Saturday, January 20, 2024

Thụy Sơn N

 NẤM MỘ ĐÔI
Nắng cũ buồn vui trải lối đầy
Đất khắc hình cha đêm nguyệt lạnh
Đời in bóng mẹ lửa khuya gầy
Vành sô chiếc đội ngày xanh tóc
Nấm mộ đôi nằm bãi trắng mây
Nỗi nhớ mênh mông trời biển ấy
Nghìn thu gọi mãi giấc mơ bay
 
NẾN NGUYỆN CẦU 
Ta thả hồn ta xuống biển sâu
Làm con cá nhỏ hớp trăng đầu
Tìm cha giữa sóng trùng khơi lạnh
Gọi mẹ bên bờ đại hải lâu
Mơ nắng chở mùa qua núi thụy
Nên lòng theo thác đổ đêm ngâu
Gió khuya đã ngủ hay còn thức
Hãy đốt cùng ta nến nguyện cầu 
 
NGÀY KHÔNG GIÓ
Có cơn gió nhẹ nhàng hương hoa sữa
Lòng giọt sương lóng lánh hạt ban mai
Có cơn gió dịu dàng hương cau thoảng
Giấc mơ đêm nghiêng nửa phía thật thà
Đời đã lạnh sá chi chiều bão tuyết
Lòng quá giang con sóng cũng thác ghềnh
Ngày không gió Nắng không về bên cửa
Có một người đem nỗi nhớ ra phơi
Mơ hồ một tiếng mưa rơi
Ướt đời nhau. Cuốn ngày trôi. Mơ hồ!!!
Mơ hồ một tiếng lá rơi
Cuốn đời nhau. Thác ghềnh trôi ơ hờ…
 
NGÀY NÀO TRÁI ĐẤT CÒN LĂN…
Lặng chiều khói sóng êm đưa
Ngỡ lời ru mẹ thơm mùa cỏ nương
Lặng nhìn sóng bạc mà thương
Tóc xanh xưa ấy tuyết sương bây giờ
Cầm chiều rớt xuống cơn mơ
Mùa trên lưng mẹ gió xơ xác lồng
Xin đừng “trả nhớ về không”
Để con tắm mẹ trên sông nắng vàng
Xin đừng mây trắng lang thang
Để con cõng mẹ lên ngàn hái trăng
Ngày nào trái đất còn lăn
Xin cho con được làm chăn đắp người.


NGỌ XƯA 
Bốn mươi năm gặp lại em
Vẫn Ngọ xưa một thời cắp sách
Áo lụa em qua ngày ấy trắng sân trường
Ta chết lâm sàng bởi thoáng một mùi hương
Ngày em qua sông theo người về phố lạ 
Bốn mươi năm sau gặp lại
Đời em bể dâu, ta tang hải
Lối em về soi bóng nửa vầng trăng
Thương gầy guộc con đò cô đơn cuối bến
Cắm sào khuya thắp nến đợi trăng về
Ta khách viễn phương bụi đường đơn lẻ
“Hôm nay tình cờ đi lại đường xưa
Anh học trò giờ đã sáu mươi ba
Em nghiêng chiều vừa tròn lục thập
Đã đủ duyên trùng lai thiên lý ngộ
“Âm vang thuở nào bước nhỏ tìm nhau
Nắng cũ sân trường tu hú gọi mùa
Anh đưa ngọ về bóng đổ trăm năm
 
NGỌN THU PHONG 
Một ngọn thu phong chuyển đất trời
Sông thôi về biển cá ngừng bơi
Phố xa lạ phố gầy vai chợ
Người lạ xa người kín mắt môi
Cạn cốc nhân sinh tìm thấy bóng
Gối trên hiện thực tỉnh say đời
Trăm năm ngồi tạc lâu đài cát

