CÁNH CỬA HIỆN SINH
Mượn bóng chiều vàng thỏa hiệp đêm
MâyTần qua Sở phủ non thiêng
Rêu phong khóa kín hồn bia đá
Bia miệng ngàn năm ngậm tuổi tên
Vác nỗi buồn lên gõ cửa trời
Dọc hàng mây trắng nắng ai phơi
Thiền am bóng bụt vừa đi vắng
Sương tuyết hồn ta hóa thạch ngồi
Dúi ngày sau cánh cửa hiện sinh
Ếch trước gương soi thẹn bóng mình
Đục nước ao nhà trăng lõa thể
Bên hồ chết cạn giọt nguyên sương
Gõ xuống hợp âm một nốt trầm
Dội vào vách đá lặng thinh âm
Chúa trên thập giá cười ngạo nghễ
Phật ngự đài sen bất động thiền
Mượn bóng chiều vàng thỏa hiệp đêm
MâyTần qua Sở phủ non thiêng
Rêu phong khóa kín hồn bia đá
Bia miệng ngàn năm ngậm tuổi tên
Vác nỗi buồn lên gõ cửa trời
Dọc hàng mây trắng nắng ai phơi
Thiền am bóng bụt vừa đi vắng
Sương tuyết hồn ta hóa thạch ngồi
Dúi ngày sau cánh cửa hiện sinh
Ếch trước gương soi thẹn bóng mình
Đục nước ao nhà trăng lõa thể
Bên hồ chết cạn giọt nguyên sương
Gõ xuống hợp âm một nốt trầm
Dội vào vách đá lặng thinh âm
Chúa trên thập giá cười ngạo nghễ
Phật ngự đài sen bất động thiền
CÂU THƠ CHẢY VÀO SÔNG VÀO
BỂ
Em cánh lục bình trôi trên sông nước
Xuôi dòng Hàn Giang ngày mở hội thi nhân
Con sông thơ chảy mềm ru điệu hát
Nơi bắt đầu câu lục bát tình ca
Hàn Giang hiền hoà ngược chuyến đò qua
Chở nặng câu thơ mang hình đất nước
Chở nỗi thênh thang trĩu mùa khát vọng…
Tổ Quốc ơi! Nắng đẹp phía chân trời
Trang lịch sử đầu chạm thế kỷ rơi
Ngôn ngữ thơ anh biến thành cọc nhọn
Em hoá thủy triều dâng đầu ngọn bút
Câu thơ hoá Bạch Đằng vang trận núi sông
Hàn Giang hôm nay còn đó mênh mông
Nơi bắt đầu bằng bài thơ yêu nước
Nơi bắt đầu chưa bao giờ kết thúc
Ngọn lửa nhân quần thắp sáng tin yêu
Hàn Giang hôm nay dáng đứng mỹ miều
Dịu dàng câu thơ chảy vào sông vào bể
Câu thơ lớn từ hương dòng sữa mẹ
Nuôi cánh đồng nhân loại buổi hồi sinh
Em cánh lục bình trôi trên sông nước
Xuôi dòng Hàn Giang ngày mở hội thi nhân
Con sông thơ chảy mềm ru điệu hát
Nơi bắt đầu câu lục bát tình ca
Hàn Giang hiền hoà ngược chuyến đò qua
Chở nặng câu thơ mang hình đất nước
Chở nỗi thênh thang trĩu mùa khát vọng…
Tổ Quốc ơi! Nắng đẹp phía chân trời
Trang lịch sử đầu chạm thế kỷ rơi
Ngôn ngữ thơ anh biến thành cọc nhọn
Em hoá thủy triều dâng đầu ngọn bút
Câu thơ hoá Bạch Đằng vang trận núi sông
Hàn Giang hôm nay còn đó mênh mông
Nơi bắt đầu bằng bài thơ yêu nước
Nơi bắt đầu chưa bao giờ kết thúc
Ngọn lửa nhân quần thắp sáng tin yêu
Hàn Giang hôm nay dáng đứng mỹ miều
Dịu dàng câu thơ chảy vào sông vào bể
Câu thơ lớn từ hương dòng sữa mẹ
Nuôi cánh đồng nhân loại buổi hồi sinh
CHẲNG PHẢI TA
CHẲNG PHẢI NGƯỜI…
Nắng về hôn đám mưa tan
Mây về nhuộm tím dịu dàng sắc thu
Trăng về thắp lại lời ru
Ta…diều say gió vi vu bên trời
Một mai gió cũng tàn hơi
Cánh diều thiếu gió rụng nơi yên hà
Vô thường gió vô thường ta
Rong chơi trong cõi ta bà cứ vui
Xuôi tay không phải ngậm ngùi
Gió theo nghiệp gió Mây tùy duyên trôi
Chẳng phải ta Chẳng phải người
Chỉ là những hạt nắng trời giao duyên…
CHẠY TRỐN MÙA XUÂN
Đừng đuổi theo tôi nàng xuân
Tôi đang chạy trốn
Đến một nơi không ai tìm thấy
Tôi cũng không tìm thấy...
