Ai đem mây tắt nắng trời
Để chiều nhuộm tím áo tôi sắc buồn
Người về có kịp hoàng hôn
Giúp tôi một nhát cuốc chôn úa vàng
Ai hóa thiên thần
Bay vào lâu đài bỏ trống
Thành Paris thực hay là mộng
Giữa vương triều ta đại đế không ngôi
Bốn mươi năm trở lại dòng xưa
Con nước cũ có còn đứng đợi
Người lái đò tìm về nguồn cội
Chỉ thấy giữa đôi bờ xao xác một âm quen...
Bị bỏ đói nỗi buồn sao cứ lớn
Bị giam cầm ngôn ngữ vẫn đi hoang
Nhốt trong lồng tư tưởng cứ bay xa
Đem chôn sống cội phiền hoa vẫn nở
Thôi đứng dậy! Ôm trần gian một thuở...
Buồn gì? Mây xuống trắng sông
Bận lòng chi? Những đục trong ao người
Sao ngồi? Nhìn được mất trôi
Đời sông cũng một dòng thôi Về nguồn...
“Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn...”
Có nhánh sông vừa về biển cả
Dòng nhẹ tênh ngày tan cuộc phù Vân
Có chiếc lá đêm qua thành thiên cổ
Dưới cội già trăng ngồi chít khăn tang
Ngày trở bấc cành THIÊN HƯƠNG khép lại
Đêm vô thường “chồng” tiếng vạc kêu sương
Từ người Mây trắng tha phương
Câu thơ nhỏ lệ đoạn trường tiễn đưa
Có nỗi nhớ đã hong khô mùa cũ
Hai đời sông sấp ngửa ngó trời cao
Ngày đã lấp những vực sâu cần thiết
Để hạnh phúc đầy gieo xuống giữa gió mưa…
Có phải cô Lâm trong trang văn Tào Tuyết*
Man mác vần thơ lồng lộng nét trang đài.
Có người vác nắng qua sông
Trải vàng núi tuyết thức đông ngủ vùi
Nương trở giấc rẫy mùa vui
Lúa vàng trĩu ngọn trên đồi yêu thương
Chiều nay có kẻ đánh rơi thơ
Ta nhặt về xây một giấc mơ
Ngõ trúc tường vy vài khóm nở
Nhà ai cổng khép gió trăng chờ
Đã lâu không đi về phía ấy
Cánh cổng mở đôi lần khép lại
Ngày Không Gió qua rồi lặng lẽ
Góc bình yên. Tôi, bóng đi về…
“Em như cơn mưa mùa hạ
Như dòng sông nhỏ nơi thị trấn của ngày xưa…”
Và anh. Anh có phải là đêm trừ tịch
Em chiều ba mươi chờ đợi phút thiêng liêng
Giờ chuyển giao trời đất bị thôi miên
Anh hiện thực bước vào hồn em trang mới…
Không phải gần Chẳng phải xa
Mà nghe ấm thấu xương da từng lời
Không phải ta Chẳng phải người
Chỉ là những hạt nắng trời giao duyên
Mai thành mây trắng mồ côi
Vẫn đi tìm...Một nửa tôi song hành
Mẹ về tắm nắng Sài Gòn
Con. cơn mưa nhỏ mát hòn đảo xa
Rừng phong đêm bỗng trổ hoa
Mùa xuân về giữa thu pha tóc mềm
Người bước ra từ vầng trăng cổ tích
Bên hiên chiều Ngưng Bích dáng liêu trai
Lạ lùng đêm chảy trắng ngày
Lạ lùng trời đất đan tay không rời
Lạ lùng ta Lạ lùng người
Lạ lùng bữa tiệc khóc cười vô ngôn
Niềm vui giờ chẳng đâu xa
Cỏ cây trước ngõ liếp cà vườn sau
Hương trà thoảng tận đêm thâu
Gối câu thơ ngủ để sầu chín rơi...