NGƯỜI ĐÀN BÀ CHIỀU 30 TẾT
Người đàn bà ngồi chải tóc
Nghiêng trời rót nắng vào tay
Tuổi rơi nửa mùa lau trắng
Nụ cười tím biếc tầm Xuân
Người đàn bà ngồi nhả kén
Vàng tơ từng sợi khoan thai
Bóng chiều đỏ trên lưng áo
Hồn rêu. Gánh chợ vừa tan
Người đàn bà ngồi nhốt gió
Vén lòng cơn bão đi qua
Địu ngày xuống mông mênh phố
Bỏ quên xiêm áo thị thành
Người đàn bà ngồi vạt núi
Cuống chiều rụng bóng dưới khe
Quẩy mùa đọt hương gió mới
Thương người. Vác nắng qua sông
Người đàn bà ngồi tắt nến
Giọt tàn nhỏ xuống trang kinh
Tử sinh nhẹ như hơi thở
Trong hoàng hôn. Thấy bình minh. 

 NGƯỜI ĐÀN BÀ VƯỢT CẠN
Giữa biển đêm người đàn bà vượt cạn
Chiếc thuyền nan đơn độc tay chống tay chèo
Đường vào vườn địa đàng trần thế cheo leo
Sóng nối song đau nối đau...
người đàn bà một mình vượt cạn
Nửa yêu thương biển tình là vô hạn
Phút lâm bồn con nước rẽ một mình trôi
Như hạt sương đêm chạm nắng sớm mai...ôi!
Trước phút chảy tan oằn mình đau đớn
Người đàn bà cắn chặt môi trôi trên sóng lớn
Thai nhi cập bờ đổ bến nhân sinh
Bước xuống dương gian trần trụi hóa thân mình
Làm hạt bụi trăm năm đời rêu cỏ
Mẹ là dòng sông đò con xuôi bến đổ
Trong cơn mơ thiên chức là đây
Người đàn bà vượt cạn đi qua chín từng mây
Cảm nhận phút nhiệm mầu thiêng liêng tình mẫu tử
Vườn trái chín hương thơm mùa thiếu phụ
Bầu sữa thay dây cuốn rốn thấm giọt nuôi con
Thức dõi theo từng hơi thở cạn suối khe mòn
Nên đức Phật thuyết
“khi thác, xương người đàn bà đen và nhẹ”
Xin sẻ chia cùng thế giới những người làm con làm mẹ
Xin nói cùng trần gian nửa thế giới làm cha
Người đàn bà tội nghiệp vượt cạn đêm qua...

NGƯỜI MẸ THỜI 4.0
Mai sau cháu làm thơ khi viết về người mẹ
Không còn nghe tiếng rao khuya tiếng guốc mộc sau hè
Không còn hình tượng người mẹ bên bếp lửa bập bùng nấu chín những ước mơ
Không còn bến sông mẹ ngồi giặt áo
Hay giếng nước đầu làng mẹ thả gàu múc ánh trăng khuya
Người mẹ thời @ và 4.0 của cháu
Là tài xế đưa cháu đến trường hái những vì sao trên bầu trời tuổi thơ bong bóng
Là tay lái lụa trên những cung đường đầy mây trắng phía dã ngoại xa
Là bảo mẫu
là cô giáo nuôi dạy cháu theo chiều hệ tư tưởng mới
Chắp cánh. cháu bay cao bay xa đến những tinh cầu
Người mẹ thời @ làm kinh tế vi mô như lấp biển vá trời
Bằng mười ngón tay búp măng du hành xuyên thế giới
Vắt cạn chất xám bằng thuật toán khả thi đấu trường trên màn hình nhỏ
Ngày đau lưng mỏi mắt như cô gánh hàng hoa
Cũng thức khuya dậy sớm với bao lập trình bao dự án
Trong giấc đêm về còn ú ớ…những cơn mơ
Nhưng Có một điều bất tử
Trái tim người mẹ thời nào vẫn là kỳ quan tuyệt hảo
Vẽ đời con bằng huyết lệ trái tim mình
Có một nhan sắc thời gian không hủy diệt
Là suối nguồn tình mẹ chảy thiên thu

NGƯỜI VỀ
Ánh nắng hoàng mai ló dạng dần
Lần theo phướn gió tạ hồng ân
Dòng thanh lương tắm vô biên tịnh
Công án thiền trôi tịch mặc gần
Pháp Bảo soi bừng cơn lửa hạ
Tâm Từ trải sáng ánh trăng xuân
Người về bóng tỏa chiều lan nhã
Phảng phất hương đưa ngát cõi trần.
 
