Sunday, January 28, 2024

Vong Ngữ 2

 
Kệ dòng đời hối hả
Kệ miệng người điêu ngoa
Tâm mãi hiền như lá
Tỏa bóng mát an hòa!
Khói trầm đâu dễ so mây
Tình ta nào dám! tỏ bày thế gian
Đành thôi chôn kiếm, bẻ đàn
Vào non không ẩn, dự hàng Sa Môn.
Không cao không thấp không dày
Không nhiều không một không đầy không vơi
Không đến cũng lại không rời
Vô thường màu nhiệm bày phơi Niết Bàn!
Không dày không mỏng
Không nặng không nhẹ
Thở ra nét cuốn như tranh
Thở vào nét tạc như nhành hoa mai
Thở ra tĩnh lặng khoan thai
Thở vào nét họa như cài hoa sen
Thở ra gác bút khêu đèn
Thiền Tâm một đóa lạ quen đang cười!
Lá cứ rơi và chồi non lại nhú
Đông úa tàn và Xuân thắp xanh tươi!
Họ cứ đến rồi lại đi như thể
Gió giao mùa và những vết chim di!
Dòng sông chảy để rồi đi ra biển  
Ta và em ly biệt để trùng phùng!
Tự nhiên đến tự nhiên đi như thế
Vốn thực là tồn tại của Sắc - Không!
Là nắng là hương là hoa cỏ
Là mây là nước chảy quanh co
Là sương là khói tan trong gió
Từ muôn thỉ kiếp chẳng sầu lo!
Lại vài cánh hoa rơi
Thân hoa mệt rã rời
Sinh lão và bệnh tử
Lần lượt ghé qua chơi!
Lặng lẽ hoa vẫn cứ rơi
Lặng lẽ người vẫn hóa duyên cho đời!
Hoa rơi để trái ngọt bùi
Người đi để lại một trời thanh an!
Lắng yên sự cảm tận tâm
Lời qua ý lại thâm trầm tương tư!
Trăng trong xuyên rọi song thưa
Giọt sương thinh lặng gói thừa ngàn sao!
Hồng trần hỗn cảnh chiêm bao
Rựng rơi tĩnh lặng tan vào tự thân!
Thanh thiên một tiếng chuông ngân
Thoát vòng tục lụy đường trần thênh thang!
Len lén đông về lạnh lên hương
Người ta thương in bóng dặm trường
Áo đan còn thiếu vòng tay ấm
Chậm thôi chờ đan kết yêu thương!
Lên non nhuốm giọt nắng chiều
Cho lòng váng vất...lêu nghêu bóng tà
Cho đời mộng mị đốm hoa
Ta xin phiêu lãng...lân la cõi huyền.
Lửa châm ấm, ấm châm trà
Hoàng hôn pha vị, nắng tà pha hương.
Thêm tình khách lữ qua đường
Tri âm chút vị, vô thường cũng vui.
Lửng lơ dáng nguyệt bên song
Dịu dàng cúc dại giữa lòng đêm đen!
Giấc khuya cũng mới vừa nhen
Ngủ ngon nhé những muộn phiền dấu yêu!
Ly này uống với sương ngàn
Cảm ơn mi đã bần hàn cùng ta
Ly này uống với trăng ngà
Những ngày bầu bạn thật thà tri âm
Ly này gửi bụi phù vân
Vẫn luôn nâng bước chân trần rong chơi
Ly này Tâm đối Tâm cười!
Nghe như có giọt sương lười ngân nga!
Mẹ là dòng suối mát trong
Con chú cá nhỏ theo dòng phiêu du
Một ngày lạc khóc hu hu
Ngẩn ngơ gọi Mẹ vàng thu qua rồi!
Mẹ là hơi thở đầu đời
Là xương cốt tủy là lời trái tim
Là thế giới của thần tiên
Để con chẳng nhuốm ưu phiền thế gian.
Bao nhiêu ngôn ngữ phi phàm
Cũng không ví hết vạn ngàn chữ ân
Trang nghiêm cung kính như tâm
Hoa lòng muôn đóa con dâng mỗi ngày
Nguyện mong hai tiếng lành thay
Để con bên Mẹ như ngày ấu thơ!
Mẹ trầm hương thiêng liêng
Thoảng đường đời cát bụi
Mẹ đốm lửa hóa duyên
Dõi con về khuya tối. (MĐTTA)
Mê sinh tử... Đắm hồng trần
Ái, ly, biệt, khổ...Cố nhân đoạn trường
Tiễn nhau giữa cuộc vô thường
Mộ phần, tro cốt...nắm hương, địa đàng...