Không không gian Không thời gian
Đó là khi Tôi trốn trong tôi
CHIẾC KHĂN CHOÀNG BỎ QUÊN TRÊN PHỐ NÚI
Người đàn bà đi qua mùa không nắng ấm
Vỗ về nâng niu chiếc bóng
bằng chiếc khăn choàng màu đỏ
Dịu dàng Đỗ Quyên
Uống giọt sương khuya
Người đàn bà giẫm bóng trong đêm
Gùi cô đơn đi bên xe thổ mộ
Đánh cược đời mình bên kia con dốc đổ dài...
Thở chậm Bước chậm
Bóng người đàn bà vụn vỡ trong đêm
Thiền viện tịch nhiên kín cổng
Ai hóa sương đêm về ngủ hiên đình
Thiền sư ngồi diện bích “Nến tàng đổ xuống trang kinh”
Bên kia giáo đường
Chúa cô đơn trên cây thập giá giật mình!
Người đàn bà đi qua mùa không nắng ấm
Giấu cô đơn vụng về sau búi tóc
Chiếc khăn choàng bay về phía gió xổ tung
Người đàn bà cặm cụi ngồi nhặt
từng sợi ký ức đêm ba mươi đời mình cất vào túi áo
Bên vệ đường Mimosa đang ngủ cựa mình
Hình như có ai Cứ xô nỗi buồn ngã vào lưng áo
Mây dệt trắng hồ Trăng vỡ đầy đêm
Người đàn bà bước qua mùa nắng ấm
vội vã bỏ quên...chiếc khăn choàng màu đỏ trên phố núi
Đừng khuấy hồn ta
Những đôi tình nhân Bên thác Cam Ly Bên hồ than thở
hồn như bia cổ
Có nỗi nhớ vừa ngang qua phố
Mây có về cho nắng quá giang
CHIỀU RỤNG BÊN HỒ
Từ em quẩy nắng về trời
Ta con sếu nhỏ ngậm lời hư vô
Từ em chiều rụng bên hồ
Ta dòng Tô Lịch chở mông mênh buồn
Từ em xõa tóc trên nguồn
Ta là đêm giữa bãi cồn trông nhau
Ta trang sách cũ nguyên màu phu thê
Từ em thiên cổ đi về
Lòng ta sa mạc bốn bề tiêu tao
Từ em thánh địa xa cao
Ta hành hương giữa chiêm bao cuộc người
Ta dung nhan đó ra người cổ sơ
Hẹn nhau hay là tình cờ
Trăng trăm năm gãy Đôi bờ hợp tan
Em đi về phía xa xăm
Bên ta khuyết một chỗ nằm từ đây
CHO NGƯỜI NẰM XUỐNG
Người vừa đi đêm qua
Hồn người hạt sương sa
Giọt buồn nằm trên lá
Giọt tan giữa thiên hà
Người vừa đi theo mây
Không một lời chia tay
Cuộc rong chơi trần thế
Tình cờ. Nào ai hay!
Người qua như cơn mơ
Suối khóc lời cạn khô
Rêu phong sầu mấy tuổi
Dải sô trắng huyệt mồ
Đời người. Ôi chiêm bao
Đò trôi về phương nào
Bóng mong manh sương khói
Phù Vân. Phù Vân...sao?
