủy úng trắng cánh đồng
Người nông dân ngửa mặt
Nước mắt ngược vào trong
Dẫu không là biển thẳm
Lòng nghe sóng mênh mông
Dẫu không là dòng sông
Hồn bên bồi bên lở
Bóng tối chờ ánh sáng
Đền thiêng chờ khói nhang
Không chờ. ta vẫn đến
Giữa đời nhau…vô thường!
ĐÊM NGHIÊNG
Đêm nghiêng tát cạn hồn mình
Thấy trăng chết đuối niệm tình chôn thay
Em ngồi chải tóc thơ ngây
Đi qua để lại nắng đầy phía tôi
ĐI TÌM…
Ta thả hồn ta xuống biển sâu
Làm con cá nhỏ hớp trăng đầu
Tìm cha giữa sóng trùng khơi lạnh
Gọi mẹ bên bờ đại hải lâu
Mơ nắng chở mùa qua núi thụy
Nên lòng theo thác đổ đêm ngâu
Gió khuya đã ngủ hay còn thức
Hãy đốt cùng ta nến nguyện cầu
ĐÓA MÃN KHAI
Bên chiều góp nhặt những tàn phai
Được mất hơn thua đốt thả dài
Gió cuốn mang theo về núi mộ
Ngày còn đọng lại thoáng hương mai
Ngồi nghe sỏi đá đêm tình tự
Thấy rụng ven hồn đóa mãn khai
Tiếng nguyệt cầm khuya từ vạn thuở
Còn ngân nhịp gọi phía trang đài
ĐÓA VÔ THANH
Vạn vật còn say khúc tĩnh ngâm
Chiều nghiêng tắt lịm phím cung trầm
Mưa nhàu cánh rụng bên hồ cạn
Đèn hắt hơi tàn giữa phố câm
Xin thả vần thơ xanh huyệt mộ
Liệm giùm dải lụa trắng chân tâm
Ai về Tịnh Độ mùa sen nở
Một đóa vô thanh lặng lẽ nằm
ĐOẢN KHÚC CHO MỘT NGÀY
Sớm gùi một giỏ mây
Qua cánh đồng nhân thế
Thác đời bên quán cỏ
Dự cảm một mùa lau
Trưa quảy đôi quang gió
Lòng thảo nguyên xanh về
Thổi chiều nghiêng bóng đỏ
Phù phiếm một cơn mê
Chiều vác nắng nguyên sinh
Bềnh bồng lên núi thuỵ
Lòng phù điêu mấy nổi
Giám định cuộc đi về
Đêm khua sào bảo chứng
Lên non một góc ngồi
Lòng Sadi khép cửa
Tiêu hoá cuộc buồn vui
Ngày…trả hương cho đất
Ngày…trả gió cho trời
Trả đời nhau sau trước
Dịu dàng nhìn mây trôi
ĐỘC THOẠI VỚI HÌNH HÀI
(Tâm & Thân)
Anh có thể là toà lâu đài tráng lệ
Hay thảo lư xanh trên bến sông này
Vẫn cần có em một vừng ánh sáng
Không mặt trời trái đất sẽ hoang vu *
Và cũng thế Linh hồn em sa thải
Ngọn gió hư vô khi thiếu hình hài
Tự bao giờ tạo hoá cũng biết yêu
Đất tìm trời. Núi tìm Sông in bóng
Anh tưới nước trên nguồn xanh sợi tóc
Em cỏ sương gầy guộc dấu hài qua
Từ khói sóng anh về đêm diện bích
Em bãi biền hoá thạch nửa trăm năm
Bè cỏ lạnh. Sương trên đầu kết tủa
Cồn đá xưa xin được bám rêu mềm
Đêm gió hú vô thường cơn lốc xoáy
Thụy Vân hề. Tiêu sái những duyên sinh
Đã trùng quan tình nhau trên mê lộ
Khi chưa tuổi tên. Chưa tượng hình hài
Những bình minh những hoàng hôn đối xứng
Phiên bản nào hoàn hảo giữa thân tâm
Trăng núi cũ qua sông còn ngoảnh lại
Thảo lư xưa cất giữ một thiên tình
Rồi một ngày ngôn ngữ úa trên mi
Không còn anh. Em không làm thơ nữa
Thân tàn tro. Tâm không là hiện thể
Cuộc hành trình từ đó phía không nhau
Ngay phút giây đây hạnh phúc ngọt ngào
Tình đôi ta tính trên nền hơi thở
Cám ơn anh thật thà như rêu cỏ
Cho tình em về đậu chốn nguyên Khê
DÒNG SÔNG KHUYẾT
Có một dòng sông
Không ra biển khơi
không về sông rộng
Sóng mải miết ngược dòng
Từng hạt lấp đầy bờ bãi đời con
Con tật nguyền từ buổi hoài thai
Con trong tay cha bốn mùa phụng hiến
Nắng quái trên đầu lửa đổ dưới chân
Con không thể bay xa
chiều đã quá giang chiều
Cha làm gió
nâng cánh diều con lên bầu trời cao rộng
Bài thơ cha viết có cơn gió lộng
Bức thủy mặc gam màu trọc nắng
Cha giải những phương trình
như chiết mây về bảng trắng
Nhưng ẩn số đời con không đáp án tròn
Đêm gọi trời trời dắt nhớ vào quên
Ngày hỏi đất đất giấu cười trong khóc
Nước mắt con hiền như hạt thóc
Trời đất có bốn mùa bằn bặt mùa xuân
Trái tim cha tật nguyền di căn nỗi nhớ
Ru đời con nghìn ngọn sóng vỡ hồn mình
Đêm vẫn chờ thai nghén những bình minh
Cha làm người thủy thủ già đưa con đến bến bờ xa
Cha không buông tay dù bão tố phong ba
Cha lên đò…Ai đưa con về?
Bóng đổ gập đường một chiếc lá khuyết…rơi…rơi!
No comments:
Post a Comment