Mi từng là chiếc lá
Cũng từng là đóa hoa
Từng là muôn hạt bụi
Và những giọt sương sa
Tại sao phân biệt nó - ta
Tại sao quên mất xương - da, cội nguồn
Trăm năm hạ kịch, tàn tuồng
Có hay dài, ngắn, méo, vuông vẫn mình!
Một mình một cõi tự nhiên ta
Thanh thanh đạm đạm một bình trà
Gửi gió đưa về miền xao động
Chút hương an tĩnh của hồn ta!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình là giọt sương
Đậu trên viền cọng cỏ
Ôi nhìn thật dễ thương!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình là đóa hoa
Ngả đầu lên chiếc lá
Dịu dàng hương bay xa!
Một sớm em thức dậy
Thấy mình hòn cuội đá
Nằm trong lòng suối lặng
Nghe dòng chảy ngang qua!
Hôm qua em lại thấy
Mình như một dòng sông
Cứ êm đềm chảy mãi
Ra lòng biển mênh mông!
Sớm nay em thức dậy
Ủa mình là trời xanh
Ôm vạn vật an lành
Trong hiện hữu thiên thanh!
Một Thiên, một Địa, một Nhân Sinh
Vô minh ở cõi giữa chùng chình!
Đèn Tâm khêu tỏ lòng bi mẫn
Muôn nẻo trần cựa giấc hồi sinh!
Một vùng nước đục mênh mông
Toàn là nước mắt khốn cùng Nhân Sinh
Lạnh đau cứa rát phận mình
Bao nhiêu có được, vô tình trắng tay
Ngẹn ngào nén giọt lệ cay
Tan mây trời lại sáng ngày nắng trong
Chia nhau ngọn lửa ấm hồng
Trên môi nở đóa sắc không vô thường!
Mưa là tri kỷ
Gió là tri âm
Ta hạt tích trầm
Lắng thấm ngàn năm.
Mưa tạnh khe núi tĩnh
Ngủ mát giữa rừng phong
Nhìn lại cõi nhân thế
Mắt mở vẫn say nồng!
Muốn hóa thành làn gió
Đến xô hờ bãi lau
Muốn làm một cọng cỏ
Ngậm hạt phù sa nâu.
Muốn như bầu trời có
Mây ngũ sắc muôn màu
Sao và trăng sáng tỏ
Chẳng nhuốm mộng phù du.
Muốn làm hạt sương thu
Trong veo và lặng lẽ
Đến đi không níu giữ
Những hạt bụi trần mê.
Muốn như một đứa trẻ
Vô tư gặm chiếc bánh
Cuộn tròn trong lòng Mẹ
Mộng giấc đẹp như tranh.
Muốn hóa dòng sông kể
Chuyện cổ tích ngàn xưa
Thủa chúng mình sỏi đá
Nằm nghe gió "trêu" mưa!
Nắng đan lá, gió quyện hương hoa
Ngõ hạ líu ríu tiếng mi ca
Trà ai châm nước ồ thơm quá!
Chưa thưởng nhưng vừa tâm - ý ta!
Nắng đương về chan khắp nẻo đường quê
Ráng em nhé ngày giá băng sắp lụi
Thảm cỏ xanh và hoa thơm lại nở
Miệng em cười và mùa xuân rất tươi!
Này giọt tinh khôi!
Bữa qua em ngủ giữa trời
Chắc là lạnh lắm để ta thương dùm
Mủm mỉm hạt tách làm đôi
Nửa vào tay áo nửa rơi bên nhành.
Hạt mầm rơm rớm!
Thương em ủ giữa ngày đông
Vừa khẽ nứt vỏ đã gồng mình đau!
Sương sa buốt giá nhũn nhàu
Để ta thắp nắng cho màu mướt xanh.
Chùm quả trên cành!
Âm thầm chuyển chát thành thơm
Chuyển đắng thành ngọt vàng ươm góc đèo
Hồn nhiên ta khẽ miệng reo
Hóa ra vạn hữu cũng gieo chân tình!
Nay về làm hoa dại
Bạn với hốc tùng già
Bên kia miền hoang hoải
Gửi nắng gió trần ai!
Nếp nương ôm hạt đỗ vàng
Mè, sen, dưa, bí quyện đan thơm lừng
Tan trong muôn khoảng tận cùng
Thân, tâm, khẩu, ý nhuộm từng sắc thu!