…người đàn bà đi tìm mẫu số chung
nuôi lớn câu thơ tính bằng hơi thở
sống là cho tay không về với cỏ
nhẹ nhàng ôm dịu dàng ngủ đất ơi…
Ngày sắp tắt nhận ra chiều đẹp quá!
Đón hoàng hôn chút nắng cuối trời phai
Lòng như sông lặng lẽ những lở bồi
Mùa xoan cũ nghe hồn đang trút lá
Nón nửa vành nghiêng thời thiếu nữ.
Che vừa nỗi nhớ một vòm mây...
Sông cứ trôi cứ trôi
Đò xuôi truông chẳng vội
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...đang rơi
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...rơi ...rơi!!!
Ta cầm đi bán giấc mơ
Đủ vừa mua nửa câu thơ tạ đời
Ta bưng bê bán nụ cười
Trả trần gian trả nợ người xưa sau...
“Thế sự thăng trầm quân mạc vấn”
Mây thong dong tắm nắng lụa là
Phố qua em phố điệu đà
Em qua phố giấu mặn mà cho ai!
Tôi xin Vừa một chổ ngồi
Tôi tìm tôi Hạt bụi Thời sơ nguyên
Hồ tâm Mây tịnh nước yên
Tôi về tắm ánh Trăng hiền đã lâu
Nhạn qua sông Bóng chìm sâu
Trăng về Trăng tĩnh mặc
Sương đến Sương lặng câm
Đêm và tôi và bóng
Trôi...Tan...Vào mênh mông
Tha phương tận cuối trời Nam
Vẫn mênh mông nhớ chiều lam quê nhà
Ai về gởi chút nắng xa
Sưởi câu thơ lạnh yên hà cuối đông
trong thánh đường tôi nghe
lời xưng tội của gió
lời sám hối của mưa
trong mật ngôn tôi nghe
lời xưng tội chính tôi
Ta về đời đã xanh rêu
Chiều qua phố cũ Hạc nghêu ngao buồn!
Tay cầm sợi nắng tay buông gió
Một gánh vô thường một gánh mây
tình con mẹ ủ hương bay
làm chăn đắp lạnh những ngày gió giông
uống lời con vị ấm nồng
trăm năm mẹ ngủ say trong cốc đầy
Rồi mai lá cũng rời cây
Còn trong tro bụi Lời này: YÊU CON
Xuân qua tôi Xuân điệu đà
Tôi qua Xuân giấu thật thà chút hương
Người về có kịp hoàng hôn
Giúp tôi một nhát cuốc chôn úa vàng
Ai hóa thiên thần
Bay vào lâu đài bỏ trống
Thành Paris thực hay là mộng
Giữa vương triều ta đại đế không ngôi
Bốn mươi năm trở lại dòng xưa
Con nước cũ có còn đứng đợi
Người lái đò tìm về nguồn cội
Chỉ thấy giữa đôi bờ xao xác một âm quen...
Bị bỏ đói nỗi buồn sao cứ lớn
Bị giam cầm ngôn ngữ vẫn đi hoang
Bận lòng chi? Những đục trong ao người
Sao ngồi? Nhìn được mất trôi
Đời sông cũng một dòng thôi Về nguồn...
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn...”
Có nhánh sông vừa về biển cả
Dòng nhẹ tênh ngày tan cuộc phù Vân
Có chiếc lá đêm qua thành thiên cổ
Dưới cội già trăng ngồi chít khăn tang
Ngày trở bấc cành THIÊN HƯƠNG khép lại
Đêm vô thường “chồng” tiếng vạc kêu sương
Câu thơ nhỏ lệ đoạn trường tiễn đưa
Có nỗi nhớ đã hong khô mùa cũ
Hai đời sông sấp ngửa ngó trời cao
Ngày đã lấp những vực sâu cần thiết
Để hạnh phúc đầy gieo xuống giữa gió mưa…
Có phải cô Lâm trong trang văn Tào Tuyết*
Man mác vần thơ lồng lộng nét trang đài.