NGƯỜI VỀ
tiếng kêu thương xé thinh không
người về hóa giải bão bồng bềnh tan
đêm qua trăng mặc áo tràng
người về mây trắng dịu dàng qua sông
đêm nay lũ xả đỏ đồng
đường về tịnh độ ai trồng nỗi đau
luật nhân quả có màu nâu
câu kinh chưa thuộc giẫm nhàu nhân sinh
người về dìu dắt hương linh
hôm nay đêm tối mai bình minh lên
sư về khắc đá lời kinh
tiếng chuông thức tỉnh hành trình đến đi...
sáng nay nắng lại xuân thì
 
NHÌN TỪ CUỘC CHIẾN NGA & UKRAINE
Có một loài hoa ngủ quên không thức dậy
Giữa xứ sở Bạch Dương và đất nước Ukraine
Những câu thơ bỗng cựa mình đêm trắng
Lột xác nỗi buồn thế kỷ một cơn đau
Có tiếng nấc những bầy chim sẻ lạc
Bỏ phố về rừng từ buổi can qua
Ngày địa chấn Gọi trời đi đâu vắng
Đêm phong yên Sao nước mắt đỏ màu
Thương cọng lúa non oằn mình chín vội
Mai sa trường thiếu phụ hoá chinh phu
Bóng pháo đài chập chờn cơn ác mộng
Sông núi hai đầu hứng thác đổ sau lưng
Ý thức hệ vẹt mòn giày nguyên thủ
Gót xâm lăng Sách lược hoá cơ đồ
Kìa. Hitler những trại giam người. Đức Quốc
Độc tài xưa và bia miệng nghìn sau
Cuộc đối đầu nguyên tử sẽ về đâu
Thắng hay thua cũng tang điền thương hải
Thế giới mênh mông có ai về gõ cửa
Soi bóng hòa bình trên vách đổ nhân sinh
Ngừng bão tố Cho chim non còn tổ
Cá con bơi lành lặn giữa ao nhà
Đời quá ngắn Xin thật thà đứng lại
Người thương người Biển cạn hóa mênh mông
 
NHỮNG MẢNH GHÉP
(Diễn đàn VHNT SÔNG QUÊ)
Những mảnh ghép đen trong chiều ráng đỏ
Hương lúa chín còn xanh màu tóc gió
Cơn mưa xuống hôn cánh đồng đương trổ
Nắng xuân thì đánh thức một hoàng hôn
Lòng đã ghé những bãi biền sinh tử
Tiếng chèo khua biết dòng đục dòng trong
Gương thấu thị chiều không gian hư thực
Soi thật thà trên mảnh đất lương tâm
Trên đỉnh thức bóng tiều phu cô độc
Đốn củi trên mây và hái lá trên ngàn
Lòng như suối chảy bên đời róc rách
Thả tiếng cười mặc khải giữa hư không
Ngày cúi xuống để đêm dài đứng dậy
Phút mạc ngôn mầu nhiệm đến vô cùng
Tóc thôi rối nghìn đêm bên song chải
Chiếc lược thần kỳ phóng thích một đường ngôi.
 
NƠI BẮT ĐẦU
"Nắng Sài Gòn em đi mà chợt rét"
Cô Vi tàng hình qua phố thênh thang
Em giấu mặt đường bay đêm vội vã
Đến và đi lặng lẽ một ngả về
Chiết rượu Hồng Đào lan tỏa hồn quê
Tưới tẩm ngày xuân mềm cơn say bè bạn
Đò đưa khách tao nhân chiều mắc cạn
Cuộc tao Phùng chén tạc hẹn mùa sau
Nắng Sài Gòn tắt lịm phía không nhau
Tóc chẻ lọn phơi chiều trên mái phố
Không giây bắt đầu nên không giờ kết thúc
Đâu tương Phùng mà tính chuyện chia ly
Em trở về nơi đã bắt đầu đi
Như mây trở lại mưa sau ngày bấc lạnh
Nơi có dòng sông cho em tỏa nắng
Cám ơn Sum vầymai dẫu biết phân ly.
 