Nếu một mai giữa ngàn cơn lốc xoáy
Cuốn ta đi xa lắm chẳng quay về
Hoặc một ngày em chỉ còn đơn lẻ
Hãy mỉm cười giữa những cánh hoa bay!
Nếu một mai nữa hoang tàn dâu bể
Đất và trời vần vũ giữa guồng quay
Thinh lặng nhé thủa ngàn xưa vẫn vậy!
Sinh diệt này Thiên - Địa cũng trả - vay.
Nếu một mai, nếu thấy đã mệt nhoài
Hãy cúi xuống tạ ơn lòng đất Mẹ!
Mở mắt hiền đa tạ đấng cao xanh!
Rồi "chết" như tựa một giấc an lành
Chết như thế là hồi sinh để sống
Để thấy mình là vũ trụ mênh mông!
Nếu như có phép nhiệm mầu
Con xin là khoảng rừng sâu đại ngàn
Ngăn tố lốc níu nước tràn
Để cho vạn vật thanh an tĩnh hòa
Hoặc là tất cả chúng ta
Sống xanh sạch đẹp như là cội cây
Mùa sau gió thoảng mây bay
Trần gian chỉ có những ngày nắng thơm!
Ngắm nhành hoa nở biết tàn rơi
Sẽ không vọng tưởng mãi bên đời
Thoát ly tử biệt lìa tham ái
Gặp đóa giải ưu khúc khích cười!
Ngàn năm mới gặp lại ở đây
Trà thơm hương Đạo ngự chân mây
Bộn bề rụng rơi miền thế tục
Mới hay vừa thoát kiếp lưu đày!
Ngắt một cọng lá ngại nhành đau
Vạn vật linh khí cũng như nhau
Nương tựa luân hồi trong vạn kiếp
Ta và nhành lá khác chi đâu!
Ngày qua ngày lặng lẽ
Trăm năm cũng vô vi.
Những cõi đời huyễn hoặc
Đến để rồi ra đi - TKCN
Ngoài kia đắt giá ưu phiền
Ta về rẻ mạt nửa triền hoang vu
Ngân nga một điệu xuân thu
À ơi lá hát phù du kiếp người!
Ngủ đi nhé giọt sương hiền trong vắt
Những muộn phiền vừa lụi tắt trong đêm
Gió khẽ lướt dịu dàng bên thềm vắng
Thư thoảng dòng trầm mặc cũng đứng yên
Ngủ ngon nhé giọt sương hiền trong vắt
Sớm mai ngày em lại hóa như nhiên!
Ngựa ta về núi cũ
Cất tiếng hí vô tranh
Thấy cỏ xanh ngựa đủ
Không hoa thảo...tranh giành.
Người sẽ thấm cô đơn là an hạnh
Chút tình trần chẳng đáng để đua tranh
Cứ thinh lặng lòng sẽ thôi dậy sóng
Bởi cuối cùng là cũng trút tàn canh!
Người tặng ta chút hương mơ
Ta về kết mấy vần thơ tặng đời
Tặng buồn, thương, nhớ, đầy vơi
Còn dư chút lặng ta thời cất đi
Để làm vốn lúc quẫn bi
An Tâm định tuệ, nhu mỳ khoan thai
Trần ai thương ghét rõ hài!
Đôi khi ta phải nhập vai vuông - tròn
Khi ngồi lặng với Tâm son
Ta gặp ta giữa những con sóng đời
Vẳng nghe giữa cõi trùng khơi  
Qua bờ si ái là rời nẻo "mê "!
Nguyệt treo chênh chếch Lấp ló sơn đầu
Bóng ai thấp thoáng bể dâu?
Đã hay tường tỏ nông sâu thói đời?
Nắng chiếu mưa phơi Vạn vật sinh sôi
Đêm qua muôn lá vàng rơi
Sáng nay mầm khẽ tinh khôi hé cười!
Nhật Nguyệt với ta Rong ruổi sa bà
Từ thủa Thiên Địa khai hoa
Đến nay cũng đã như ta với mình!
Bóng ai thấp thoáng bể dâu?
Đã hay tường tỏ nông sâu thói đời?
Nắng chiếu mưa phơi Vạn vật sinh sôi
Đêm qua muôn lá vàng rơi
Sáng nay mầm khẽ tinh khôi hé cười!
Nhật Nguyệt với ta Rong ruổi sa bà
Từ thủa Thiên Địa khai hoa
Đến nay cũng đã như ta với mình!
Nhạn rủ nhau rời chốn phiêu bồng
Gió lùa sương phủ kín thinh không
Heo may về rung tàng lá đỏ
Con đò gầy cõng khách qua sông!