CÓ CÂU THƠ CHẢY VÀO SÔNG VÀO BỂ
Em cánh lục bình trôi trên sông nước
Xuôi dòng Hàn Giang ngày mở hội thi nhân
Con sông thơ chảy mềm ru điệu hát
Nơi bắt đầu câu lục bát tình ca
Hàn Giang hiền hoà ngược chuyến đò qua
Chở nặng câu thơ mang hình đất nước
Chở nỗi thênh thang trĩu mùa khát vọng…
Tổ Quốc ơi! Nắng đẹp phía chân trời
Trang lịch sử đầu chạm thế kỷ rơi
Ngôn ngữ thơ anh biến thành cọc nhọn
Em hoá thủy triều dâng đầu ngọn bút
Câu thơ hoá Bạch Đằng vang trận núi sông
Hàn Giang hôm nay còn đó mênh mông
Nơi bắt đầu bằng bài thơ yêu nước
Nơi bắt đầu chưa bao giờ kết thúc
Ngọn lửa nhân quần thắp sáng tin yêu
Hàn Giang hôm nay dáng đứng mỹ miều
Dịu dàng câu thơ chảy vào sông vào bể
Câu thơ lớn từ hương dòng sữa mẹ
Nuôi cánh đồng nhân loại buổi hồi sinh
CÓ MỘT DÒNG SÔNG
Có một dòng sông một thời thiếu nữ
Bến nước trong ngày con gái xuân thì
Con đò neo buổi bấc gọi mùa đi
Lòng sông lạnh ngậm trăng vành hao khuyết
Có một dòng sông bỏ nguồn mải miết
Rẽ sóng khơi xa tan hợp bao lần
Để cánh buồm gãy gió khúc trầm luân
Hồn lưu thủy miên man bờ bến lạ
Có một dòng sông không về biển cả
Đếm hoàng hôn nhặt bóng đáy sông xa
Dấu phong kín thềm rêu xanh cổ độ
Đêm nguyên sơ huyền thoại một con đò
Có một dòng sông chở buồn quá cố
Lòng phù sa đêm lặng lẽ đắp bồi
Tháng bảy cầu Ô Thước nối bờ đôi
Giang vỹ giang đầu Chức Ngưu tình tự
Có một dòng sông một thời thiếu phụ
Đêm nồng nàn hương sữa cuối mùa say
CON MÈO ƯỚT
Những ngày ốm như con mèo ướt
Thấy thiên thu trời đất thật gần
Cám ơn chút nắng ân cần
Đầu đông có ngọn gió xuân ấm về
CÒN TRONG TRO BỤI
tình con mẹ ủ hương bay
làm chăn đắp lạnh những ngày gió giông
uống lời con vị ấm nồng
trăm năm mẹ ngủ say trong cốc đầy
rồi mai lá cũng rời cây
còn trong tro bụi lời nà…“YÊU CON”
CON VỀ BÊN MẸ
Hạnh phúc đan xen những ấm nồng
Yêu từng ánh mắt nụ cười trong
Con về chở hạ hong mùa bấc
Vườn khép chờ xuân trổ nụ hồng
Sợ thiếu vòng nôi khuya trở giấc
Mơ dài sợi tóc trắng làm sông
Rồi mai khoảng cách đường bay rộng
Lệ chảy trôi xuôi mãi một dòng.
CÚI NHẶT MÙA XUÂN
Nối sợi dây gàu thả giếng sâu
Đêm nghiêng vớt nửa ánh trăng đầu
Về soi gối hạ lay rèm cũ
Cúi nhặt mùa xuân rụng phiến sầu
Nếp áo thời gian nhàu vạt gấp
Hồn chiều sỏi đá kết rêu khâu
Trên sông có kẻ ngồi câu bóng
Nước đục con đò thức trắng thâu
CÙNG ĐỐT LÊN NGỌN LỬA
Cả đất nước cùng đốt lên ngọn lửa
Xua nỗi buồn nhiều như gió xa bay
Khoa học gia của thế giới hôm nay
Cuộc chiến Covid chưa giờ kết thúc
Từ EM đến hành trình theo nghiệp lực
Giữa trần gian EM phù thủy xuân thì
Từ EM đến phố buồn nghi ngút phố
Người lạ người khuất một dải khăn mây
Từ EM đến ngọn cuồng phong thức dậy
Những cánh buồm kiệt sức đã ra đi
Từ EM đến ngọn lửa đền thiêng cháy
Những tượng đài hồn bỗng hoá thiên di
EM từ đâu Chương Đài hay Dương Tử
Khách thương hồ phế phủ một chiều “say”
Ngày EM đến phố người chưa kịp thở
Xin EM về nơi lập trình dang dở
Mang thông điệp hòa bình nhân bản đi EM
"Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ"
Chiếc lá lành đùm lá rách yêu nhau
Có dòng sông chở những nhánh thương đau
Đổ về đâu Biển bắt đầu từ đó!
Tình nhân loại như nghìn con sóng vỗ
Sóng ru bờ vang khúc hát nhân văn
Thế giới ngày mai dung nhan diện mục
Gỡ khăn che mắt trong mắt nhìn sâu
Dòng Vaccine trao hơi thở ngọt ngào
Thôi cơn mơ bắc thang lên trời gõ cửa
Cả thế giới cùng đốt lên ngọn lửa
Xua nỗi buồn nhiều như gió xa bay
No comments:
Post a Comment