Có người vác nắng qua sông
Trải vàng núi tuyết thức đông ngủ vùi
Nương trở giấc rẫy mùa vui
Lúa vàng trĩu ngọn trên đồi yêu thương
Chiều nay có kẻ đánh rơi thơ
Ta nhặt về xây một giấc mơ
Ngõ trúc tường vy vài khóm nở
Nhà ai cổng khép gió trăng chờ
Đã lâu không đi về phía ấy
Cánh cổng mở đôi lần khép lại
Ngày Không Gió qua rồi lặng lẽ
Góc bình yên. Tôi, bóng đi về…
“Em như cơn mưa mùa hạ
Như dòng sông nhỏ nơi thị trấn của ngày xưa…”
Và anh. Anh có phải là đêm trừ tịch
Giờ chuyển giao trời đất bị thôi miên
Anh hiện thực bước vào hồn em trang mới…
Không phải gần Chẳng phải xa
Mà nghe ấm thấu xương da từng lời
Không phải ta Chẳng phải người
Chỉ là những hạt nắng trời giao duyên
Mai thành mây trắng mồ côi
Vẫn đi tìm...Một nửa tôi song hành
Mẹ về tắm nắng Sài Gòn
Mùa xuân về giữa thu pha tóc mềm
Người bước ra từ vầng trăng cổ tích
Bên hiên chiều Ngưng Bích dáng liêu trai
Lạ lùng đêm chảy trắng ngày
Lạ lùng trời đất đan tay không rời
Lạ lùng ta Lạ lùng người
Lạ lùng bữa tiệc khóc cười vô ngôn
Niềm vui giờ chẳng đâu xa
Cỏ cây trước ngõ liếp cà vườn sau
Gối câu thơ ngủ để sầu chín rơi...
…người đàn bà đi tìm mẫu số chung
sống là cho tay không về với cỏ
nhẹ nhàng ôm dịu dàng ngủ đất ơi…
Ngày sắp tắt nhận ra chiều đẹp quá!
Đón hoàng hôn chút nắng cuối trời phai
Lòng như sông lặng lẽ những lở bồi
Mùa xoan cũ nghe hồn đang trút lá
Nón nửa vành nghiêng thời thiếu nữ.
Che vừa nỗi nhớ một vòm mây...
Sông cứ trôi cứ trôi
Đò xuôi truông chẳng vội
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...đang rơi
Hai hạt nắng cuối trời
Tình cờ rơi...rơi ...rơi!!!
Ta cầm đi bán giấc mơ
Đủ vừa mua nửa câu thơ tạ đời
Ta bưng bê bán nụ cười
Trả trần gian trả nợ người xưa sau...
“Thế sự thăng trầm quân mạc vấn”
Mây thong dong tắm nắng lụa là
Phố qua em phố điệu đà
Em qua phố giấu mặn mà cho ai!
Tôi xin Vừa một chổ ngồi
Tôi tìm tôi Hạt bụi Thời sơ nguyên
Tôi về tắm ánh Trăng hiền đã lâu
Nhạn qua sông Bóng chìm sâu
Trăng về Trăng tĩnh mặc
Sương đến Sương lặng câm
Đêm và tôi và bóng
Trôi...Tan...Vào mênh mông
Tha phương tận cuối trời Nam
Vẫn mênh mông nhớ chiều lam quê nhà
Ai về gởi chút nắng xa
Sưởi câu thơ lạnh yên hà cuối đông
trong thánh đường tôi nghe
lời xưng tội của gió
lời sám hối của mưa
trong mật ngôn tôi nghe
lời xưng tội chính tôi
Ta về đời đã xanh rêu
Chiều qua phố cũ Hạc nghêu ngao buồn!
Tay cầm sợi nắng tay buông gió
Một gánh vô thường một gánh mây
tình con mẹ ủ hương bay
làm chăn đắp lạnh những ngày gió giông
uống lời con vị ấm nồng
trăm năm mẹ ngủ say trong cốc đầy
Rồi mai lá cũng rời cây
Còn trong tro bụi Lời này: YÊU CON
Xuân qua tôi Xuân điệu đà
No comments:
Post a Comment