NƠI BIỂN GẶP SÔNG
(Tặng bạn tôi)
Bốn mươi năm ngày biển lại gặp sông
Tà áo lụa mang linh hồn thuở ấy
Thay cặp sách bằng hành trang cuộc sống
Đời mang ta đi và trả lại ta về
Gặp nắng ngày xưa gói lại cơn mê
Người ngạo mạn kẻ kiêu sa rời cuộc...
Đưa tay với một lần để hụt
Bình minh xưa về tắm lại hoàng hôn
Nét tinh khôi ngày ấy thoảng hương còn
Phương gió đó cuốn ngày trôi vô định
Khói thuốc vàng tay sợi buồn cô tịch
Tình mênh mông theo khói sóng mênh mông
Bốn mươi năm ngày biển lại gặp sông
Dòng hợp lưu ngôn ngữ hóa tận cùng
Cây cô độc cuối sân trường bật gốc
Hạnh phúc thành dòng nơi biển gặp sông
 
NỖI ĐAU THẾ KỶ
Những phận người đi về phía hư không
Trở lại cội nguồn trên cung đường lửa
Chuyến xe thiên thu thiếu vành sô lụa
Cuộc trăm năm là đoản khúc qua đời
Bàn cờ nhân sinh thế trận khóc cười
Vết đau thế kỷ lạ lùng thức dậy
Ngày không gió lá xanh vàng cứ rụng
Thiếu quan chôn giun dế ngủ chung mồ
Hạt nút áo có ai ngồi cắt hộ
Đắp tàn y khất thực cuộc sinh tồn
Xin đừng khóc kiếp người “mang phận cỏ
Cuộc đi về trong chiếc áo nhị nguyên
Lá rơi sau cúi tiễn mùa đi trước
Giữa hí trường vai diễn ngắn dài thôi
Ngọn gió hư vô gọi trúng tên mời
Lên đò thong thả. Kìa! mênh mông trời!!
 
NÓN NỬA VÀNH NGHIÊNG
Trường xưa mái ngói phủ rêu đầy
Lạc dấu chân tìm kỷ niệm bay
Lớp học còn hương màu phấn cũ
Hành lang dõi bóng bước cô gầy
Giờ chơi nắng ngủ trên vai áo
Tiết giảng sương rơi giữa tóc thầy
Nón nửa vành nghiêng thời thiếu nữ
Che vừa nỗi nhớ một vòm mây
 
NỬA KHUYẾT
Người đàn bà thay chiếc áo thời gian chưa kịp cũ
Đôi tay chai sần lần mở một giấc mơ
Cháy cơn khát nước khe rừng không đủ
Vốc cạn lòng dào dạt những cơn đau
Người đàn bà cõng ngược mặt trời bước trước bước sau
Gùi cuộc đời trắng phơi nương khoai nương sắn
Bóng đổ xuống đồi gầy hơn bóng nắng
Uống cỏ cây rừng tinh khiết giọt nguyên sương
Đêm cao nguyên bếp lửa bập bùng
Trong điển tích người đàn bà bước ra giã hạt
Tiếng chày khuya gõ vách đời cơ cực
Phía sau lưng nghìn con thác đổ về
Người đàn bà gối đầu mơ giấc vàng kê
Trăng loã thể tắm mình trong suối vắng
Có đứa trẻ thoát thai từ tình yêu của nắng
Thương con chim trời về lót ổ trên buôn
Người đàn bà gối đầu mơ giấc hoàng hoa
Đưa môi cắn nỗi buồn vỡ nát
Đêm hợp cẩn của loài chim hoàng hạc
Ngó xuống bóng mình một nửa khuyết rưng rưng.
 
NƯỚC MẮT NGÀY BÃO LŨ
Tôi thấy bàn tay níu chặt tay
Họ trôi về phía biển dâu này
Nghe trong thác lũ đòi thân phận
Bán cuộc sinh tồn rẻ cỏ cây
Ai đứng đội mồ ôm tượng khóc
Ai còn đẽo núi phá rừng xây
Nỗi đau muôn thuở bao giờ dứt
Nhỏ xuống quê hương giọt lệ đầy



No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...