Xuân hạ rồi tới thu đông
Lặng nhiên mà bước qua dòng tử sinh.
Nhân Sinh mộng một giấc dài
Sớm mai hóa giọt thánh thai đầu cành
Như sương trong vắt long lanh
Tan vào giữa cõi cao xanh không cùng!
Nhành hoa cỏ dại Thắm góc đèo hoang
Giọt sương trong trẻo Theo gió tan loang!
Thinh không vọng tiếng trần gian
Nắng ngồi cô tịch giữa ngàn đóa bông!
Nhìn xem tia nắng đang cười
Đón giọt sương sớm về nơi yên bình
Xôn xao hé nụ duyên sinh
Lặng thinh ghé miệng tự tình cõi an!
Nhủ lòng mình sau này ta vẫn giữ
Em vẹn nguyên trong trắng hạt sương mai
Để mỗi sớm bên đời em thức dậy
Long lanh cười trong trẻo giữa thiên thai!
Những chiếc lá cuối thu
Theo Anh về đất Mẹ
Nhân Sinh chốn phù dung
Tiếc thương! Se sát đến tận cùng!
Ngày mai! Anh là giọt nắng là hoa
là ánh trăng ngà
Dịu dàng lan tỏa yêu thương nồng ấm thiết tha!
Ngày mai! giữa dải thiên hà
Mười ba tinh tú
Mười ba đóa Tâm Từ Mãi tỏa ngát hương hoa.
Niệm này xin gió ngừng lay
Xin mưa lặng hạt xin mây tan dần
Niệm này cúi xuống thật gần
Ôm lòng đất Mẹ trộn đầy tang thương
Niệm này gửi đến ngàn phương
Bình tâm vượt kiếp vô thường hôm nay
Chung tay san sẻ đắng cay
Người đau ta cũng lệ đầy khóe mi
Cúi xin muôn đấng từ bi
Càn khôn xoay chuyển tan li bão dầy
Niềm vui là sắc
Nỗi buồn là hương
Ẩn trong muôn đóa vô thường
Vô vàn giọt lệ như sương trong ngần!
Nơi ấy nến vẫn bên hoa
Trầm Hương quấn quýt ngọc lan sau nhà!
Ở đây tuế nguyệt sương sa
Trà nêm một chút "bôn ba" hồng trần!
Mình à! nhấp ngụm "phù vân"
Để cùng thấm vị phong trần gió sương!
Nửa dòng tịch mịch vắng mênh mông
Buông câu xuống tận đáy không cùng
Nhấc lên một bầu tâm tư rỗng
Thả giữa non bồng thỏa thích trông!
Ờ! Ta là gió mây
Phiêu bạt khắp cung hằng
Hay ẩn trong dáng Phật
Người bận lòng thế chăng?
Ờ! thì ta trần tục
Người cao ngạo ung dung
Cớ chi cần vướng bận
Nhành hoa lấm trong bùn
Ờ! Ta đây ngu muội
Tham đắm với sân si
Chắc gì người đã biết
Đủ khổ mới vô vi
Ơi trái tim nhỏ
Vỗ về yêu thương
Bao dung ôm ấp vô thường
Để Tâm lại tỏa ánh dương an hòa!
Ôi trăng như đóa hoa trời...
Ngàn năm vẫy gọi, dõi người về khuya.
Phiến tình vỡ đôi
Trổ ra một đóa hương đời
Thơm tho tinh khiết mỉm cười với ta!
Bên thềm chuông khẽ ngân nga!
Như quen như lạ như là ở đây
Đã từng hiện hữu vơi đầy  
Ta và một khoảng chân mây xanh rờn!
Qua sông uống ngụm vong tình
Mới hay cuộc lữ, phù sinh gi
ó lùa
Câu kinh vẳng tiếng chuông chùa
Mới hay còn mộng, trăng khuya giọt sầu,
Hôm qua hoa đốm phai nhàu
Ta với Em...cũng biển dâu đó mà!
Thì xin khoác mảnh cà sa,
Lên non Rũ Bụi, trần sa trao đời
Dẫu mai ta có luân hồi
Thì xin gót phật, trọn đời Hóa Duyên.


No comments:

Post a Comment

Nhiều tác giả 3

BẮC MỸ MÙA THU    Lá vàng vài chiếc rớt bên sân, Nghe tiếng thu đang đến thật gần. Gió thổi vi vu như sáo nhạc, Mây trôi bàng bạc tựa sông n...